Chồng đòi bán nhà chữa bệnh cho anh trai, vợ đáp lời khiến anh run lẩy bẩy
Sau khi mắng tôi là “đồ máu lạnh”, chồng sập cửa bỏ ra ngoài.
Vợ chồng tôi vừa làm đám cưới cách đây 5 tháng. Khi đó tôi đã mang thai được 2 tháng. Hiện tại em bé của tôi được 7 tháng, chẳng mấy chốc mà gia đình sẽ chào đón con ra đời.
Cuối tuần vừa rồi, sáng ra tôi định dậy thì chồng ngăn lại, bảo tôi cứ nằm nghỉ ngơi, rảnh rỗi mang điện thoại ra mà đọc tin tức. Anh sẽ nấu bữa sáng bê vào tận phòng cho tôi. Tôi sung sướng cười tít mắt trêu chồng:
- Sao hôm nay anh lại tâm lý quá vậy? Làm điều gì có lỗi với em đúng không?
- Chăm sóc vợ con là bổn phận, em đừng có suy diễn lung tung!

Vợ chồng tôi vừa làm đám cưới cách đây 5 tháng. (Ảnh minh họa)
Nhìn chồng ra khỏi phòng, tôi mỉm cười hạnh phúc. Lát sau chồng bê phở vào tận nơi, cho dù anh nấu không ngon lắm nhưng tôi vẫn vui sướng cảm ơn và khen ngợi. Anh ngồi bên cạnh nhìn tôi ăn đầy âu yếm và dịu dàng. Khi tôi ăn được hết nửa bát, chồng đột nhiên thốt lời khiến tôi phải khựng người:
- Anh có chuyện này muốn nói với em. Anh muốn bán căn nhà này đi…
Tôi nghe mà kinh hãi. Chồng tôi bảo anh trai anh ấy bị bệnh ung thư, cần số tiền lớn để chữa trị. Bố mẹ chồng không có, vợ chồng anh ấy cũng chẳng có tiền tiết kiệm, chúng tôi thì không giàu có gì nhưng có căn nhà này. Đây là nhà hai đứa góp tiền mua trước đám cưới, nếu bán đi sẽ đủ tiền chữa bệnh cho anh ấy.
- Tiền bạc cũng có thể kiếm lại được nhưng nếu mất tình anh em thì chẳng bao giờ lấy lại được. Hơn nữa chúng ta có điều kiện chứ đâu phải không có. Chúng ta cũng không phải đi vay mượn, đây là tiền của mình, mất đi căn nhà anh với em chỉ phải đi ở trọ, vẫn còn công việc thu nhập ổn định hàng tháng, thoải mái lo cho cuộc sống.
Nghe giọng điệu của chồng thì biết anh đã quyết tâm, tôi vừa đau buồn vừa tức tối hất đổ luôn bát phở:
- Anh nói nghe thì hay lắm, nếu là anh chị em của em bị bệnh, anh có chấp nhận bán nhà chữa bệnh cho họ không? Giả dụ bố mẹ anh bị bệnh thì em còn suy nghĩ, anh trai anh thì em không chấp nhận bán nhà. Chúng ta không cần có trách nhiệm với anh ấy, cũng không nợ nần gì anh ấy cả. Nếu có thể giúp thì giúp trong khả năng mà thôi. Để cả nhà phải đi ở trọ, để con em ra đời không có nhà ở, em không cam lòng!
Chồng nổi khùng lên trách tôi ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình. Còn tôi thì nghĩ gia đình chồng không khó khăn tới mức không đi vay mượn được. Họ cố tình nhắm vào căn nhà của chúng tôi, bởi vì cầm tiền của chúng tôi thì không phải trả lại, còn vay người ngoài sẽ phải trả.
Cuối cùng không ai chịu nhượng bộ ai, tôi đưa ra quyết định khiến chồng run lẩy bẩy vì tức tối và không thể tin nổi:
- Được, vậy anh bán nhà đi, chia đôi tiền anh một nửa tôi một nửa. Anh cầm tiền của anh làm những gì anh muốn, còn tôi phải giữ tiền cho bản thân và con. Tôi không có trách nhiệm gì trong chuyện này. Cái thân tôi và đứa con chưa chào đời, tôi chưa lo hết được đây! Sau này đi ở trọ, anh vẫn phải chia sẻ kinh tế, làm tròn trách nhiệm với gia đình và con!

Tôi thật sự không muốn ly hôn, ngoài chuyện này thì chồng tôi đối xử với vợ con khá tốt. (Ảnh minh họa)
Sau khi mắng tôi là “đồ máu lạnh”, chồng sập cửa bỏ ra ngoài. Chúng tôi chiến tranh lạnh. Chồng tôi vẫn muốn lấy được toàn bộ số tiền bán nhà. Còn tôi thì kiên quyết không giao ra phần tiền của mình. Lẽ nào nếu chồng không đồng ý thì tôi chỉ còn bước đường ly hôn hả mọi người?
Số tiền góp chung với chồng mua nhà là mồ hôi công sức và cả nước mắt của tôi suốt những năm đi làm từ khi ra trường. Bố mẹ tôi còn chưa báo hiếu được ngày nào, đứa con sắp chào đời, tôi còn phải chăm lo cho con. Anh trai chồng đối với chúng tôi không quá thân thiết, về tình và lý tôi không cần có trách nhiệm với anh ta.
Tôi thật sự không muốn ly hôn, ngoài chuyện này thì chồng tôi đối xử với vợ con khá tốt. Tôi cũng chẳng muốn con chưa ra đời đã không có bố. Vậy chúng tôi phải giải quyết chuyện này ra sao, tôi nên làm gì nếu chồng khăng khăng một mực không chịu chia tiền bán nhà cho vợ mà mang hết đi chữa bệnh cho anh trai?
Đến viện dưỡng lão, tôi mới hiểu vì sao cha mẹ khôn ngoan luôn giữ kín 3 điều với con cái
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Một chuyến ghé thăm viện dưỡng lão đã khiến tôi nhận ra rằng, nhiều cha mẹ không khổ vì con bất hiếu mà vì từng dành hết mọi thứ cho con.
Mẹ đẻ di chúc cho tôi nửa mảnh đất và dặn: 'Tuyệt đối giữ bí mật với chồng'
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH – Với những gì đã xảy ra trong quá khứ và với hoàn cảnh của gia đình tôi hiện tại, tôi cũng hiểu tại sao mẹ lại lo xa như thế…
Nghỉ hưu rồi tôi mới hiểu, có 3 điều khiến đàn ông suy sụp nhanh hơn cả thiếu tiền
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Chỉ vài năm sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu rằng nếu không chuẩn bị tốt, tuổi già có thể trở thành chuỗi ngày đầy tiếc nuối.
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.