Chồng ép tôi phá thai vì năm sinh không hợp
Ba tháng sau đám cưới, tôi có bầu, nghĩ chồng sẽ vui, nhưng tôi sốc khi anh nói không muốn giữ vì nó không hợp tuổi anh. Mẹ chồng cũng không mấy vui vẻ nhưng khi biết tôi sẽ sinh con trai thì không có ý kiến gì.
Những ngày gần đây tôi luôn trong tâm trạng vô cùng tồi tệ, thậm chí đã nghĩ đến cái chết hoặc mang con bỏ đi. Tôi biết nếu lựa chọn tiêu cực như vậy con sẽ khổ, nhưng nếu tiếp tục sống như thế này tôi không biết có thể chịu đựng được bao lâu nữa.
Tôi lấy chồng khi 27 tuổi, đám cưới được tổ chức sau 4 năm yêu thương gắn bó. Nhiều khó khăn thử thách đã trải qua, ai cũng nghĩ chúng tôi sẽ mãi hạnh phúc bên nhau, nhưng có lẽ cuộc đời không đơn giản như vậy. Ngày đám cưới diễn ra, tôi thực sự bị sốc. Gia đình tôi không hẳn có điều kiện tốt nhưng với đám cưới của đứa con gái yêu, bố mẹ đã cố hết sức để mọi việc diễn ra tốt đẹp và trang trọng. Nhưng khi về nhà chồng, mọi thứ đều diễn ra trong tình trạng tạm bợ, nói đúng ra là làm cho có.
Tôi đã không thể cười nổi khi nhìn bó hoa cưới, thực chất là bó hoa kiểu như tặng sinh nhật của mấy bạn sinh viên, hội trường nơi nhà trai làm đám cưới đổ nát, bẩn thỉu. Sau đám cưới mẹ chồng lấy tất cả tiền mừng mà không cho chúng tôi một đồng làm vốn, thậm chí không cho đi nghỉ tuần trăng mật với lý do phải dành ngày nghỉ cho đám cưới em chồng một tháng sau đó. Tôi đã cố gắng gượng cười thông cảm vì nghĩ nhà trai không có điều kiện. Nhưng không bao lâu sau khi mẹ chồng lắp điều hòa và mua một loạt đồ dùng mới cho phòng ngủ của bà, tôi biết mình đã lầm.
Ba tháng sau đám cưới, tôi có bầu, nghĩ chồng sẽ vui, nhưng tôi sốc khi anh nói không muốn giữ vì nó không hợp tuổi anh. Mẹ chồng cũng không mấy vui vẻ nhưng khi biết tôi sẽ sinh con trai thì không có ý kiến gì. Cuối cùng, do tôi gây áp lực, chồng không ép tôi phá thai nữa nhưng nỗi đau khi nghe chính miệng chồng mình nói ra điều đó thật khó nguôi ngoai.
Sau khi sinh con vài tháng, anh nghỉ việc do mâu thuẫn trong nội bộ công ty. Tất cả chi tiêu của gia đình bé nhỏ dồn hết lên vai tôi, trong khi lương tôi cũng không phải cao. Tôi nhịn ăn nhịn mặc, cố gắng lo đầy đủ cho gia đình, không dám kêu than nửa lời, thậm chí trước mặt chồng cũng phải luôn cố tỏ ra vui vẻ để anh không phải suy nghĩ nhiều. Chồng ốm đi viện, trong túi không có một đồng, tôi mang cả vàng mẹ cho lúc cưới đi bán mà không dám nói với chồng vì sợ anh lo thêm.
Sợ chồng ra ngoài không có tiền tiêu, tôi lén bỏ tiền vào ví anh trong khi ví mình chỉ toàn tiền lẻ. Nhưng chồng tôi hình như không quan tâm, cũng không biết đến những việc tôi làm. Mấy năm tiếp sau đó, anh vẫn không đưa cho tôi một đồng tiền nào để nuôi con, kể cả sau này khi công việc của anh đã thuận lợi và kiếm được nhiều tiền.
Vì tính kiêu hãnh, tôi cũng không bảo anh đưa tiền sinh hoạt. Tôi đã được tăng lương, có thu nhập khá nên không thích lấy tiền từ chồng. Có tiền, anh đưa hết cho mẹ để dành sửa nhà, nhưng khi công việc khó khăn, tiền chưa thu hồi được mà hạn trả nợ đã tới, anh về bảo tôi đưa tiền để lo việc của anh. Thương chồng và biết mẹ chồng khó tính, tôi lại chạy vạy lo tiền cho anh đi trả nợ, nhưng không ngờ sau khi thu được tiền về anh lại tiếp tục mang đưa hết cho mẹ.
Mẹ anh ốm nằm viện, cả gia đình tập trung, tôi khó khăn lắm mới xin nghỉ làm được mấy ngày nhưng con ốm, tôi phải nhờ mẹ đẻ tới trông giúp để đi làm và tranh thủ buổi tối chạy qua thăm mẹ anh. Anh oán giận và trách móc tôi không túc trực chăm sóc mẹ anh mà không hề nghĩ tới chuyện con tôi ốm, tôi không được nghỉ làm và mẹ tôi cũng đang ốm vẫn phải đi gần trăm cây số tới trông con cho tôi ở nhà.
Người thân của anh chỉ cần hơi ốm đau, anh lập tức trách móc tôi không quan tâm chăm sóc. Nhưng khi chính tôi bị ốm, thậm chí là bất đắc dĩ phải bỏ thai anh cũng chẳng quan tâm, chỉ nói được một câu lạnh lùng “Ốm thì uống thuốc vào”.
Chuyện sex của chúng tôi càng tệ hại, khi anh có nhu cầu, anh sẽ vô cùng ngọt ngào thuyết phục tôi chiều bất kể tình trạng sức khỏe và tinh thần như thế nào, nhưng chưa bao giờ anh quan tâm tới nhu cầu của tôi. Nếu tôi không thích, vẫn phải chấp nhận vô điều kiện, nhưng nếu anh không thích, có thể hất tôi ra một cách thô bạo và mắng tôi vì làm phiền trong lúc anh đang muốn nghỉ ngơi.
Khi anh có chuyện không vui hoặc thất bại trong công việc, tôi luôn ở bên, chia sẻ và ủng hộ mọi quyết định của anh, nhưng khi điều tương tự xảy ra với tôi, anh bỏ mặc trong nỗi tuyệt vọng, cay đắng và cô đơn đến phát điên. Anh có thể dành hàng giờ mỗi tối để ngồi với những ông hàng xóm vô công rồi nghề nhưng lại chẳng có nổi vài phút mỗi ngày để hỏi xem công việc mới của tôi có thuận lợi không.
Mâu thuẫn đỉnh điểm xảy ra sau tết, mẹ chồng chính thức yêu cầu chúng tôi sửa nhà và lo toàn bộ chi phí, trong khi số tiền anh đưa cho mẹ chỉ đủ khoảng 50%. Mẹ anh ép phải lo cho đủ và không cần biết khả năng tài chính của chúng tôi thế nào, việc sửa chữa được tiến hành ngay lập tức. Trước đó, anh đang làm tại công ty của chú tôi nhưng do một số mâu thuẫn, anh đã nghỉ việc ngay trước khi sửa nhà, do đó anh ở nhà luôn để trông coi thợ.
Còn tôi đã chấp nhận chuyển về làm cho một công ty gần nhà với mức lương chỉ bằng 2/3 trước đây để dành thời gian chăm lo cho gia đình và con cái. Làm gần nhà nhưng sáng tôi vẫn phải dậy sớm, dọn dẹp nhà cửa, cho con ăn, đưa con đi học, chiều về lại dọn dẹp, giặt giũ, chăm sóc con… Tiền vẫn phải cố gắng lo cho đủ tiêu dùng vì anh đã nghỉ làm, mà giờ có đồng nào anh cũng dốc vào nhà cửa hết.
Tuy nhiên dường như gia đình anh vẫn chưa hài lòng với những gì tôi làm. Mẹ anh vì phải bù thêm tiền sửa nhà nên suốt ngày kiếm cớ gây chuyện với tôi dù tình cờ tôi biết ông bà cũng không hề thiếu tiền. Bà kêu tôi đi làm suốt ngày không lo việc gia đình, nhưng tôi không đi làm lấy gì nuôi con? Chồng không những không thông cảm cho tôi mà cũng theo mẹ trách móc, gây chuyện.
Đến viện dưỡng lão, tôi mới hiểu vì sao cha mẹ khôn ngoan luôn giữ kín 3 điều với con cái
Tâm sự - 40 phút trướcGĐXH - Một chuyến ghé thăm viện dưỡng lão đã khiến tôi nhận ra rằng, nhiều cha mẹ không khổ vì con bất hiếu mà vì từng dành hết mọi thứ cho con.
Mẹ đẻ di chúc cho tôi nửa mảnh đất và dặn: 'Tuyệt đối giữ bí mật với chồng'
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH – Với những gì đã xảy ra trong quá khứ và với hoàn cảnh của gia đình tôi hiện tại, tôi cũng hiểu tại sao mẹ lại lo xa như thế…
Nghỉ hưu rồi tôi mới hiểu, có 3 điều khiến đàn ông suy sụp nhanh hơn cả thiếu tiền
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Chỉ vài năm sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu rằng nếu không chuẩn bị tốt, tuổi già có thể trở thành chuỗi ngày đầy tiếc nuối.
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.