Chồng ép tôi phá thai vì năm sinh không hợp
Ba tháng sau đám cưới, tôi có bầu, nghĩ chồng sẽ vui, nhưng tôi sốc khi anh nói không muốn giữ vì nó không hợp tuổi anh. Mẹ chồng cũng không mấy vui vẻ nhưng khi biết tôi sẽ sinh con trai thì không có ý kiến gì.
Những ngày gần đây tôi luôn trong tâm trạng vô cùng tồi tệ, thậm chí đã nghĩ đến cái chết hoặc mang con bỏ đi. Tôi biết nếu lựa chọn tiêu cực như vậy con sẽ khổ, nhưng nếu tiếp tục sống như thế này tôi không biết có thể chịu đựng được bao lâu nữa.
Tôi lấy chồng khi 27 tuổi, đám cưới được tổ chức sau 4 năm yêu thương gắn bó. Nhiều khó khăn thử thách đã trải qua, ai cũng nghĩ chúng tôi sẽ mãi hạnh phúc bên nhau, nhưng có lẽ cuộc đời không đơn giản như vậy. Ngày đám cưới diễn ra, tôi thực sự bị sốc. Gia đình tôi không hẳn có điều kiện tốt nhưng với đám cưới của đứa con gái yêu, bố mẹ đã cố hết sức để mọi việc diễn ra tốt đẹp và trang trọng. Nhưng khi về nhà chồng, mọi thứ đều diễn ra trong tình trạng tạm bợ, nói đúng ra là làm cho có.
Tôi đã không thể cười nổi khi nhìn bó hoa cưới, thực chất là bó hoa kiểu như tặng sinh nhật của mấy bạn sinh viên, hội trường nơi nhà trai làm đám cưới đổ nát, bẩn thỉu. Sau đám cưới mẹ chồng lấy tất cả tiền mừng mà không cho chúng tôi một đồng làm vốn, thậm chí không cho đi nghỉ tuần trăng mật với lý do phải dành ngày nghỉ cho đám cưới em chồng một tháng sau đó. Tôi đã cố gắng gượng cười thông cảm vì nghĩ nhà trai không có điều kiện. Nhưng không bao lâu sau khi mẹ chồng lắp điều hòa và mua một loạt đồ dùng mới cho phòng ngủ của bà, tôi biết mình đã lầm.
Ba tháng sau đám cưới, tôi có bầu, nghĩ chồng sẽ vui, nhưng tôi sốc khi anh nói không muốn giữ vì nó không hợp tuổi anh. Mẹ chồng cũng không mấy vui vẻ nhưng khi biết tôi sẽ sinh con trai thì không có ý kiến gì. Cuối cùng, do tôi gây áp lực, chồng không ép tôi phá thai nữa nhưng nỗi đau khi nghe chính miệng chồng mình nói ra điều đó thật khó nguôi ngoai.
Sau khi sinh con vài tháng, anh nghỉ việc do mâu thuẫn trong nội bộ công ty. Tất cả chi tiêu của gia đình bé nhỏ dồn hết lên vai tôi, trong khi lương tôi cũng không phải cao. Tôi nhịn ăn nhịn mặc, cố gắng lo đầy đủ cho gia đình, không dám kêu than nửa lời, thậm chí trước mặt chồng cũng phải luôn cố tỏ ra vui vẻ để anh không phải suy nghĩ nhiều. Chồng ốm đi viện, trong túi không có một đồng, tôi mang cả vàng mẹ cho lúc cưới đi bán mà không dám nói với chồng vì sợ anh lo thêm.
Sợ chồng ra ngoài không có tiền tiêu, tôi lén bỏ tiền vào ví anh trong khi ví mình chỉ toàn tiền lẻ. Nhưng chồng tôi hình như không quan tâm, cũng không biết đến những việc tôi làm. Mấy năm tiếp sau đó, anh vẫn không đưa cho tôi một đồng tiền nào để nuôi con, kể cả sau này khi công việc của anh đã thuận lợi và kiếm được nhiều tiền.
Vì tính kiêu hãnh, tôi cũng không bảo anh đưa tiền sinh hoạt. Tôi đã được tăng lương, có thu nhập khá nên không thích lấy tiền từ chồng. Có tiền, anh đưa hết cho mẹ để dành sửa nhà, nhưng khi công việc khó khăn, tiền chưa thu hồi được mà hạn trả nợ đã tới, anh về bảo tôi đưa tiền để lo việc của anh. Thương chồng và biết mẹ chồng khó tính, tôi lại chạy vạy lo tiền cho anh đi trả nợ, nhưng không ngờ sau khi thu được tiền về anh lại tiếp tục mang đưa hết cho mẹ.
Mẹ anh ốm nằm viện, cả gia đình tập trung, tôi khó khăn lắm mới xin nghỉ làm được mấy ngày nhưng con ốm, tôi phải nhờ mẹ đẻ tới trông giúp để đi làm và tranh thủ buổi tối chạy qua thăm mẹ anh. Anh oán giận và trách móc tôi không túc trực chăm sóc mẹ anh mà không hề nghĩ tới chuyện con tôi ốm, tôi không được nghỉ làm và mẹ tôi cũng đang ốm vẫn phải đi gần trăm cây số tới trông con cho tôi ở nhà.
Người thân của anh chỉ cần hơi ốm đau, anh lập tức trách móc tôi không quan tâm chăm sóc. Nhưng khi chính tôi bị ốm, thậm chí là bất đắc dĩ phải bỏ thai anh cũng chẳng quan tâm, chỉ nói được một câu lạnh lùng “Ốm thì uống thuốc vào”.
Chuyện sex của chúng tôi càng tệ hại, khi anh có nhu cầu, anh sẽ vô cùng ngọt ngào thuyết phục tôi chiều bất kể tình trạng sức khỏe và tinh thần như thế nào, nhưng chưa bao giờ anh quan tâm tới nhu cầu của tôi. Nếu tôi không thích, vẫn phải chấp nhận vô điều kiện, nhưng nếu anh không thích, có thể hất tôi ra một cách thô bạo và mắng tôi vì làm phiền trong lúc anh đang muốn nghỉ ngơi.
Khi anh có chuyện không vui hoặc thất bại trong công việc, tôi luôn ở bên, chia sẻ và ủng hộ mọi quyết định của anh, nhưng khi điều tương tự xảy ra với tôi, anh bỏ mặc trong nỗi tuyệt vọng, cay đắng và cô đơn đến phát điên. Anh có thể dành hàng giờ mỗi tối để ngồi với những ông hàng xóm vô công rồi nghề nhưng lại chẳng có nổi vài phút mỗi ngày để hỏi xem công việc mới của tôi có thuận lợi không.
Mâu thuẫn đỉnh điểm xảy ra sau tết, mẹ chồng chính thức yêu cầu chúng tôi sửa nhà và lo toàn bộ chi phí, trong khi số tiền anh đưa cho mẹ chỉ đủ khoảng 50%. Mẹ anh ép phải lo cho đủ và không cần biết khả năng tài chính của chúng tôi thế nào, việc sửa chữa được tiến hành ngay lập tức. Trước đó, anh đang làm tại công ty của chú tôi nhưng do một số mâu thuẫn, anh đã nghỉ việc ngay trước khi sửa nhà, do đó anh ở nhà luôn để trông coi thợ.
Còn tôi đã chấp nhận chuyển về làm cho một công ty gần nhà với mức lương chỉ bằng 2/3 trước đây để dành thời gian chăm lo cho gia đình và con cái. Làm gần nhà nhưng sáng tôi vẫn phải dậy sớm, dọn dẹp nhà cửa, cho con ăn, đưa con đi học, chiều về lại dọn dẹp, giặt giũ, chăm sóc con… Tiền vẫn phải cố gắng lo cho đủ tiêu dùng vì anh đã nghỉ làm, mà giờ có đồng nào anh cũng dốc vào nhà cửa hết.
Tuy nhiên dường như gia đình anh vẫn chưa hài lòng với những gì tôi làm. Mẹ anh vì phải bù thêm tiền sửa nhà nên suốt ngày kiếm cớ gây chuyện với tôi dù tình cờ tôi biết ông bà cũng không hề thiếu tiền. Bà kêu tôi đi làm suốt ngày không lo việc gia đình, nhưng tôi không đi làm lấy gì nuôi con? Chồng không những không thông cảm cho tôi mà cũng theo mẹ trách móc, gây chuyện.
Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…
Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão
Tâm sự - 6 giờ trướcTôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.
Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Đến tận bây giờ, tôi mới biết lý do chính xác vì sao cách đây 2 năm anh lại kiên quyết chia tay tôi như vậy…
Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.
Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi bỏ trống nhà đất sẵn có ở quê để vay nợ mua nhà thành phố và còng lưng trả nợ hàng chục năm, tiền kiếm ra nhiều nhưng làm giàu cho ai chứ mình vẫn sống khổ.
Sau 3 năm ly hôn để cưới tiểu tam, tôi muốn quay lại với vợ cũ
Tâm sự - 1 ngày trước3 năm sau khi ly hôn để cưới tình nhân, phải chịu đựng cuộc sống khốn khổ, ngột ngạt, suốt ngày cãi cọ, tôi nhận ra mình sai lầm và muốn tái hôn với vợ cũ.
'Anh thì hợp em nhưng nhà anh thì không': Lời từ biệt của cô gái 24 tuổi sau buổi ra mắt đầy bão táp
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Dịp Tết Dương lịch vừa qua, thay vì một màn ra mắt lãng mạn, tôi đã trải qua 1 tiếng 20 phút hì hục bên 6 mâm bát đĩa trong khi bạn trai say khướt còn gia đình anh thì "lẩn" sạch.
Cắt tiền chu cấp, con cái lần lượt 'biến mất': Cái giá cay đắng của người mẹ có lương hưu cao
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Lấy cả lương hưu chu cấp cho con cái với niềm tin "hy sinh rồi sẽ được đáp đền", người mẹ U70 chỉ thực sự tỉnh ngộ khi nằm trên giường bệnh.
Tôi lo sợ về lời cầu hôn khi nhìn thấy gia cảnh nhà anh
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi thương anh, nhưng ngay lúc này, tôi thật sự sợ hãi một lời cầu hôn. Tôi không còn quá trẻ để nhìn hôn nhân bằng đôi mắt màu hồng nữa rồi.
Hóa giải định kiến của người mẹ về 'trai tân mà lấy gái bỏ chồng': Hành trình từ 'bát mắm thối' đến 'chén cơm lành'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một độc giả đã tâm huyết gửi hiến kế cho bài viết "Sự thật cay đắng đằng sau lời tuyên bố: Tao nhận cháu chứ không nhận dâu của mẹ tôi". Mời mọi người cùng đọc và tiếp tục gửi ý kiến, giúp cho người con trai có được hạnh phúc với người yêu thương, hóa giải được định kiến của người mẹ này.
Giữ chặt lương hưu khi con hỏi vay, tôi đổi lại những năm tháng tuổi già đầy ân hận
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 72, khi nằm trên giường bệnh, tôi mới hiểu ra lương hưu có thể giúp tôi trả viện phí, thuê người chăm sóc, nhưng không thể mua lại tình cảm của con cái đã nguội lạnh.