Có chồng nhưng khó sống thiếu người tình 'sở khanh'
Tôi đã lấy chồng và về sống cùng một nhà với chồng thế nhưng mỗi khi chống chếnh tôi lại nhớ tới anh - Người đàn ông cho tôi cả đau khổ lẫn hạnh phúc.
Tôi vừa mới ra trường thì vào cơ quan anh thực tập. Anh là người đàn ông không đẹp trai nhưng rất có duyên. Đặc biệt, anh có ánh nhìn ươn ướt thương cảm với những người thiệt thòi quanh anh. Và tất nhiên, ban đầu tôi cũng nhận được một chút thương cảm ấy.
Trong cơ quan, khi mọi người "ma cũ bắt nạt ma mới" thì anh là người đứng ra bênh vực và bảo vệ tôi. Các chị trong cơ quan sai tôi rửa bát, quét nhà thì anh lớn tiếng mắng "các chị tự bầy ra thì tự dọn" bằng giọng hài hước. Kiểu giúp đỡ ấy của anh giúp tôi giảm đi rất nhiều áp lực tại cơ quan.

Ảnh minh họa
Anh nói yêu tôi, một tình yêu muộn màng vì nhà anh đã mang trầu cau ăn hỏi đến nhà người vợ sắp cưới. Tôi đau khổ...tìm đến rượu, tôi đã uống không biết bao nhiêu rượu để mong vơi đi nỗi buồn. Thế nhưng, càng uống tôi càng đau khổ. Anh dặn tôi trước khi đi lấy vợ: "Em phải cố gắng sống hạnh phúc, hãy quên anh đi...".
Anh lấy vợ. Vợ anh là con của một gia đình có điều kiện, sau đó hai người đã mua một căn hộ sang trọng gần cơ quan tôi. Nghe nói, vợ anh còn sắp sinh em bé. Tôi tự nhủ với mình, mình phải quên anh thôi... Nếu không quên anh, tôi sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp.
Thế nhưng vì làm chung một cơ quan nên chúng tôi quên nhau không dễ. Hằng ngày cứ thấy bóng anh là tôi lảng tránh, cứ thấy tôi là anh chạy ra quán trà. Thế nhưng, không hiểu sao chúng tôi vẫn nhìn thấy nhau nhiều đến vậy. Bởi thế, tôi không quên anh được.
Có lúc, tôi còn có cảm giác muốn tự tử. Tôi gọi điện và anh lại thu xếp mọi thứ và chạy đến bên tôi. Có anh rồi, lòng tôi bình an trở lại. Tôi biết mà, tôi yêu anh đau khổ quá, có anh chật vật quá... Chúng tôi chấp nhận hoàn cảnh, tôi trở thành người tình của anh.
Thế nhưng, không thể như vậy mãi được. Cả đời tôi sẽ chống chếnh thế này sao? Tôi xinh đẹp, có công việc ổn định, trẻ trung và nhiều đàn ông theo đuổi. Tôi không thể bị động trong hạnh phúc như vậy. Khi ấy, tôi quyết định tự xếp cho mình những cuộc hẹn hò và sẽ lấy chồng.
Trong một vài tháng đầu hẹn hò với những người đàn ông mới và đến cả những ngày chuẩn bị cưới chồng, tôi cứ tự nhắc mình "quên anh đi". Có lúc tôi lầm rầm nói anh là "đồ đểu", "đồ hám lợi", "đồ sở khanh"... nhưng quả thật, tôi chẳng thể quên anh được. Tôi vẫn nghĩ về anh, thỉnh thoảng... tôi bật khóc.
Tôi cưới chồng. Chồng cho tôi đầy đủ về vật chất nhưng cảm giác thì rất thiếu thốn. Có những lúc nằm bên cạnh chồng, được chồng quan tâm, hỏi han và âu yếm tôi vẫn nhớ anh. Dường như trong mắt tôi, chồng tôi cũng có những ưu điểm nhưng tôi không thể yêu chồng được. Mỗi đặc điểm chưa tốt của chồng, tôi đều mang ra so sánh với anh, điều đó làm những điểm xấu xí của chồng trở nên rõ rệt hơn.
Lắm khi tôi thấy sống với chồng như là sự tra tấn... Tôi cảm giác mình không thể thiếu anh - người đàn ông có lúc tôi gọi là "đồ sở khanh".
Người biết chuyện của tôi chỉ có duy nhất một người bạn thân. Có khi thấy tôi khổ sở quá trong cuộc hôn nhân của mình, cô ấy khuyên tôi rằng hãy li dị chồng và chuyển vào miền Nam sinh sống. Nhưng tôi hèn lắm, tôi không thể làm như vậy được. Tôi cứ sống với nỗi khổ của mình thế này sao?
Tôi là người đàn bà ở ngã ba đường. Tôi đã tốn quá nhiều nước mắt vì thứ tình yêu ám ảnh đó. Tôi phải làm sao để sống tiếp và giảm đi những dằn vặt và đau khổ của mình?
Bạn đọc giấu tên!
Theo VietNamNet
Đi hay không đi họp lớp? Quy tắc 3-3 giúp tôi tránh phiền não, kết giao đúng người
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Không phải buổi họp lớp nào cũng đáng tham dự. Có những cuộc gặp khiến ta vui vẻ, mở rộng mối quan hệ, nhưng cũng có những buổi chỉ mang lại sự mệt mỏi.
Không có con, tôi dồn hết cho cháu gái mong nương tựa về già, sự thật trong bệnh viện khiến tôi tỉnh ngộ
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Vì biết mình không có con, tôi luôn nghĩ đến cuộc sống về già và đặt nhiều hy vọng vào cháu gái.
Vừa định đoạn tuyệt tình bạn, tôi bất ngờ nhận được phong bì hơn 300 triệu đồng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tình bạn lâu năm đôi khi không cần mâu thuẫn lớn, chỉ cần thiếu liên lạc cũng đủ khiến khoảng cách ngày càng xa.
Vay hơn 2 triệu bị con dâu bắt viết giấy nợ, con trai âm thầm ghi một điều lên đó khiến tôi òa khóc
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Người ta nói đàn ông hiếm khi rơi nước mắt, nhưng ở tuổi 70, tôi đã bật khóc khi cầm tờ giấy do chính con trai viết.
Từng nghĩ giúp người là tốt, cho đến khi cuộc sống dạy tôi bài học cay đắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Có một thực tế trong cuộc sống là khi bạn quá dễ dãi, người khác sẽ xem việc nhờ vả bạn là điều hiển nhiên.
Bạn cũ mời ăn nhà hàng 5 sao, người đàn ông bỏ về sau 30 phút: Bài học đắt giá về cuộc sống
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một cuộc gặp lại bạn cũ tưởng chừng ấm áp lại trở thành trải nghiệm khó quên, giúp người đàn ông 60 tuổi nhận ra bài học về hạnh phúc.
Em rể vỡ nợ 10 tỷ, bố mẹ muốn bán nhà trả giúp, tôi phản đối bị nói ích kỷ
Tâm sự - 3 ngày trướcEm gái tôi lấy chồng được 10 năm và có cuộc sống khá đủ đầy. Nhưng mới đây chồng em vỡ nợ gần 10 tỷ, bố mẹ tôi có ý định bán căn nhà đang ở để giúp em, khi tôi phản đối thì bị nói là ích kỷ.
Mẹ chồng kéo họ hàng đến ép tôi bán nhà: Lựa chọn của chồng đã giúp tôi thấu hiểu chân tướng của hôn nhân
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ngày mẹ chồng kéo cả họ hàng đến ép chúng tôi bán nhà để giúp em chồng, tôi đã chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất.
Họp lớp sau 20 năm, tôi hiểu vì sao nhiều người chọn im lặng và biến mất
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tưởng chỉ là một cuộc gặp gỡ ôn chuyện cũ, nhưng buổi họp lớp lại khiến tôi nhìn rõ hơn những lát cắt rất thật của cuộc sống, những điều mà khi còn trẻ, chúng tôi chưa từng hiểu hết.
Bán nhà gần 4 tỷ lao vào chứng khoán với ước mơ giàu nhanh: Tôi phải trả giá bằng hạnh phúc và tình thân
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Chỉ vì khao khát giàu nhanh từ chứng khoán, tôi đã tự tay đánh mất toàn bộ, từ tài sản đến hạnh phúc gia đình.
Bỏ ngoài tai lời khuyên của cha mẹ vay tiền tỷ để mua nhà, 6 năm sau cô gái trả giá đắt
Tâm sựGĐXH - Bất chấp sự phản đối từ gia đình, cô gái vẫn quyết định vay nợ lớn để mua nhà. Tuy nhiên, chỉ sau vài năm, cô đã phải hối tiếc về quyết định của mình.