Cô gái ngồi xe lăn và chuyện tình bất ngờ trên Facebook
Tôi không muốn anh thấy tôi ngoài đời, trên chiếc xe lăn với đôi chân tàn tật.
Cuộc sống luôn có những trùng hợp bất ngờ. Và không phải sự trùng hợp nào cũng mang đến hạnh phúc. Chẳng hạn như khi: Bạn là một cô gái yêu say mê những đôi giày. Bạn có thể bước ra đường mà không tô son, nhưng nhất định phải đi một đôi giày đẹp. Bởi vì tin rằng, những đôi giày như thế sẽ đưa bạn đến một nơi hạnh phúc, bạn bước đi trên phố, tự tin và tràn đầy niềm vui.
Bạn không bao giờ, dù chỉ trong khoảnh khắc thôi, nghĩ đến một ngày đen tối: Vụ tai nạn kinh khủng khiến bạn mãi mãi phải gắn mình với chiếc xe lăn.

Tôi cho phép mình được quyền mơ mộng, được chờ đợi điều kỳ diệu trên đời (Ảnh minh họa)
Tôi đã trải qua những ngày tháng đau khổ trước khi chấp nhận đó là sự thật. Rằng từ đây, tôi phải di chuyển cùng chiếc xe lăn của mình. Tôi đã khóc rất nhiều khi ngồi sụp xuống sàn và lặng lẽ xếp những đôi giày đẹp vào trong tủ. Những đôi giày này là hình ảnh một thời thanh xuân tươi trẻ và rực rỡ của tôi. Những tháng ngày hạnh phúc không thể nào lấy lại được nữa.
Tôi thường ra đường với chiếc khăn lớn trùm lên gối, để người ta không thấy đôi chân tật nguyền và đôi giày giản dị, đơn điệu. Nhưng có một điều tôi không sao từ bỏ được: Đó là niềm đam mê với những đôi giày. Bất cứ nơi nào tôi đến, tôi cũng cúi nhìn xuống để tìm kiếm những đôi giày đẹp.
Tôi thường lén dừng lại lâu lâu trên phố, trước những cửa hiệu giày sang trọng, cho phép mình bị hút vào những thiết kế hoàn hảo ấy. Tôi có thể không còn đi những đôi giày đẹp nữa, nhưng ai cấm tôi nhìn và mơ mộng về chúng.
Tôi lập một trang web dành cho những người phụ nữ yêu giày. Tôi đăng tải lên đó những mẫu giày tôi thích, những đôi giày tôi gặp ở khắp mọi nơi: Trên đường phố, trong lớp học, ngoài công viên, trong siêu thị hay những nhà hàng lớn.
Tôi viết suy nghĩ của mình về chúng và lần đầu tiên trong đời, tôi nghĩ đến việc trở thành một nhà thiết kế. Tôi theo học khóa thiết kế thời trang chuyên nghiệp. Sau đó tôi bắt đầu đăng tải những mẫu thiết kế cùng những câu chuyện về đời sống của mình lên mạng.
Một người xa lạ kết bạn với tôi trên Facebook. Một người sống trong cùng một thành phố với tôi. Anh đọc rất kỹ những bài viết của tôi, không nhấn like mà chỉ xin được trò chuyện vào mỗi buổi tối. Anh yêu những bức ảnh tôi chụp: Những bông hoa đầu mùa nở trong nắng, những con chim ca hót trên cây, quán cà phê đàn dương cầm và những đôi giày tuyệt đẹp. Cũng giống tôi, anh yêu thiên nhiên và yêu những đôi giày.
Chúng tôi nói với nhau về cuộc sống quanh mình, vẻ đẹp của bầu trời và mùa hè trong thành phố. Chúng tôi thích nói về những đôi giày sẽ đưa mình đi khắp mọi nơi. Chúng tôi chia sẻ ý tưởng về một đôi giày, mang những người yêu nhau đến với nhau. Một ngày hỏi tôi mẫu thiết kế mà tôi tâm đắc nhất. Hai tháng sau, anh hẹn tôi gặp mặt, ở quán cà phê dương cầm yêu thích của tôi.
Ban đầu tôi từ chối. Tôi không muốn đối diện với anh, người mà giờ đây tôi biết rằng mình rất yêu mến. Nghĩ đến những tình cảm chúng tôi dành cho nhau, sự vui tươi lạc quan và vẻ ngoài xinh đẹp mà tôi luôn thể hiện trên mạng, tôi lại sợ hãi.
Tôi không muốn anh thấy tôi ngoài đời, trên chiếc xe lăn với đôi chân tàn tật, tôi không muốn anh biết rằng, cái chăn dày tôi luôn phủ lên chân mỗi khi đi ra phố sẽ che lấp mọi đôi giày đẹp nhất. Nhưng anh đã cầu xin tôi. Anh nói rằng người phải ngần ngại và xấu hổ là anh. Anh đã vượt qua vì anh biết, tôi là người phụ nữ mà bao lâu nay anh chờ đợi.
Thế là tôi cho phép mình được quyền mơ mộng, được chờ đợi điều kỳ diệu trên đời. Biết đâu rồi tôi sẽ tìm được tình yêu đích thực. Và tôi đến quán cà phê như đã hẹn, mang theo trong lòng nỗi xúc động thầm kín.
Tôi đến sớm để chọn ngồi ở bàn cuối cùng, trong một góc nhỏ gần cây đàn dương cầm và những bức tranh trừu tượng với màu sắc vui vẻ. Tôi nhận ra anh ở nụ cười ấm áp và ở bức vẽ anh mang theo. Mẫu thiết kế đôi giày mà tôi tâm đắc nhất. Nhưng tim tôi lặng ngắt dõi theo cách anh di chuyển chiếc xe lăn đến chỗ tôi ngồi.
Giọng anh ấm áp và trầm tĩnh:
- Tai nạn đó đã khiến anh phải nằm liệt giường. Anh tưởng đời anh thế là tuyệt vọng. Cho tới khi anh biết, về những bài viết, sự yêu đời và những đôi giày của em.
Anh đặt lên một hộp quà có dây ruy băng và hoa hồng. Anh nói tôi mở ra xem nhưng tôi cứ ngần ngừ mãi. Cuối cùng anh giúp tôi mở nó ra. Trong hộp là đôi giày tuyệt đẹp. Chính là đôi giày trong mẫu thiết kế của tôi. Anh đặt trên đó một bông hồng, và thì thầm:
- Em hãy đi đôi giày này nhé. Hy vọng nó sẽ đưa em đến một nơi hạnh phúc, yên bình.
Tôi ra hiệu cho người phục vụ. Anh ta mang tới chiếc xe lăn của tôi. Tôi thấy sự sững sờ vụt lên trong mắt anh. Tôi tì vào mép bàn, đứng dậy, ngồi sang chiếc xe lăn của mình. Anh không nói thêm một lời nào nữa. Anh cầm lấy tay tôi, và đặt lên môi. Có lẽ là anh đang cầu nguyện.
Theo PV/Dân Việt
Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết
Tâm sự - 4 giờ trước5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...
Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 17 giờ trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 1 ngày trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 1 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 2 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì
Tâm sự - 2 ngày trướcMỗi cái Tết, con tôi được mừng tuổi gần 5 triệu đồng và bị mẹ thu phần lớn; Tết này con trai 13 tuổi, tôi quyết định cho con giữ toàn bộ để học cách quản lý tiền.
Tiệc cuối năm toàn bị sếp ép rượu, sao không thể thay bằng trà sữa?
Tâm sự - 3 ngày trướcCớ gì tiệc cuối năm cứ phải ép nhau uống rượu, vừa tốn kém vừa hại sức khỏe, sao không thể là trà sữa khi gen Z đang dần trở thành lực lượng lao động chủ lực?
Bố bạn trai nghiện cờ bạc, gây nợ hơn 1 tỷ đồng, tôi có nên tiếp tục với anh?
Tâm sự - 3 ngày trướcNgười yêu tôi tài giỏi, tốt tính, lương rất cao, nhưng gia đình anh đang nợ nần, xã hội đen đến tận nhà đòi nợ hơn 1 tỷ đồng vì bố anh cờ bạc.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.