Có phải tôi đang 'sướng quá hóa rồ' khi đòi hỏi chồng điều này sau 8 năm kết hôn?

| Tâm sự

GĐXH - Tôi hiểu rằng đời người phải biết đủ thì mới hạnh phúc, ngoài kia bao nhiêu hoàn cảnh khó khăn mà họ vẫn kiên cường. Có lẽ tôi "sướng quá hóa rồ"?

Sốc nặng: Tôi là "con mồi" trong trò cá cược 500 triệu của sếp và vợSốc nặng: Tôi là 'con mồi' trong trò cá cược 500 triệu của sếp và vợ

GĐXH - Lúc ấy, tôi còn chưa hiểu gì, rồi thấy anh tắt cuộc gọi, gửi cho vợ đoạn ghi âm của tôi và anh nói chuyện.

Chúng tôi quen biết rồi yêu nhau, người Bắc kẻ Nam. Đối với tôi, anh là người đàn ông hoàn hảo. Còn với anh, tôi gần như là mối tình đầu. Tôi 31, anh 35, chúng tôi đã kết hôn được 8 năm và có hai bé, một trai một gái, đều rất dễ thương và lễ phép. Chúng tôi có nhà riêng, có ô tô, con cái học trường tốt, kinh tế ổn định. Nhìn chung, cuộc sống vợ chồng tôi gần như hoàn hảo.

Những năm đầu hôn nhân, dù còn nhiều khó khăn về vật chất nhưng tình cảm giữa chúng tôi chưa bao giờ thiếu vắng. Anh luôn nhớ những ngày quan trọng và tặng quà cho tôi, lúc thì đôi giày, cái áo, khi thì hộp chocolate ngọt ngào. 

Vợ chồng tôi có thể ngồi luyên thuyên hàng tiếng đồng hồ không biết chán, từ chuyện cuộc đời, tình yêu đến quan điểm sống của mỗi người. Càng trò chuyện, chúng tôi càng thấu hiểu và cảm thấy bản thân đã chọn đúng người. 

Có phải tôi đang 'sướng quá hóa rồ' khi đòi hỏi điều này sau 8 năm kết hôn? - Ảnh 2.

Chúng tôi không còn tâm sự với nhau nữa, thay vào đó là những im lặng và sự phớt lờ cảm xúc của đối phương. Ảnh minh hoạ

Tôi thường nói với anh rằng cưới được anh là điều đúng đắn và thành công nhất đời tôi. Anh cũng yêu chiều vợ con hết mực, không rượu chè, cờ bạc, và luôn tôn trọng gia đình vợ. Dĩ nhiên, anh cũng có những khuyết điểm, nhưng đã là con người thì ai mà chẳng có.

Thế nhưng, trải qua 8 năm, trong lòng mỗi người đều có những mất mát. Những cãi vã, áp lực công việc, cơm áo gạo tiền đã dần bào mòn lửa tình yêu của vợ chồng tôi. Anh không còn nhớ những ngày quan trọng, không còn tặng quà dù chỉ một nhành hoa, và nói rằng kinh tế khó khăn nên cần tiết kiệm. 

Chúng tôi không còn tâm sự với nhau nữa, thay vào đó là những im lặng và sự phớt lờ cảm xúc của đối phương. Ngay cả chuyện chăn gối, vợ chồng tôi cũng không mấy thiết tha, cả tháng chỉ một vài lần qua loa cho xong chuyện. Chúng tôi vẫn giữ lời hứa không để người thứ ba làm lý do tan vỡ, vẫn nói lời yêu thương, nhưng sao những lời đó lại trống rỗng, đôi khi gượng gạo đến buồn nôn.

Tôi hiểu rằng đời người phải biết đủ thì mới hạnh phúc, ngoài kia bao nhiêu hoàn cảnh khó khăn mà họ vẫn kiên cường. Có lẽ tôi "sướng quá hóa rồ"? Nhưng sâu thẳm trong tim, tôi khao khát được yêu, nhìn những đôi vợ chồng khác quấn quýt tôi lại thấy chạnh lòng. Tôi mới hơn 30 tuổi thôi mà, tôi muốn được yêu! Chẳng lẽ tôi phải sống một cuộc đời giả tạo này cho đến cuối đời? Liệu có đôi vợ chồng nào giống tôi rồi dần dần sẽ tìm lại được nhau không? Hôn nhân thật sự sẽ "giết chết" tình yêu sao? 

Tôi tiếc cho thanh xuân của hai đứa, và tôi cứ đau đáu mãi về một thời tuổi trẻ. Tôi đã nghĩ đến việc ly hôn, nhưng tôi sợ quyết định cảm tính của mình sẽ "giết chết" cuộc đời hai đứa trẻ... Tôi không nỡ.

Mong những ai có hoàn cảnh tương tự cho tôi lời khuyên, lòng tôi giờ rất rối bời.

Chồng ngoại tình và lời nhắn nhủ sâu cay của "chính thất" với "em gái trà xanh"Chồng ngoại tình và lời nhắn nhủ sâu cay của 'chính thất' với 'em gái trà xanh'

GĐXH - Các em có biết rằng, đàn ông ngoại tình nào mà chẳng chê vợ, rồi kêu hết tình cảm, sống vì nghĩa vụ? Đó là kịch bản chung của những người đàn ông muốn biện minh cho hành vi sai trái của mình.

Vân Nga
Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.