Con dâu vừa sinh con, mẹ chồng lén làm một việc khiến cô trầm cảm
GĐXH – Siết chặt tờ giấy trên tay, mặt tôi nóng bừng, nước mắt rơi lã chã. Việc làm của mẹ chồng đã vượt qua giới hạn chịu đựng của tôi khiến tôi uất ức vô cùng.
Tôi lấy chồng cùng quê. Trước đây, chúng tôi cùng là công nhân trong khu công nghiệp gần nhà, thu nhập bập bõm, tháng cao tháng thấp. Từ khi tôi có bầu, do ốm nghén nặng nên dần dần, tôi xin nghỉ việc ở nhà dưỡng thai, còn mình chồng đi làm kiếm tiền nuôi cả gia đình.
Sau đó, anh được một người bạn giới thiệu cho công việc mới với mức thu nhập cao hơn, tuy nhiên nơi làm lại khá xa. Vì miếng cơm của cả nhà, tôi đành để chồng đi. Từ đó đến nay cũng được gần một năm.
Chồng tôi thường đi cả tháng mới về một lần, thậm chí lâu hơn. Tôi ở nhà sống cùng bố mẹ chồng và phải chịu rất nhiều ấm ức.

Ảnh minh họa
Mẹ chồng luôn có ác cảm với tôi. Bà cho rằng, vì lấy tôi nên con trai bà mới phải vất vả, xa gia đình. Vì tôi chỉ ở nhà ăn bám nên anh mới phải nai lưng ra đi làm cực nhọc để kiếm tiền về nuôi tôi.
Chính vì thế, tất cả mọi việc không hay xảy đến với gia đình, mẹ chồng đều đổ lên đầu tôi. Bố chồng bị ngã xe, mẹ chồng cũng nói tại tôi là "sao chổi". Nhà hỏng hóc đồ đạc, mẹ chồng cũng vin ngay do tôi vừa dùng vừa phá.
Tôi bầu bì nghén nặng rất sợ mùi thức ăn nên nhờ mẹ chồng nấu cơm hộ. Vậy mà bà đi bêu rếu khắp nơi rằng tôi ỷ có bầu để trốn không phải làm việc. Thậm chí bà còn nói tôi giả vờ, bà cũng đẻ 2 đứa con, có thấy bị nghén như tôi đâu.
Gần một năm qua, chồng đi làm đưa tiền cho tôi, tôi là người chi tiêu sinh hoạt trong gia đình. Mẹ chồng không bỏ ra bất cứ khoản chi nào. Thế nhưng, bà luôn hạch sách tôi phải đưa tiền cho bà vì bà là chủ nhà.
Khi tôi đưa ít, mẹ chồng liền tỏ ra khó chịu. Bà nhiều lần bóng gió nói tôi không biết điều. Đáng ra, tôi phải bảo chồng đưa toàn bộ tiền lương cho bà để bà chủ động việc chi tiêu chứ không phải phụ thuộc vào con dâu như thế.
Quan hệ mẹ chồng nàng dâu không mấy tốt đẹp nên lúc tôi gần sinh, tôi đã đăng ký gói sinh dịch vụ ở bệnh viện tỉnh. Dù đi lại hơi xa (hơn 20km) so với sinh ở địa phương nhưng trên đó đầy đủ trang thiết bị, lại có dịch vụ chăm sóc cả mẹ và bé nên tôi cũng yên tâm.
Khi biết chuyện, mẹ chồng liền nổi trận lôi đình nói tôi không coi ai ra gì. Bà nhiếc móc tôi không đi làm, nhưng lại tiêu hoang, không biết thương chồng đi làm vất vả. Bà yêu cầu tôi không được sinh trên đó mà về địa phương sinh, vừa rẻ, vừa gần nhà. Tuy nhiên, thời điểm ấy, tôi không nghe nên đã phải chịu những dày vò, "trả đũa" từ mẹ chồng trong những ngày ở cữ.
Tôi đã ứa nước mắt khi nhìn mâm cơm cữ mẹ chồng nấu lèo tèo hai quả trứng hấp và bát canh rau ngót. Ngày nào bà cũng vào tranh bế cháu, đẩy tôi phải tự mình giặt tã cho con.
Mẹ đẻ tôi từ xa đến phục vụ con gái được một tuần thì luôn phải chứng kiến cảnh thông gia đá thúng đụng nia. Mẹ chồng tôi luôn bóng gió nói nhà thêm miệng ăn, thêm chi phí. Rồi tôi có tay có chân, cần gì người hầu hạ thêm nữa cho chật nhà. Dù rất thương con gái nhưng mẹ tôi đành nuốt nước mắt ra về.
Tất cả những điều ấy, tôi vẫn cố chịu đựng cho êm cửa êm nhà. Nhưng hôm vừa rồi, tôi phát hiện ra mẹ chồng đã làm một việc khiến tôi không thể nào chấp nhận được.
Tôi sinh đến nay cũng được gần hai tháng nhưng chồng chỉ về được vỏn vẹn 2 lần, lại đều vào cuối tuần. Thế nên anh vẫn chưa đi làm giấy khai sinh cho con được.
Sợ để lâu quá hạn nên đợt vừa rồi, tôi có đưa giấy tờ sinh để nhờ bố chồng đi làm khai sinh cho cháu. Trước khi ông đi, tôi đã ghi rõ tên đặt cho con trai như hai vợ chồng tôi đã thống nhất từ trước.
Thế nhưng, hôm qua, khi hỏi đến giấy khai sinh của con, bố chồng tôi ậm ừ rằng đã lấy về và mẹ chồng đang cất trong tủ. Tôi muốn xem nhưng mẹ chồng cứ chần chừ nói chuyện đó không quan trọng.
Thấy có gì không ổn, tôi lấy lý do cần chụp giấy khai sinh gửi cho chồng để anh được thanh toán chế độ bảo hiểm thai sản khi vợ sinh con. Lúc ấy mẹ chồng mới mở tủ lấy ra đưa cho tôi.
Cầm tờ giấy khai sinh trên tay, tôi như không tin vào mắt mình. Trên đó hoàn toàn không phải cái tên mà vợ chồng tôi định đặt mà đã được thay thế bởi một cái tên khác vô cùng quê mùa.
Ngước nhìn mẹ chồng, bà thản nhiên nói chính bà đã cùng ông đi làm giấy khai sinh cho cháu. Và cũng chính bà là người khai cái tên đó với cán bộ xã. Lý do là bà thấy cái tên đó hay, rất vần với bố nó. Hơn nữa, bà là bà nội nên việc đặt tên cho cháu cũng là chuyện bình thường.
Siết chặt tờ giấy trên tay, mặt tôi nóng bừng, nước mắt rơi lã chã. Mẹ chồng đặt tên khác cho cháu nhưng không nói với tôi nửa lời. Trong mắt bà, liệu còn có người con dâu như tôi. Việc làm của mẹ chồng đã vượt qua giới hạn chịu đựng của tôi khiến tôi uất ức nói nhau với bà.
Lập tức, mẹ chồng gào lên cho rằng tôi hỗn láo và ném hết quần áo của tôi ra ngoài đuổi đi. Ngay trong đêm, chồng tôi đã bị bà gọi về để giải quyết việc gia đình. Bà yêu cầu con trai ly hôn.
Đêm hôm ấy, tôi đã bắt xe về nhà ngoại trong sự tủi hờn, cay đắng. Tôi vẫn còn yêu chồng, con tôi mới hơn một tháng, tôi không muốn vì mẹ chồng cay nghiệt mà gia đình nhỏ phải chia lìa. Nhưng nếu tiếp tục sống với mẹ chồng như thế, tôi sợ sớm muộn mình cũng bị trầm cảm sau sinh. Làm thế nào để tôi thoát khỏi cảnh này? Xin mọi người hãy giúp tôi.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 9 giờ trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 22 giờ trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 22 giờ trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.


