Con gái bị bắt nạt suốt 1 năm nhưng câu nói của mẹ mới là 'nhát dao' khiến con sụp đổ
GĐXH - Ai cũng nói cha mẹ là điểm tựa lớn nhất của con. Tôi từng tin điều đó cho đến ngày nhận ra chính mình đã làm tổn thương con sâu nhất.
Chị Lý (Lệ Giang, Trung Quốc) hiện có con gái đang đi du học. Nhìn con hiện tại có cuộc sống mơ ước, đạt được nhiều thành tích trong học tập, chị không khỏi xúc động và cả ân hận. Ân hận là bởi trong quá khứ, con gái của chị từng trải qua những sự việc kinh hoàng do bị bắt nạt học đường. Nhưng là một người mẹ, chị Lý đã không có sự hỗ trợ, bao bọc kịp thời và đúng đắn cho con.
Sau rất nhiều đắn đo, chị Lý quyết định chia sẻ câu chuyện của mình lên mạng xã hội để cảnh tỉnh tất cả các bậc cha mẹ khác. Câu chuyện của chị Lý như sau:
Những năm tháng con lấp lánh như ánh mặt trời
Từ nhỏ, con gái tôi là một đứa trẻ ngoan ngoãn, trong veo và đầy cố gắng. Thành tích học tập luôn xuất sắc, các hoạt động phong trào chưa bao giờ thiếu mặt.
Tấm bảng treo thành tích trong nhà gần như không còn chỗ để ghim thêm giấy khen mới.
Tôi vẫn thường nói đùa rằng: "Chỉ cần con muốn, không gì là không thể". Và tôi tin điều đó.
Rồi năm 2014, gia đình đổ vỡ. Tôi và chồng ly hôn. Con gái trưởng thành hơn người, chẳng than thở, chẳng khóc lóc, nhưng ánh mắt buồn và trầm lặng như đang cố giấu đi một cơn bão.
Con bước vào tuổi dậy thì, cái tuổi nhạy cảm nhất, lại phải đối mặt với sự thay đổi lớn nhất.
Một lần cả nhà đi ăn, con dẫn theo một bạn gái cùng lớp - Tiểu Mai. Con giới thiệu rằng đó là tổ trưởng môn Toán, người hỗ trợ con học tập rất nhiều.
Tôi có linh cảm mơ hồ rằng cô bé kia không hồn nhiên như những đứa trẻ khác, nhưng vẫn nghĩ đơn giản rằng con mình kết bạn được là điều tốt.

Tôi biết con mình không làm chuyện đó. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi lại chọn suy nghĩ: "Bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện." Ảnh minh họa
Cơn ác mộng bị bắt nạt bắt đầu
Một buổi sáng, tôi nhận được cuộc gọi từ giáo viên chủ nhiệm, con gái tôi bị đánh và đã được đưa vào bệnh viện. Đầu óc tôi trống rỗng, tim đập như dồn lên cổ.
Con may mắn chỉ bị thương nhẹ, nhưng ánh mắt hoang mang của con khiến tôi nghẹn lại.
Khi tôi hỏi, con mới thật sự kể người đánh con chính là Tiểu Mai cùng một nữ sinh khác. Và Tiểu Mai không hề là học sinh giỏi mà là đứa nghịch ngợm, học kém nhất lớp.
Con đã nói dối vì sợ tôi thất vọng khi biết bạn thân của con không "đúng tiêu chuẩn" như mẹ mong. Đó là khoảnh khắc con cần tôi nhất. Vậy mà…
Tôi đã hỏi: "Sao trong trường nhiều học sinh thế, mà chúng nó không đánh ai khác, lại đánh con?"
Câu nói vừa thốt ra, con nhìn tôi thật lâu, ánh mắt ấy đến tận bây giờ vẫn cứ ám ảnh tôi trong từng giấc ngủ.
Sự thỏa hiệp đáng xấu hổ
Khi cô chủ nhiệm gọi gia đình lên làm việc, mọi chuyện bất ngờ bị lật ngược. Hai nữ sinh kia thống nhất lời khai rằng con tôi đánh trước. Không chứng cứ, không điều tra, cô yêu cầu con tôi xin lỗi.
Tôi biết con mình không làm chuyện đó. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi lại chọn suy nghĩ: "Bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện."
Tôi giục con xin lỗi để kết thúc nhanh mọi rắc rối. Con gái tôi đứng đó, đôi mắt đỏ hoe, cúi đầu xin lỗi trong oan ức.
Khi đi về, con vừa đi vừa khóc: "Con bị đánh, sao lại bắt con xin lỗi?"
Tối đó, con khóa trái cửa phòng. Và giữa tôi với con, một cánh cửa vô hình cũng bắt đầu khép lại. Tôi tưởng mọi chuyện rồi sẽ qua. Nhưng đó chỉ mới là mở đầu.
Những ngày con sống trong sợ hãi
Những kẻ bắt nạt không dừng lại. Chúng chặn đánh con ở những nơi khuất. Con bé không dám đi vệ sinh, không dám đứng một mình, lúc nào cũng run rẩy tìm nơi đông người để né tránh.
Nhà trường thờ ơ, còn phụ huynh của những kẻ bắt nạt thì hống hách đến mức gọi hành vi của con mình là "chuyện vớ vẩn".
Cho tới một ngày, tôi chạy vào lớp vì nhận được cuộc gọi hoảng loạn, con bị chặn ngay cửa lớp, không thể ra ngoài. Tôi gọi cô chủ nhiệm và chỉ nhận được một câu: "Tôi bận, mai nói."
Tôi đã không nhẫn nhịn thêm nữa. Tôi gọi thẳng cho mẹ Tiểu Mai, yêu cầu cô ta dạy lại con mình. Đáp trả tôi là những câu chửi trống không.
Lần đầu tiên trong suốt biến cố đó, tôi đứng lên bảo vệ con đến cùng. Và hôm ấy, con bé đã cười lần đầu sau bao ngày: "Mẹ, hôm nay mẹ thật sự rất ngầu."
Câu nói ấy đau đến tận tim. Thì ra con đã từng chờ tôi đứng về phía con, từ rất lâu rồi.
Khi đứa trẻ mất niềm tin, bóng đêm bắt đầu bao phủ
Tưởng như sau hôm đó mọi chuyện sẽ khá hơn, nhưng không. Con dần suy sụp, không còn muốn đến trường.
Ban đầu nghỉ vài buổi, rồi nghỉ hẳn. Tôi phải luôn kè kè ở bên, chỉ sợ một ngày con nghĩ quẩn.
Tôi từng hỏi con tại sao không nói hết những gì mình phải chịu. Con đáp: "Con đã định nói. Nhưng ngay lần đầu bị đánh, cô không tin con, mẹ cũng không tin con. Chúng đánh ở nơi ít người, không để lại dấu vết. Con lấy gì chứng minh? Nếu mẹ còn không tin con, thì con biết tin ai?"
Tôi cứng họng.
Tôi, người mà lẽ ra phải là nơi an toàn nhất với con, lại trở thành người đẩy con rơi vào tuyệt vọng.
Không phải kẻ bắt nạt đã đánh gục con. Mà là sự cô độc.
Cơn mưa rồi cũng tạnh nhưng vết sẹo thì vẫn còn
Nhờ sự động viên và kiên trì, con cuối cùng quay lại con đường học tập. Dù bị gián đoạn gần một năm, con vẫn đủ điểm để thi đỗ vào trường cấp 3 tư thục ở Lệ Giang, nhưng con từ chối vì không muốn gặp lại những kẻ từng khiến con sống trong địa ngục.
Con chọn học ở Côn Minh, xa nhà, xa nơi cũ, xa ký ức đau lòng.
May mắn thay, ở đó con gặp được những thầy cô tử tế và những người bạn tốt. Con được chữa lành, dần vui vẻ, nở nụ cười vô tư đúng tuổi.
Năm ngoái, con đã thi đỗ vào trường mỹ thuật mơ ước. Tôi đã khóc khi nhìn con đứng trên sân trường đại học, tràn đầy ánh sáng như ngày xưa. Nhưng tôi hiểu có những tổn thương cả đời không bao giờ biến mất.
Lời nhắn gửi của một người mẹ từng sai
Tôi viết ra câu chuyện này không để kể khổ, mà để nhắn nhủ tới các bậc phụ huynh:
Khi con bị bắt nạt điều con cần nhất không phải lời khuyên "nhịn đi", mà là sự bảo vệ.
Đừng xem thỏa hiệp là giải pháp đôi khi đó là chất xúc tác để cái ác lấn tới.
Nếu con không thể tin gia đình, con sẽ không còn nơi nào để trốn chạy.
Nhà phải là nơi cuối cùng con có thể khóc mà không sợ bị đánh giá. Cha mẹ phải là người tin con trước khi đòi con phải chứng minh.
Tôi đã đánh mất điều đó trong một khoảnh khắc vô tâm. Giá như thời gian quay trở lại, tôi sẽ ôm con thật chặt và nói: "Mẹ tin con. Mẹ sẽ bảo vệ con bằng mọi giá."
Thời gian có thể làm mờ những vết sẹo trên cơ thể. Nhưng vết sẹo trong lòng trẻ sẽ đi theo suốt cuộc đời.
Và tôi ước không một đứa trẻ nào phải mang trong tim nỗi cô độc như con gái tôi từng mang.
Muốn biết con có thành công hay không, hãy nhìn 3 biểu hiện trước 7 tuổi
Nuôi dạy con - 2 giờ trướcGĐXH - Một nghiên cứu dài hạn của Đại học Harvard cho thấy, nhiều người thành công khi trưởng thành thường bộc lộ 3 đặc điểm nổi bật trước năm 7 tuổi.
4 kiểu người càng ở gần càng 'hút cạn năng lượng': Nhận ra sớm để tránh
Gia đình - 3 ngày trướcGĐXH - Không phải mối quan hệ nào cũng mang lại giá trị tích cực. Có những kiểu người càng thân thiết lại càng khiến bạn mệt mỏi, áp lực và dần đánh mất chính mình mà không nhận ra.
5 sự thật 'phũ' về thành công và giàu có: Không phải ai cũng đủ sức đi đến cuối
Gia đình - 1 tuần trướcGĐXH - Ai cũng muốn thành công, nhưng ít người chấp nhận sự thật phía sau: áp lực, đánh đổi và cô đơn. Đây là 5 điều người giàu hiếm khi nói thẳng.
Đứa trẻ thích làm điều này thường có tương lai sáng, cha mẹ đừng bỏ qua
Nuôi dạy con - 1 tuần trướcGĐXH - Bất kỳ bậc cha mẹ nào cũng mong con mình lớn lên trở thành người thành đạt, sống tự tin và có giá trị trong xã hội.
4 câu nói tưởng bình thường nhưng giúp bạn 'đọc vị' con người
Gia đình - 1 tuần trướcGĐXH - Trong cuộc sống, không phải lúc nào chúng ta cũng dễ dàng hiểu rõ người khác. Tuy nhiên, chỉ cần ghi nhớ 4 câu nói đơn giản này, bạn có thể nhìn rõ hơn tính cách của một người và tránh được nhiều phiền muộn trong các mối quan hệ.
6 con đều là tiến sĩ: Bà mẹ tiết lộ 5 nguyên tắc nuôi dạy con đơn giản mà hiệu quả
Nuôi dạy con - 1 tuần trướcGĐXH - Nói về bí quyết nuôi dạy con, người phụ nữ này cho biết vợ chồng bà chưa từng ép các con học hành. Thế nhưng, có một nguyên tắc được bà nhắc đi nhắc lại suốt nhiều năm.
Người khôn ngoan thường có 3 thói quen này, dù nhìn qua chẳng có gì đặc biệt, bạn có bao nhiêu?
Gia đình - 1 tuần trướcGĐXH - Những việc này nghe qua có vẻ chẳng mang lại lợi ích rõ ràng, nhưng nhiều người khôn ngoan lại coi đó là thói quen không thể thiếu. Nhờ duy trì chúng mỗi ngày, họ dần rèn luyện được sự bình tĩnh và khả năng suy nghĩ sâu sắc hơn.
Người khôn thường thành công muộn: Nếu bạn có 4 đặc điểm này, tương lai rất đáng chờ
Gia đình - 1 tuần trướcGĐXH - Không phải ai thành công sớm cũng sẽ đi xa. Trên thực tế, có những người lúc trẻ khá bình thường, thậm chí chậm hơn người khác, nhưng nhờ sự kiên trì và tích lũy bền bỉ mà càng về sau càng đạt được thành tựu lớn. Nếu bạn có những đặc điểm dưới đây, rất có thể thành công chỉ là vấn đề của thời gian.
Trẻ EQ thấp có 2 biểu hiện này khi ăn và khi tức giận
Nuôi dạy con - 1 tuần trướcGĐXH - Chỉ cần quan sát một vài thói quen trong sinh hoạt hằng ngày, cha mẹ cũng có thể phần nào nhận biết mức độ phát triển EQ của con.
Đọc bài văn tả mẹ của con gái, tôi thấy tim mình như có ai đó bóp nghẹt
Nuôi dạy con - 2 tuần trướcĐề bài yêu cầu: "Tả một người thân mà em yêu quý". Con gái tôi viết: "Mẹ em không có công ăn việc làm, cả ngày mẹ chỉ ở nhà nấu cơm và dọn dẹp. Em cố gắng học thật giỏi để sau này làm giám đốc như bố, chứ không muốn giống mẹ".
6 con đều là tiến sĩ: Bà mẹ tiết lộ 5 nguyên tắc nuôi dạy con đơn giản mà hiệu quả
Nuôi dạy conGĐXH - Nói về bí quyết nuôi dạy con, người phụ nữ này cho biết vợ chồng bà chưa từng ép các con học hành. Thế nhưng, có một nguyên tắc được bà nhắc đi nhắc lại suốt nhiều năm.
