Còn gì đau đớn hơn khi tôi phải bỏ con mà ra đi
Chồng tôi sử dụng ma túy đá, có nhân tình bên ngoài, anh còn liên tục đánh vợ không tiếc tay. Tôi chấp nhận ra đi trắng tay cùng với nỗi nhớ con khôn xiết.
Tôi lấy chồng từ năm 21 tuổi, với một mối tình cũng chẳng phải là sâu sắc gì, như theo các cụ nói thì là do số phận sắp đặt có nợ phải nên duyên với nhau. Trải qua 5 năm đầu với một bé gái ra đời, cuộc hôn nhân của tôi được coi là hạnh phúc khi cả hai vợ chồng đều có công ăn việc làm, tuy thu nhập không cao nhưng cuộc sống cũng không hề khó khăn.
Cuộc sống trở thành niềm ao ước của nhiều gia đình khi tôi sinh thêm một bé trai, hai vợ chồng có nhà cao cửa rộng, thu nhập ổn định, con thì đủ cả trai cả gái. Nhưng ngay sau đó là chuỗi ngày tôi sống trong mòn mỏi, sinh con trai được một tháng thì số đêm chồng ngủ ở nhà chỉ còn đếm được trên đầu ngón tay. Cũng vật vã cũng đau khổ, cũng làm mọi cách, kể cả tạo nên căng thẳng nhưng chồng tôi vẫn đâu vào đấy, vẫn là những cuộc vui chơi thâu đêm, tiền tiêu không cần biết đến ngày mai, không cần biết vợ con cần gì và muốn gì. Tôi từ giận dỗi, vật vã, dọa nạt cuối cùng chấp nhận điều đó như một điều đương nhiên, sống trầm lặng ngày đi làm, tối về với con, không còn những cuộc gọi điện hỏi chồng đi đâu, làm gì, và khi nào về nữa. Chấp nhận sống vậy vì con và vì cái gì đến bản thân tôi cũng không hiểu nổi.

Ảnh minh họa.
Thời gian cứ thế trôi được hai năm, vào một ngày đẹp trời chồng tôi trở về nhà đem theo một khoản nợ không giấy tờ nhưng không trả không được. Căn nhà phải bán đi để trả nợ, ngày chuyển đi chồng tôi khóc hứa sẽ thay đổi, sẽ làm lại. Tôi tự nhủ trong lòng rằng sẽ cố gắng cùng chồng để xây dựng lại từ đầu. Đêm đầu tiên chuyển sang căn nhà thuê cũng là ngày tôi chuyển sang một giai đoạn khác.
Chồng tôi có dấu hiệu của người sử dụng ma túy đá, có nhân tình bên ngoài, mà có lẽ họ cũng đã ở với nhau lâu rồi, còn xưng vợ chồng ngọt ngào với nhau, chồng tôi gọi mẹ của cô ấy là mẹ. Tôi đón tin đấy với một sự dửng đưng đến tôi cũng không ngờ nổi và cứ vậy mà sống tiếp. Nhưng sự chấp nhận đấy của tôi có lẽ nằm ở một cái khuôn khổ nào đấy khiến người khác cảm thấy không thoải mái. Chồng tôi liên tục về căn nhà thuê đòi tiền vợ, gây sự đánh đập với bất kể lý do nào. Không ít lần tôi phải nhờ đến sự can thiệp của pháp luật và cũng không ít lần tôi rời khỏi căn nhà đó với thương tích đầy mình. Nhưng rồi vẫn là tha thứ, vẫn là cho cơ hội và bao biện cho mình vì thương con.
Rồi giọt nước tràn ly, tôi bị bóp cổ, bị đạp đá không thương tiếc vì lý do từ trên trời rơi xuống là đi với giai. Lần này tôi phải nhờ đến công an phường. Đêm đó tôi ra đi với đôi bàn tay trắng và trái tim tan nát, con thì không mang được theo.
Từng đêm đối với tôi là nỗi khắc khoải nhớ con nhưng không dám về thăm. Lúc nào cũng trong tình trạng bị rình rập dọa nạt, không ít lần bị chặn đánh ngoài đường. Ngay tại tòa án tôi cũng bị hành hung, nhưng rồi rút cục vẫn là nỗi sợ của mọi người. Giờ tôi như con thuyền vô định, chẳng biết ngày mai mình sẽ ra sao. Tôi dời khỏi căn nhà đó tháng 7/2014 và giờ mọi chuyện vẫn tưởng xảy ra ngày hôm qua.
Theo Ngôi sao
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 5 giờ trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 15 giờ trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 1 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 1 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì
Tâm sự - 2 ngày trướcMỗi cái Tết, con tôi được mừng tuổi gần 5 triệu đồng và bị mẹ thu phần lớn; Tết này con trai 13 tuổi, tôi quyết định cho con giữ toàn bộ để học cách quản lý tiền.
Tiệc cuối năm toàn bị sếp ép rượu, sao không thể thay bằng trà sữa?
Tâm sự - 2 ngày trướcCớ gì tiệc cuối năm cứ phải ép nhau uống rượu, vừa tốn kém vừa hại sức khỏe, sao không thể là trà sữa khi gen Z đang dần trở thành lực lượng lao động chủ lực?
Bố bạn trai nghiện cờ bạc, gây nợ hơn 1 tỷ đồng, tôi có nên tiếp tục với anh?
Tâm sự - 3 ngày trướcNgười yêu tôi tài giỏi, tốt tính, lương rất cao, nhưng gia đình anh đang nợ nần, xã hội đen đến tận nhà đòi nợ hơn 1 tỷ đồng vì bố anh cờ bạc.
Thầm trách bố 20 năm vì tuổi thơ không có mẹ: Sự thật phía sau khiến tôi ân hận cả đời
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi chưa từng một lần được gọi tiếng "mẹ". Tôi từng trách bố, từng oán giận sự im lặng của ông.
Tôi hứa cho con giữ tiền lì xì nếu chịu dọn dẹp ngày Tết
Tâm sự - 3 ngày trướcNhiều phụ huynh cho con tiền tiêu vặt định kỳ, đưa con tiền lì xì để tiêu ngày Tết, vậy sao không để con làm việc nhà rồi nhận thưởng như công sức lao động?
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.