Con ốm nhập viện, vợ vẫn đi nhà nghỉ với bồ
Con tôi mới 7 tháng tuổi nhưng cuộc hôn nhân của chúng tôi đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi vợ tôi đã có bồ và không còn thiết tha gì chồng con nữa.
Tôi lấy vợ, cũng là người mà tôi đã hết lòng yêu thương chiều chuộng. Một năm đầu của cuộc hôn nhân, chúng tôi vô cùng hạnh phúc. Khi vợ tôi có bầu, niềm vui như được nhân lên nhiều lần.Tuy nhiên, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, chúng tôi không thể cứ ôm nhau mãi mà sống. Vì thế, tôi phải đi theo công trình xây dựng lên tận Lạng Sơn mấy tháng để làm việc.
Tôi lên Lạng Sơn làm việc nhưng cứ 2 tuần hoặc bất cứ khi nào rảnh việc tôi lại về với vợ, chăm sóc và chiều chuộng vợ. Sau đó, khi vợ tôi sinh con được vài tháng thì tôi hết việc ở Lạng Sơn nên về Hà Nội ở gần vợ con.
Lúc này, công ty tôi cũng không có nhiều việc nên phần lớn thời gian, tôi ở nhà chăm bẵm đứa con mới sinh của mình. Tạo điều kiện cho vợ ra ngoài mua sắm, gặp gỡ bạn bè để cô ấy bớt đi cảm giác buồn chán và mệt mỏi của những bà mẹ mới sinh.
Tuy nhiên, không biết có phải vì tôi chiều vợ quá hay vì ít việc ở nhà nhiều mà vợ tôi chán tôi. Cô ấy đi suốt.
Con tôi mới 4, 5 tháng mà ngày nào cô ấy cũng vắt 2 bình sữa để lại, rồi đi chơi từ sáng đến tối. Có khi đến khuya với về. Tôi góp ý thì cô ấy bực bội bảo tôi không tâm lý, không biết chiều vợ chiều con, không hiểu cho nỗi vất vả mà mấy tháng qua cô ấy phải gánh vác. Thế là tôi lại mủi lòng.
Cho tới một hôm trời trở lạnh, con gái tôi bị sốt. Tôi và vợ đưa con đến bác sĩ gần nhà để khám nhưng con tôi chỉ bị viêm họng cấp. Vì thế, chúng tôi lấy thuốc rồi đưa con về nhà điều trị.
Vợ tôi ở nhà chăm con nhưng mắt lúc nào cũng dán vào điện thoại để chát chít. Bỏ mặc con bé nằm kêu khóc ở góc giường. Tôi bực lắm nên nói vợ vài câu. Thế là vợ tôi nổi giận đùng đùng rồi xách túi đi chơi.

Con ốm nhập viện, vợ vẫn đi nhà nghỉ với bồ. (Ảnh minh họa)
Hôm đó cô ấy về khuya, về đến nhà, mùi rượu bia vẫn còn nồng nặc nên tôi không cãi nhau với vợ nữa. Hơn nữa, lúc đó con tôi có vẻ sốt cao hơn, lại kèm thêm ho. Tôi lo lắng cho con nên cũng không còn sức để cãi nhau với vợ nữa.
Hôm sau, bệnh tình của con tôi không đỡ mà còn nặng hơn. Tôi muốn cho con đi viện nhưng vợ tôi bảo bình thường nên cứ trì hoãn. Chiều đến, sau một hồi nằm nhắn tin chát chít, cô ấy lại thay đồ và lấy xe đi.
Vợ tôi đi được một lúc khá lâu thì con tôi sốt cao. Tôi vội vàng đưa con đi cấp cứu và gọi điện cho vợ nhưng thuê bao không liên lạc được. Thế là một mình tôi và bà nội cháu chăm cháu. Đêm đến, vợ tôi mới về. Chúng tôi cùng nhau lo lắng và chăm sóc cho con nên tôi cũng chẳng có lúc nào mà trách móc vợ.
Khi con tôi khỏe, tình cờ mở điện thoại của vợ ra chơi game, tôi mới đọc được loạt tin nhắn tình tứ và hẹn hò đi nhà nghỉ của vợ với một cái tên lạ trong danh bạ mà có lẽ vợ tôi đã quên xóa.
Tôi đau đớn đến nghẹt thở nhưng vẫn bình tĩnh chứ không làm ầm ĩ hay đánh mắng vợ. Tôi hỏi vợ xem người đó là ai, họ bắt đầu từ khi nào? mối quan hệ đó đến mức nào rồi? Vợ tôi tỏ ra sợ hãi, nhưng vẫn khai rất đầy đủ, rằng, 2 người quen nhau qua facebook từ cách đây 3, 4 tháng. Khi tôi từ Lạng Sơn về, họ mới chính thức gặp nhau và đã đi nhà nghỉ nhiều lần…
Tôi nghe từng câu từng chữ mà tan nát cõi lòng. Vì thế, tôi mắng tôi trách cô ấy rất nhiều. Ban đầu cô ấy tỏ ra hối hận và xin lỗi tôi. Nhưng sau đó, thấy tôi trách móc nhiều quá, cô ấy trở mặt thách thức. Bảo tôi muốn làm gì thì làm. Sau đó, cô ấy xách túi bỏ ra ngoài.
Mấy hôm sau, mặc kệ tôi chăm con vất vả và đau đớn vì bị vợ cắm sừng. Cô ấy như người vô tội, vẫn đi chơi vẫn công khai gọi điện hẹn hò như muốn trêu tức tôi.
Hôm nay, cô ấy còn viết tờ đơn ly hôn để trên bàn cho tôi ký. Tôi nhìn con mà đau xót lắm. Không phải vì tôi hèn nhát đến mức không dám bỏ vợ. Nhưng bỏ vợ bây giờ đồng nghĩa với việc tôi sẽ phải rời xa con.
Pháp luật Việt Nam quy định, trẻ dưới 36 tháng tuổi sẽ do người mẹ chăm sóc. Mà tôi thì yêu con quá, tôi không thể xa con được. Nếu để cho vợ tôi chăm sóc, nuôi dưỡng con, không biết con gái tôi có được vợ quan tâm, trông nom hay không? Hay là cô ấy lại bỏ mặc con để đi với người tình. Lòng tôi rối trí quá. Ai có cách gì hay, xin hãy mách tôi ?
Theo Khám Phá
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Tận tụy chăm bà cụ neo đơn 3 thập kỷ, người phụ nữ rơi vào bi kịch vì bản di chúc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi chưa từng nghĩ rằng chỉ vì một bản di chúc, cuộc sống của gia đình mình lại bị đảo lộn đến vậy.
Lạnh người phát hiện mình chỉ là "thế thân" cho người vợ quá cố của chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi tưởng rằng anh yêu tôi nên mới kết hôn, không ngờ anh chỉ coi tôi là "thế thân" của người vợ đã khuất của anh.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
Tôi cứ ngỡ có cuộc sống nghỉ hưu viên mãn khi ở nhà con trai cho đến khi nghe cháu nội nói một câu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một câu nói vô tình của cháu nội khiến tôi phải lặng lẽ kéo vali về quê và nhận ra bài học cay đắng về sự phụ thuộc vào con cái sau khi nghỉ hưu.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.