Con rể một mực từ chối ở cùng mẹ vợ, biết được lý do khiến ai cũng ngỡ ngàng
GĐXH – Chồng tôi đưa ra hai phương án, một là để mẹ ở quê và thuê một người giúp việc về chăm sóc. Hai là đưa mẹ tôi vào viện dưỡng lão.
Tôi là con một trong gia đình. Bố tôi mất trong một vụ tai nạn giao thông khi tôi mới 6 tuổi. Sau này, nghe mọi người kể lại, thời điểm ấy, mẹ tôi đã rất sốc, bà mất vài tháng mới chấp nhận được sự thật là chồng đã ra đi mãi mãi.
Suốt bao nhiêu năm qua, có rất nhiều người đàn ông đến đặt vấn đề với mẹ nhưng bà đều gạt đi không đồng ý. Bà sợ nếu bà đi bước nữa, tôi sẽ bị thiệt thòi. Vì vậy, bà quyết định ở vậy nuôi tôi ăn học đến khi trưởng thành.

Ảnh minh họa
27 tuổi, tôi quen và yêu chồng hiện tại. Anh là người ngoại thành Hà Nội, gia đình có truyền thống kinh doanh, cũng có tiếng khá giả trong vùng.
Lúc tôi đưa anh về ra mắt, mẹ tôi tỏ ra khá ưng người con rể tương lai này. Mới gặp lần đầu nhưng tôi thấy bà rất vui. Bà nói, bà mừng khi thấy tôi tìm được một người đàn ông tốt để gửi gắm cả đời.
Sau này, khi chúng tôi kết hôn, mua nhà, sinh con và sinh sống ở Hà Nội, thỉnh thoảng, vợ chồng tôi có cho các con về thăm bà. Lúc nào bận quá không về được, mẹ tôi sẽ bắt xe từ quê lên thăm chúng tôi.
Mỗi lần mẹ vợ lên chơi, chồng tôi đều rất ân cần, chu đáo. Anh luôn mời mẹ ở lại chơi thêm. Rồi anh cũng là người chủ động lái xe đưa đón mẹ ra bến xe, thậm chí còn chuẩn bị quà gửi về quê cho anh em họ hàng. Những lúc như vậy, tôi thấy rất ấm lòng, cảm thấy mình đã chọn cho mẹ một người con rể tốt.
Có lần, tôi thủ thỉ với chồng chuyện đón mẹ từ quê lên ở hẳn cùng chúng tôi nhưng anh chỉ cười. Anh nói chắc gì mẹ đã thích cuộc sống nơi thành phố. Cứ để bà ở quê cho yên bình, thoải mái, có xóm giềng kề bên.
Bẵng đi một thời gian, tôi cũng không nhắc lại chuyện đó nữa. Nhưng cách đây hơn một năm, mẹ tôi bắt đầu xuất hiện những triệu chứng hay quên, không nhớ cả những chuyện vừa mới xảy ra.
Lo cho sức khỏe của mẹ, tôi đã đón bà đưa đi khám thì được thông báo bà mắc bệnh Alzheimer của người già, rất nguy hiểm khi ở một mình.
Sau khi biết bệnh tình của mẹ, tôi nói lại với chồng chuyện đón mẹ lên ở cùng để tiện bề chăm sóc. Tuy nhiên, anh không đưa ra câu trả lời đồng ý hay không mà trì hoãn nói cứ để theo dõi bệnh tình của mẹ xem thế nào. Anh sẽ nhận việc đưa bà đi khám theo lịch hẹn của bác sĩ. Còn chuyện lên ở cùng thì tính sau. Khi ấy, sức khỏe của mẹ tôi vẫn ổn nên tôi không cố thuyết phục chồng.
Nhưng càng ngày bệnh tình của mẹ tôi càng có chiều hướng trầm trọng hơn. Anh em họ hàng ở quê liên tục gọi điện thúc giục tôi chuyện đón mẹ lên thành phố để tiện điều trị. Mọi người sợ bà ở một mình sẽ sinh ra chuyện không hay.
Tuy nhiên, điều khiến tôi bất ngờ là lần này chồng tôi một mực từ chối việc đón mẹ vợ lên sống chung để điều trị bệnh cũng như phụng dưỡng bà đến cuối đời. Anh nói, anh không phải là đứa con bất hiếu, không muốn phụng dưỡng mẹ vợ. Bằng chứng là thời gian qua, anh luôn hết lòng ân cần, chu đáo với mẹ.
Song để sống chung với một người bệnh tật, lúc nhớ lúc quên, làm đảo lộn cuộc sống của gia đình mình thì anh không muốn. Hơn nữa, chồng tôi còn cho rằng, hai con tôi đều đang ở độ tuổi dậy thì, tâm lý có nhiều thay đổi, chúng sẽ rất khó chịu nếu bà ngoại bệnh tật sống cùng.
Vì vậy, chồng tôi đưa ra hai phương án, một là để mẹ ở quê và thuê một người giúp việc về chăm sóc. Hai là đưa mẹ tôi vào viện dưỡng lão ở trên thành phố. Tất cả chi phí anh sẽ lo.
Sau khi nghe chồng nói vậy, tôi khá khó nghĩ. Tôi muốn sống cùng mẹ để có tình cảm người thân, để bà đỡ cô đơn những lúc ốm đau bệnh tật. Nhưng chồng tôi lại không muốn như vậy. Anh muốn dùng tiền để giải quyết vấn đề.
Giờ tôi nên cương quyết đón mẹ lên sống chung hay làm theo một trong hai phương án chồng đưa ra. Xin mọi người cho tôi lời khuyên.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.

