Hà Nội
23°C / 22-25°C

Con trai đòi ở nhà dì, tôi đau đớn với câu trả lời của thằng bé

Thứ tư, 11:15 10/05/2023 | Tâm sự

Vì quá bực tức và muốn ép con về nhà, tôi đã vứt hết sách vở của con ra ngoài sân. Nào ngờ, thằng bé đáp trả một câu mà tôi điêu đứng.

Tôi luôn ngưỡng mộ những gia đình có con cái học giỏi. Hơn nữa, các đồng nghiệp ở công ty tôi cũng xem việc có con học giỏi là một điều đáng tự hào. Trong các cuộc hội họp, nói chuyện, họ luôn đem con mình ra khoe với giọng hãnh diện. Người thì có con học trường đại học danh giá; người thì con học giỏi nhất khối, còn được nhận học bổng của trường, của huyện; người thì có con học giỏi Tiếng Anh, mới học lớp 3 thôi nhưng đang theo học chương trình Tiếng Anh lớp 5 ở trung tâm...

Mỗi lần họ kể, tôi chỉ biết ngồi im. Bởi con trai của tôi rất bình thường, cháu không giỏi giang cũng chẳng siêng năng. Cháu chỉ ngồi vào bàn học khi bị mẹ mắng mỏ, kèm cặp.

Sở thích của con trai tôi là vẽ. Thằng bé vẽ rất đẹp và có năng khiếu hội họa. Nhưng với tôi, việc học mới quan trọng, còn vẽ vời không thể giúp cháu phát triển trong tương lai được. Tôi cho cháu đi học kèm, học trung tâm này nọ... Nhưng lực học vẫn dậm chân tại chỗ, chẳng tiến bộ được là bao. Khi thấy tập vở vẽ con trai giấu trong cặp, tôi tức tối xé đi và ép con phải học theo chương trình mình đã đặt sẵn.

Mấy hôm nghỉ lễ, con năn nỉ cho tôi đến nhà dì chơi, ở lại 2 ngày. Tôi đồng ý vì cũng muốn con có thời gian nghỉ ngơi. Nhưng hôm qua, tôi đến đón con về để con tiếp tục học bài ôn thi cuối kì 2 thì thằng bé lại vùng vằng không chịu về. Tôi tức quá nên đem sách vở của con vứt hết ra sân.

Cứ nghĩ khi mẹ nổi giận, thằng bé sẽ sợ hãi. Nhưng không, con vẫn cứng đầu không chịu nhặt sách vở lên. Con còn nói trong ấm ức: "Lúc nào cũng học học học, con thích cái gì, muốn cái gì, mẹ chưa từng quan tâm đến. Mẹ chỉ ép con học mà không tôn trọng sở thích của con. Con không muốn về nhà với mẹ nữa".

Tôi điêu đứng trước câu nói của con trai. Em gái tôi thu dọn xong sách vở ngoài sân thì bảo tôi bình tĩnh, nghe em kể chuyện. Thì ra ở với dì 2 hôm, con tôi đã tâm sự với dì rất nhiều. Con kể chuyện bị mẹ ép học đến 10 giờ đêm, giải đề này đề nọ mà con không thích. Những khi áp lực quá, con sẽ vẽ vời nhưng lại bị tôi xé mất quyển vở vẽ đi.

Con buồn bã nói cảm thấy ngột ngạt và chán nản việc học, không còn muốn đi học nữa dù mới học lớp 5 thôi. Em gái khuyên tôi nên xem lại cách giáo dục con của mình và đừng ép buộc con làm những điều con không thích. Thay vào đó, tôi nên để con sống đúng nghĩa với tuổi thơ.

Tôi cũng biết và hiểu điều đó chứ. Nhưng phận làm mẹ, tôi không thể để con học sa sút, thua kém người ta được. Tôi phải làm gì để con chịu mở lòng tâm sự với mình, để thấu hiểu con hơn đây?

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!

52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!

Tâm sự - 22 giờ trước

GĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?

Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy

Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy

Tâm sự - 23 giờ trước

GĐXH - Tôi từng tin chỉ cần có lương hưu ổn định và tiền tiết kiệm đủ lớn, tuổi già sẽ an nhàn. Thế nhưng sau chuyến về quê thăm người em họ, tôi mới nhận ra mình đã nhầm.

Con anh chị về quê cả tháng chả sao, con tôi lên Hà Nội 1 tuần đã bị kêu tốn kém

Con anh chị về quê cả tháng chả sao, con tôi lên Hà Nội 1 tuần đã bị kêu tốn kém

Tâm sự - 1 ngày trước

Hè nào anh chị cũng đưa 2 cháu về quê ở nhà tôi 2 tháng nhưng chỉ đưa 1 triệu đồng; con tôi năm nay mới lên Hà Nội chơi 1 tuần mà chị dâu đã bóng gió kêu tốn kém.

Tuổi già, bỏ thành phố về quê an dưỡng, tôi hối hận sau chưa đầy 2 năm

Tuổi già, bỏ thành phố về quê an dưỡng, tôi hối hận sau chưa đầy 2 năm

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau nhiều năm lần lượt về quê và sống cùng con cái, tôi nhận ra đâu mới là nơi phù hợp nhất để an dưỡng tuổi già một cách bình yên.

Qua tuổi 40, tôi coi chồng như người bạn sống cùng nhà

Qua tuổi 40, tôi coi chồng như người bạn sống cùng nhà

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH – Hiện tại, vợ chồng tôi vẫn tôn trọng nhau, vẫn làm tròn trách nhiệm của mình với gia đình, chỉ có điều, đã không còn cảm xúc đặc biệt với nhau như trước.

Bước qua tuổi 65, tôi dừng làm 4 việc: Tuổi già nhẹ nhõm hẳn

Bước qua tuổi 65, tôi dừng làm 4 việc: Tuổi già nhẹ nhõm hẳn

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già hạnh phúc là được sống bên con cháu. Nhưng sau nhiều biến cố, tôi nhận ra sự bình yên khi về già lại đến từ việc biết buông bỏ đúng lúc.

Chết lặng khi chồng xin ly hôn sau 10 năm chung sống để quay lại với người yêu cũ

Chết lặng khi chồng xin ly hôn sau 10 năm chung sống để quay lại với người yêu cũ

Tâm sự - 2 ngày trước

Khi người yêu cũ của chồng bất ngờ ly hôn, anh thú nhận chưa từng quên cô ấy và xin tôi cho anh cơ hội được sống thật với cảm xúc của mình.

Vét sạch tiền tiết kiệm cứu con, đến lúc nằm một chỗ, mẹ già buốt lòng khi nghe các con nói điều này

Vét sạch tiền tiết kiệm cứu con, đến lúc nằm một chỗ, mẹ già buốt lòng khi nghe các con nói điều này

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Nghe các con nói, cụ M. mắt ướt đẫm, bàn tay nắm chặt lại. Cụ yếu đến mức không nói nổi lời nào. Nhưng tôi biết, lòng cụ đau như cắt từng khúc ruột.

Mở tủ lạnh nhà chị dâu, tôi mới hiểu vì sao lương anh chị cao mà dùng đồ nội thất cũ kỹ, đồ điện tử thì lỗi lời

Mở tủ lạnh nhà chị dâu, tôi mới hiểu vì sao lương anh chị cao mà dùng đồ nội thất cũ kỹ, đồ điện tử thì lỗi lời

Tâm sự - 3 ngày trước

Trong lúc phụ chị dâu chuẩn bị bữa trưa, tôi mở tủ lạnh lấy chai nước thì giật mình.

Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc

Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc

Tâm sự - 4 ngày trước

GĐXH – Sau khi bản di chúc được công bố, chị Ngần vẫn ngồi im, không tranh cãi, không đòi hỏi cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sần của mình.

Top