Con trai nhập viện, cụ ông 71 tuổi tức tốc đến chăm sóc: Vô tình nghe cuộc điện thoại lúc nửa đêm, ông quyết bán nhà, chuyển vào viện dưỡng lão ở
Cuộc điện thoại ở bệnh viện trong đêm hôm ấy đã làm tôi hiểu hơn về con trai mình.
Nuông chiều con trai từ nhỏ
Tôi họ Chu, năm nay 71 tuổi, hiện đang sinh sống tại Trung Quốc. Có một dạo, con tôi bị bệnh phải nằm viện. Lúc biết tin, tôi sợ đến nỗi bỏ hết việc, ba chân bốn cẳng chạy vào bệnh viện. Vợ chồng tôi chỉ có 1 đứa con, nếu vợ tôi vẫn còn hẳn bà ấy sẽ rất đau lòng khi thấy con như vậy.
Thật ra, con trai tôi không phải còn nhỏ, cháu nội đều học đại học cả. Nhưng chúng tôi chưa một ngày nào ngừng lo lắng cho con.
Vợ chồng tôi chỉ là lao động phổ thông, cả đời chỉ biết chăm chỉ kiếm tiền. Tuy vợ chồng tôi đều là người hướng nội, nhưng từ nhỏ, con trai tôi là người hoạt bát, lanh lợi, gặp người lạ là có thể dễ dàng bắt chuyện, không có chút sợ sệt. Chính vì vậy, lúc ông bà nội còn sống, con là người được chiều nhất trong nhà.

Tuy vậy, việc học hành của con không tốt. Vì chuyện này, thỉnh thoảng tôi lại được thầy cô mời lên trường, không phải vì con nói chuyện trên lớp làm ảnh hưởng đến các bạn, thì đánh nhau.
Cứ như vậy trưởng thành, con không nghe lời người lớn, học hành thì không thi đỗ cấp 3, dành phải học trường nghề. Sau này, còn chơi với nhóm bạn bỏ học, ăn chơi.
Giúp đỡ con hết sức có thể
Sau khi tốt nghiệp, nhờ sự giúp đỡ của bạn bè, tôi xin được cho con vị trí học việc ở một nhà hàng. Nhưng vì kén cá chọn canh, con không thích công việc làm bếp vì vừa phải dậy sớm, vừa mệt nên đi làm được 3 tháng rồi nghỉ.

Từ ngày thất nghiệp, con ở nhà, ban đêm chỉ biết chơi điện tử, ban ngày ra ngoài đi chơi với bạn bè. Một khoảng thời gian sau, tôi khuyên mãi mới chịu đi làm ở một xưởng máy. Điều này, tôi thấy yên tâm chút ít.
Thấy con trai đến tuổi lập gia đình mà chưa tìm được đối tượng, tôi bắt đầu sốt ruột nên tìm người mai mối. Khó khăn lắm có một người vừa ý. Cô gái ấy kém con trai tôi 3 tuổi, làm việc ở trung tâm thương mại. Cứ như vậy, hai đứa thuận lợi đi đến hôn nhân.
Trước đám cưới, ông bà thông nhà yêu cầu 8 vạn NDT (tương đương với 280 triệu VND) tiền sính lễ và một căn nhà mới. Chúng tôi không phải là dư dả nên phải vay ngân hàng 15 vạn NDT (tương đương với 525 triệu VND).
Vốn dĩ, tôi nghĩ chúng tôi tuổi đã cao, với lại, nhà là của các con, việc trả tiền ngân hàng nên để cho các con giải quyết. Tuy nhiên, các con không đồng ý, con dâu tôi cho rằng là tiền nhà là do nhà trai chịu. Còn con trai đưa lý do rằng tiền lương không đủ. Thương con, chúng tôi giúp đỡ con khoản này.
Mấy năm ấy, vợ chồng chúng tôi sống thắt lưng buộc bụng, ăn uống đều phải chi li tính toán chỉ để trả hết nợ ngân hàng.
Biến cố liên tục xảy đến
Vợ chồng con trai thường xuyên cãi nhau. Đa phần nguyên nhân vì tiền, lúc này, vợ tôi vì muốn chúng hòa thuận nên chủ động đưa con ít tiền giảng hòa. Từ ngày cháu nội ra đời, bà ấy không có ngày nào thảnh thơi. Hơn nữa, lại còn phải lo chuyện ăn uống của cả nhà.
Có lẽ, những năm tháng ấy, vợ tôi hy vọng rằng, sau này chúng tôi già, vợ chồng con trai sẽ hiếu thảo với chúng tôi.
Vợ tôi qua đời, tôi đau buồn mất một khoảng thời gian dài. Thời gian ấy, tôi tự nhốt mình trong nhà. Con trai và con dâu hiếm khi đến thăm tôi. Mỗi lần gọi điện thoại các con đều đưa ra lý do bận rộn, rồi đợi bao giờ có thời gian.
Một hôm, con trai đến nhà, nói là có việc cần bàn. Con nói là cháu nội chuẩn bị tốt nghiệp, chẳng mấy chốc là lấy vợ. Để chuẩn bị trước, con muốn xin tôi căn nhà đang ở để cho hai vợ chồng cháu. Thậm chí, các con còn bàn nhau sẽ sắp xếp trang trí căn nhà như thế nào mặc dù tôi chưa hề nói gì.
Nghe hai đứa bàn bạc, tôi rất tức giận vì không hỏi ý kiến của tôi mà đã quyết định. Vậy nên, tôi không đồng ý.
Không đạt được mục đích, hai đứa quay ra trách tôi lớn tuổi mà không biết nghĩ cho con cháu, ích kỷ, nói tôi chỉ biết nói thương cháu bằng miệng còn thực tế thì không.
Vì chuyện này, nhiều lần các con đến nhà tôi để thuyết phục. Kết quả thì không khác lần đầu là bao.
Dần dần, thấy các con không đến nhà làm phiền, tôi nghĩ rằng, chúng đã bỏ cuộc. Nào ngờ đâu, một ngày, con dâu tôi đột nhiên gọi điện nói con trai đang nhập viện.
Cúp điện thoại, tôi không nghĩ gì liền chạy đến bệnh viện. Nhìn thấy con mặt mày hốc hác, trong lòng tôi chợt mềm lòng. Con dâu nói rằng, do lo lắng và căng thẳng nhiều ngày, nên con trai kiệt sức.

Đêm hôm ấy, thương con tôi ở lại viện mặc dù con dâu khuyên tôi nên đi về. Tôi thuê một chiếc giường để ngủ cạnh con trai. Đến đêm khuya, tôi chợt nghe thấy tiếng con nói chuyện.
"Yên tâm, tối nay anh sẽ giải quyết xong, căn nhà sẽ thuộc về chúng ta."
Lúc này, tôi mới biết con đang nói chuyện với con dâu. Tôi hiểu ra những gì con đang nói. Nghĩ lại mà thấy đau lòng. Vợ chồng chúng tôi chỉ có một đứa con, bao nhiêu tình cảm tôi đều dành cho con hết mà chúng đối xử với tôi như vậy.
Sáng hôm sau, tôi về nhà. Tôi sẽ quyết định bán nhà, chỉ như vậy con mới chịu bỏ cuộc. Mà nếu như các con còn tiếp tục ép tôi, tôi sẽ lấy số tiền này chuyển đến viện dưỡng lão ở nốt thời gian còn lại.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 14 phút trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 17 phút trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Tận tụy chăm bà cụ neo đơn 3 thập kỷ, người phụ nữ rơi vào bi kịch vì bản di chúc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi chưa từng nghĩ rằng chỉ vì một bản di chúc, cuộc sống của gia đình mình lại bị đảo lộn đến vậy.
Lạnh người phát hiện mình chỉ là "thế thân" cho người vợ quá cố của chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi tưởng rằng anh yêu tôi nên mới kết hôn, không ngờ anh chỉ coi tôi là "thế thân" của người vợ đã khuất của anh.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.