Đã hơn 10 năm mất bố, tôi vẫn luôn day dứt tự trách bản thân mình

| Tâm sự

GĐXH - Đến bây giờ tôi vẫn luôn day dứt với nỗi đau mất bố, mất em, thương mẹ. Tôi vẫn loanh quanh với cuộc sống của mình, chưa tìm được lối ra để nhẹ nhàng, thanh thản hơn.

Tôi sụp đổ khi người anh rể tốt làm một việc khó chấp nhận, thái độ của chị gái mới gây sốcTôi sụp đổ khi người anh rể tốt làm một việc khó chấp nhận, thái độ của chị gái mới gây sốc

GĐXH - Trước đây, chị luôn nói không bao giờ tha thứ cho việc ngoại tình. Chỉ 1 lần duy nhất chị sẽ ly hôn nhưng bây giờ chị lại là một người như vậy! Tôi không chịu được, nên giấu chị, kể cho mẹ và chị dâu.

Tôi sinh ra trong một gia đình thuần nông. Bố tôi mất khi tôi vừa tốt nghiệp đại học được 1 năm. 

Bố đi làm bị tai nạn giao thông, nằm viện 2 tuần thì mất. Tôi đau lòng đến mức đã hơn 10 năm rồi nhưng mỗi khi nghĩ đến bố, tôi khóc như một đứa trẻ. Tôi trách bản thân mình tại sao không kiếm nhiều tiền sớm hơn, tại sao không thành công sớm hơn? Tại sao tôi không có cơ hội báo hiếu, tại sao bố tôi mất tội nghiệp như vậy... 

Thời gian trôi qua, tôi đều cố gắng nỗ lực hàng ngày để cuộc sống của gia đình mình tốt hơn. Đến lúc cuộc sống của gia đình tôi khá giả hơn thì mẹ tôi bị ung thư. Tôi thương mẹ tôi vô cùng. Thương bà lam lũ nuôi anh em tôi ăn học, đến lúc hưởng trái ngọt thì phải chiến đấu với căn bệnh quái ác này.

Tôi đau lòng đến mức đã hơn 10 năm mất bố nhưng vẫn day dứt tự trách bản thân mình - Ảnh 1.

Ảnh minh hoạ

Mẹ tôi uống thuốc xạ trị 4 lần rồi, sức khỏe của mẹ giảm đi nhiều nhưng bệnh có chiều hướng tốt hơn. Tưởng đâu cuộc đời sẽ không thử thách gia đình tôi nữa, nhưng một lần nữa nó lại cướp đi người em trai của tôi. Tận cùng của nỗi đau. Tôi trách cuộc đời sao lại quá bất công với gia đình tôi, trách bản thân tôi chưa làm tròn trách nhiệm của một người chị. Tôi trách bản thân mình làm chị nhưng không biết em mình đang gặp phải chuyện gì. 

Tôi đau lòng đến mức tôi có thể bất chợt khóc như một đứa trẻ trên đường đi làm hoặc nhìn thấy bạn bè đồng trang lứa với em tôi, hoặc chỉ đơn giản tôi nhớ em. 

Nói về bản thân tôi một chút. Tôi năm nay 35 tuổi, gia đình tôi nghèo để phụ giúp ba mẹ tôi nên khi đi học đại học tôi đã đi làm thêm để trang trải chi phí sinh hoạt. Tôi chỉ xin tiền học phí. Ra trường tôi phụ ba mẹ nuôi các em ăn học và trả nợ. Tôi thương mẹ và các em nên cố gắng nỗ lực gấp mấy lần người khác để có thể lo được cho gia đình mình. 

Hiện công việc của tôi khá ổn và cũng có nhà. Tôi một phần muốn lập gia đình để mẹ tôi yên tâm, có cháu ngoại để vơi bớt nỗi đau mất con, nhưng một phần tôi lại sợ liệu có người có thể xoa dịu được những nỗi đau của tôi không? Liệu tôi sẽ có cuộc sống hạnh phúc và tự chủ tài chính nữa không. 

Đến bây giờ tôi vẫn luôn day dứt với nỗi đau mất bố, mất em, thương mẹ. Tôi vẫn loanh quanh với cuộc sống của mình, chưa tìm được lối ra để nhẹ nhàng, thanh thản hơn. Tôi chỉ muốn chia sẻ câu chuyện của mình để thấy nhẹ lòng hơn.

Tưởng được dẫn về ra mắt, cô gái bức xúc khi gia đình người yêu làm việc này với mìnhTưởng được dẫn về ra mắt, cô gái bức xúc khi gia đình người yêu làm việc này với mình

GĐXH - Vừa đến nhà bạn trai, tôi bị mẹ anh túm lấy bảo nấu ăn tiếp khách. Quay cuồng trong bếp, dọn dẹp, đến khi về, bố người yêu còn chẳng biết đến tên tôi.

T.V
Ý kiến của bạn
Tags:
Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.