Đằng sau những cái chết được báo trước
Con đường phạm tội bắt đầu từ lối sống buông thả, đua đòi… và kết cục chung là những cái chết được dự báo trước.
Sống buông thả, đua đòi…
Mỗi bị cáo khi đứng trước vành móng ngựa đều có những hoàn cảnh riêng, nhưng có một điểm chung ở họ, ấy là sự buông thả trong lối sống khiến các bị cáo trở thành tội phạm và họ phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc nhất của pháp luật: tử hình.
Phiên tòa xét xử hung thủ giết hại ông chủ quán phở (ngày 8/9/2010) khá vắng vẻ. Gia đình của bị cáo Vi Văn Nhượng (sinh năm 1989, quê Thanh Hóa) không có một ai. Thực tế ấy dường như khiến cho bị cáo trở nên bất cần, lỳ lợm hơn.
Là anh cả trong một gia đình có hai anh em, Nhượng sớm rời quê hương ra Hà Nội tìm việc, đỡ đần bố mẹ. Cuốc sống chốn phồn hoa làm chàng trai trẻ lóa mắt. Chưa lập nghiệp, Nhượng đã nhiễm thói ăn chơi... “Cuối tháng 3/2010, tôi đến quán phở ở số 173 phố Kim Ngưu (Hai Bà Trưng, Hà Nội) làm thuê cho anh Nguyễn Quốc Tuấn. Làm việc được ba tháng, tôi xin nghỉ việc, đến giúp việc cho chị Nguyễn Hồng Hạnh (chủ khu sinh thái ở phường Ngọc Thụy, Long Biên, Hà Nội). Túng tiền và nghĩ là có thể lấy tiền của anh Tuấn, tôi đã vờ xin quay lại quán phở…” – Nhượng khai.
![]() |
|
Bị cáo Đào Văn Hiếu trước vành móng ngựa. |
Hiếu ra Hà Nội với ý định kiếm việc làm. Có nghề cắt tóc, bị cáo định bụng sẽ xin làm thuê cho một cửa hàng cắt tóc, gội đầu. Trong lúc lang thang ở vườn ổi (Mỹ Đình, Từ Liêm, Hà Nội), Hiếu đã làm quen với ông T và được mời đi uống nước.
Theo lời Hiếu, ông T khen bị cáo đẹp trai và đã “gạ tình” hai lần, nhưng Hiếu đẩy ra vì “ghê”. Sau đó, được hứa thưởng hậu hĩnh nên Hiếu mới chiều vị này. Tuy nhiên, “quan hệ” xong, ông T chỉ cho Hiếu 70.000 đồng và bị cáo nghĩ, như vậy là quá ít. Cảm thấy mình bị rẻ rúng và nhục nhã nên Hiếu rút dao đâm ông T. Ông T hô cướp và đuổi theo, Hiếu đã đâm liên tiếp 23 nhát dao...
Trước đó, tại cơ quan điều tra, Hiếu khai hoàn toàn khác. Rằng, nảy ý định cướp tài sản của ông T nên mới xuống tay.
Trái với những đối đáp khôn ngoan của Hiếu, người bố của bị cáo lại chua chát thừa nhận: “Nó khang khác từ khi đi học nghề cắt tóc ở thị trấn Bần (Hưng Yên). Dạo ấy, nó bắt đầu đua đòi nhuộm tóc xanh tóc đỏ”. Và ngày ra tòa, biết mình phải đối mặt với án tử hình, Hiếu vẫn tỏ ra quan tâm đến với mái tóc hợp mốt.
Trước tội ác không thể dung thứ của bị cáo Đào Văn Hiếu, Tòa án nhân dân Hà Nội ngày 06/10/2010 đã tuyên Hiếu án tử hình, tội “Giết người”, “Cướp tài sản”.
Nghiện thế giới ảo, cờ bạc…
Rồi từ chỗ quen biết thành thân thiết, Long đã rời Nam Định, lên Hà Nội và ghé thăm nơi ăn chốn ở của anh Tân. Được nạn nhân Tân tiếp đón nhiệt tình, Long ở lỳ vài ngày cho thỏa. Những lúc anh Tân đi làm, Long lại một mình lang thang ở các quán Internet, chơi điện tử giết thời gian.
Thấy nạn nhân có nhiều tài sản giá trị, Long nảy sinh lòng tham. Khi anh Tân còn đang ngủ, Long lấy con dao đâm chết anh Tân và còn chèn gối lên mặt. Theo kết luận điều tra, anh Tân bị Long đâm hai nhát vào ngực, trong đó một nhát thủng tim, một nhát thấu phổi. Long kể rành rọt giây phút tội ác ấy: “Anh Tân đang nằm, bị cáo cầm dao tay phải, mũi dao chĩa xuống đất và đâm anh Tân. Khi đâm xong nhát dao thứ nhất, anh Tâm nhổm dậy nhưng vì chiếu trúc trơn nên không thể gượng dậy. Bị cáo đâm tiếp nhát thứ 2…”.
Giết người xong, Long trốn đi cùng với toàn bộ tài sản của nạn nhân. Nhưng lưới pháp luật thưa mà khó thoát, ngày 12/10/2010, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội đã tuyên phạt mức án tử hình Trần Thế Long cho cả hai tội “giết người”, “cướp tài sản”.
![]() |
|
Bị cáo Nguyễn Đức Nghĩa tại phiên sơ thẩm. |
Nếu như nhiều bị cáo khác có hoàn cảnh gia đình nghèo khổ, phải bươn trải kiếm miếng cơm manh áo sớm thì Nguyễn Đức Nghĩa lại được gia đình cho ăn học tử tế. Nhưng rồi sự chăm chút của gia đình vẫn không giúp Nghĩa tránh được những cám dỗ của những trò cờ bạc. Nhiều lần cá độ bóng đá và thua lỗ, Nghĩa đã phải đem xe máy của cô người yêu Hoàng Thị Yến cầm cố. Nghĩa trở thành một trong những khách quen của một số cửa hiệu cầm đồ trên đường Láng – Hà Nội.
Trong một lần cô người yêu tên Yến về quê và nhờ Nghĩa trông coi căn phòng tại tòa nhà G4 (Trung Yên, Hà Nội), Nghĩa đã rủ nạn nhân Nguyễn Phương Linh – người yêu cũ của y – đến đó và quan hệ xác thịt. Sau những phút ân ái mặn nồng, Nghĩa đã xuống tay giết hại người yêu cũ…
Phiên sơ thẩm ngày 14/7/2010 đã tuyên Nguyễn Đức Nghĩa mức án tử hình. Không cam lòng với cáo buộc “giết người man rợ”, Nguyễn Đức Nghĩa đã làm đơn kháng. Phiên phúc thẩm sẽ tuyên phạt Nguyễn Đức Nghĩa mức án nào, cân trả lời sẽ có trong thời gian tới.
Nhưng ở đây, rõ ràng chúng ta thấy rằng, từ lối sống buông thả, những thanh niên như Nghĩa, như Hiếu, như Long…đã phải trả giá bằng chính sự sống của mình. Đây là những cái chết được báo trước, những cái chết là hệ quả tất yếu của lối sống không lành mạnh trong một bộ phận giới trẻ hiện nay.

