Đau đớn với mối tình 10 năm không thành, cuối cùng tôi cũng tỉnh ngộ
GĐXH - Nếu vợ có đọc được câu chuyện này, tôi cũng muốn nói với cô ấy rằng: "Xin lỗi em và cảm ơn em!".
Tôi là chàng trai con một của một gia đình sinh sống ở Hà Nội. Mùa hè nhiều năm về trước, tôi đã quyết đình vào TPHCM học tập và lập nghiệp. Thời điểm đó gia đình tôi không ngăn cấm và rất ủng hộ tôi trong mọi lựa chọn. Và rồi giữa đất Sài thành, tôi phải lòng một cô gái và cũng là con một.
Cô gái ây là một người rất xinh đẹp, siêu giỏi. Nói chung kiểu không chê vào đâu được. Thời gian trôi thật nhanh, chúng tôi quen nhau 10 năm. Tôi yêu cô ấy đến mức nếu xa nhau 1 ngày tôi đã nhớ đến phát điên lên được. Chúng tôi dành cả thanh xuân và tuổi trẻ cho nhau. Sẽ có người hỏi tôi rằng, quen gì đến 10 năm không cưới? Thiệt sự 10 năm qua tôi đã cố gắng rất nhiều để kiếm tiền, tôi muốn cho cô ấy những thứ tốt nhất có thể. Tôi đã có một thành quả nhất định và dự định cuối năm sẽ cầu hôn cô ấy trên du thuyền.
Nhưng đời mà, trớ trêu lắm. Bố mẹ tôi bệnh suốt, mong muốn tôi về ở gần họ. Nhìn sức khoẻ bố mẹ càng ngày càng yếu cần người bên cạnh. Tôi lại xót xa. Tôi có nói với cô ấy rằng:
"Hay là mình cưới nhau, rồi em về Hà Nội với anh?"
Cô ấy chỉ khóc và nói rằng cô ấy cũng là con một, ba mẹ cô ấy cũng lớn tuổi rồi. Cô ấy trách tôi: "Sao anh nói với em là anh lập nghiệp ở đây mà?"
Đứng giữa chữ Hiếu và chữ Tình. Tôi quyết định chọn chữ Hiếu. Tôi bỏ về Hà Nội sinh sống và không nói cho cô ấy, vì tôi sợ gặp cô ấy chắc tôi không thể, tôi sợ thấy cô ấy khóc. Tôi chỉ nhắn một tin: "Anh về Hà Nội nhé".

Ảnh minh hoạ
Một tuần sau đó, cô ấy bay ra Hà Nội gặp tôi. Điều tôi sợ nhất cũng đến, cô ấy gặp tôi và khóc rất nhiều, nói "chúng ta dừng lại anh nhé". Trước khi đi còn xin phép được ôm tôi một cái. Tôi đau lòng đến không thở được, từ khi nào ôm tôi mà cô ấy phải xin phép vậy. Mấy hôm sau tôi có đến khách sạn tìm cô ấy nhưng cô ấy không gặp và đã về lại TPHCM. Từ đó tôi có nhắn tin, liên lạc nhưng tôi không nhận được phản hồi.
Khoảng gần 2 năm sau đó, tôi thấy cô ấy đăng ảnh cưới lên mạng xã hội. Ngày cưới cô ấy, tôi có đến chỉ nhìn cô ấy từ xa. Nửa kia của cô ấy là một doanh nhân trẻ, nhìn cô ấy cười hạnh phúc bên người kia mà tim tôi đau thắt lại. "Em mặc áo cưới thật xinh đẹp, em xứng đáng được hạnh phúc và anh ấy sẽ cho em những điều tốt hơn anh", tôi thầm chúc.
Một thời gian sau, tôi không quen ai và chìm đắm trong nỗi đau ấy tưởng chừng như không thoát ra nổi. Bố mẹ cũng sốt ruột, mong mỏi tôi yên bề gia thất để ông bà không phải lo nghĩ mãi về tôi. 2 năm sau, tôi có quen một cô gái ít hơn tôi 10 tuổi, cô ấy ở cùng đường và cách nhà tôi mấy căn. Cô ấy mang năng lượng trẻ và mới mẻ đến với tôi, một lần nữa con tim tôi lại rung động. Tôi và cô ấy kết hôn, chung sống và chăm sóc cho bố mẹ tôi…
Trải qua những năm tháng khó nguôi ngoai về một mối tình, giờ đây tôi đã có mái ấm và hạnh phúc của riêng mình. Tôi cũng hiểu rằng, hạnh phúc hay đau khổ là do mình chon lựa, mỗi người đều có một con đường riêng. Những năm tháng tuổi trẻ ấy sẽ là những kỷ niệm trân trọng nhưng không phải là gánh nặng để huỷ hoại mình.
Tôi kể câu chuyện này cũng là muốn khép lại quá khứ, chúng tôi sẽ hướng tới tương lai và hạnh phúc. Nếu vợ có đọc được câu chuyện này, tôi cũng muốn nói với cô ấy rằng: "Xin lỗi em và cảm ơn em!".
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 2 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.

