Đau đớn với mối tình 10 năm không thành, cuối cùng tôi cũng tỉnh ngộ
GĐXH - Nếu vợ có đọc được câu chuyện này, tôi cũng muốn nói với cô ấy rằng: "Xin lỗi em và cảm ơn em!".
Tôi là chàng trai con một của một gia đình sinh sống ở Hà Nội. Mùa hè nhiều năm về trước, tôi đã quyết đình vào TPHCM học tập và lập nghiệp. Thời điểm đó gia đình tôi không ngăn cấm và rất ủng hộ tôi trong mọi lựa chọn. Và rồi giữa đất Sài thành, tôi phải lòng một cô gái và cũng là con một.
Cô gái ây là một người rất xinh đẹp, siêu giỏi. Nói chung kiểu không chê vào đâu được. Thời gian trôi thật nhanh, chúng tôi quen nhau 10 năm. Tôi yêu cô ấy đến mức nếu xa nhau 1 ngày tôi đã nhớ đến phát điên lên được. Chúng tôi dành cả thanh xuân và tuổi trẻ cho nhau. Sẽ có người hỏi tôi rằng, quen gì đến 10 năm không cưới? Thiệt sự 10 năm qua tôi đã cố gắng rất nhiều để kiếm tiền, tôi muốn cho cô ấy những thứ tốt nhất có thể. Tôi đã có một thành quả nhất định và dự định cuối năm sẽ cầu hôn cô ấy trên du thuyền.
Nhưng đời mà, trớ trêu lắm. Bố mẹ tôi bệnh suốt, mong muốn tôi về ở gần họ. Nhìn sức khoẻ bố mẹ càng ngày càng yếu cần người bên cạnh. Tôi lại xót xa. Tôi có nói với cô ấy rằng:
"Hay là mình cưới nhau, rồi em về Hà Nội với anh?"
Cô ấy chỉ khóc và nói rằng cô ấy cũng là con một, ba mẹ cô ấy cũng lớn tuổi rồi. Cô ấy trách tôi: "Sao anh nói với em là anh lập nghiệp ở đây mà?"
Đứng giữa chữ Hiếu và chữ Tình. Tôi quyết định chọn chữ Hiếu. Tôi bỏ về Hà Nội sinh sống và không nói cho cô ấy, vì tôi sợ gặp cô ấy chắc tôi không thể, tôi sợ thấy cô ấy khóc. Tôi chỉ nhắn một tin: "Anh về Hà Nội nhé".

Ảnh minh hoạ
Một tuần sau đó, cô ấy bay ra Hà Nội gặp tôi. Điều tôi sợ nhất cũng đến, cô ấy gặp tôi và khóc rất nhiều, nói "chúng ta dừng lại anh nhé". Trước khi đi còn xin phép được ôm tôi một cái. Tôi đau lòng đến không thở được, từ khi nào ôm tôi mà cô ấy phải xin phép vậy. Mấy hôm sau tôi có đến khách sạn tìm cô ấy nhưng cô ấy không gặp và đã về lại TPHCM. Từ đó tôi có nhắn tin, liên lạc nhưng tôi không nhận được phản hồi.
Khoảng gần 2 năm sau đó, tôi thấy cô ấy đăng ảnh cưới lên mạng xã hội. Ngày cưới cô ấy, tôi có đến chỉ nhìn cô ấy từ xa. Nửa kia của cô ấy là một doanh nhân trẻ, nhìn cô ấy cười hạnh phúc bên người kia mà tim tôi đau thắt lại. "Em mặc áo cưới thật xinh đẹp, em xứng đáng được hạnh phúc và anh ấy sẽ cho em những điều tốt hơn anh", tôi thầm chúc.
Một thời gian sau, tôi không quen ai và chìm đắm trong nỗi đau ấy tưởng chừng như không thoát ra nổi. Bố mẹ cũng sốt ruột, mong mỏi tôi yên bề gia thất để ông bà không phải lo nghĩ mãi về tôi. 2 năm sau, tôi có quen một cô gái ít hơn tôi 10 tuổi, cô ấy ở cùng đường và cách nhà tôi mấy căn. Cô ấy mang năng lượng trẻ và mới mẻ đến với tôi, một lần nữa con tim tôi lại rung động. Tôi và cô ấy kết hôn, chung sống và chăm sóc cho bố mẹ tôi…
Trải qua những năm tháng khó nguôi ngoai về một mối tình, giờ đây tôi đã có mái ấm và hạnh phúc của riêng mình. Tôi cũng hiểu rằng, hạnh phúc hay đau khổ là do mình chon lựa, mỗi người đều có một con đường riêng. Những năm tháng tuổi trẻ ấy sẽ là những kỷ niệm trân trọng nhưng không phải là gánh nặng để huỷ hoại mình.
Tôi kể câu chuyện này cũng là muốn khép lại quá khứ, chúng tôi sẽ hướng tới tương lai và hạnh phúc. Nếu vợ có đọc được câu chuyện này, tôi cũng muốn nói với cô ấy rằng: "Xin lỗi em và cảm ơn em!".
Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà
Tâm sự - 2 giờ trướcMảnh đất ấy tôi cho hàng xóm thân thiết trồng rau nhờ, khi buộc phải trả cho tôi xây nhà, họ như biến thành kẻ thù, ra sức gây khó dễ, cản trở, chửi bới liên tục.
Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Sau hôm đó, chuyện chia đất của bố mẹ chị Huyền cũng tạm gác lại. Còn giữa chị và chồng lại là chuỗi ngày “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” do bất đồng trong quan điểm.
Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về già, tôi vẫn không được nghỉ ngơi mà dành sức lực để chăm cháu, nhưng cuối cùng tôi lại nhận ra tình thân đôi lúc cũng bị đặt lên bàn cân bởi tiền bạc và lợi ích.
10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.
42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm nằm thức trắng, nghĩ lại cảnh tay bố run run bưng bát cơm phải cần người hỗ trợ rồi mẹ nhích từng bước chân nặng nề, tôi lại thương đến quặn lòng. Nhưng tôi cũng không muốn đánh mất gia đình nhỏ của mình.
Vừa nghỉ hưu tôi đã tránh xa họ hàng, bạn bè kiểu này: Từng bị chửi vô tình nhưng giờ ai cũng tỉnh táo
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu không chỉ là dấu mốc kết thúc công việc mà còn là lúc nhiều người bắt đầu nhìn lại các mối quan hệ xung quanh mình.
Họp lớp sau 20 năm, lớp trưởng chia bàn theo thu nhập: Tình bạn hóa ra có giá
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 20 năm gặp lại, điều khiến tôi buồn nhất trong buổi họp lớp không phải khoảng cách giàu nghèo, mà là cách bạn bè nhìn nhau qua mức lương mỗi tháng.
Tôi từng nghĩ không bao giờ vào viện dưỡng lão, cho đến ngày bản thân bước qua tuổi 50
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra, điều khiến người già sợ nhất không phải bệnh tật hay cái chết, mà là cảm giác cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.
Tuổi già giữ tiền quá chặt, tôi càng đẩy con cháu ra xa mà không hề hay biết
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 70, tôi từng tin chỉ cần có nhiều tiền tiết kiệm thì tuổi già sẽ an toàn. Tôi tính toán từng đồng, hạn chế mọi khoản chi và luôn tự nhủ phải giữ thật chặt "tiền dưỡng già".
Ngoại tình trong lúc tuyệt vọng, tôi trả giá bằng cuộc hôn nhân tan nát
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau những tháng ngày hôn nhân ngột ngạt vì nợ nần và cờ bạc, tôi đã phạm sai lầm khi ngoại tình. Biết chuyện, mẹ chồng lập tức thay khóa cửa, cấm tôi gặp con.
42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?
Tâm sựGĐXH – Nhiều đêm nằm thức trắng, nghĩ lại cảnh tay bố run run bưng bát cơm phải cần người hỗ trợ rồi mẹ nhích từng bước chân nặng nề, tôi lại thương đến quặn lòng. Nhưng tôi cũng không muốn đánh mất gia đình nhỏ của mình.

