Tôi đau đớn vì sinh ra là con của kẻ thứ ba

Thứ ba, 09:22 22/04/2025 | Tâm sự

GĐXH - Các cô gái trẻ à, nếu ai nghĩ đến việc tranh vợ cướp chồng của người khác để hưởng thụ cho nhanh thì xin dừng lại, hãy nghĩ đến đứa con của mình sau này.

Cưới xong mới về ra mắt, cô gái chia sẻ 3 bài học "xương máu" cho các cô gái chuẩn bị kết hônCưới xong mới về ra mắt, cô gái chia sẻ 3 bài học 'xương máu' cho các cô gái chuẩn bị kết hôn

GĐXH - Tôi nhắn nhủ với các bạn nữ, dù có thế nào cũng phải tránh 3 sai lầm xương máu như tôi.

Có bao giờ bạn ước gì mình không được sinh ra chưa?

Theo lời bà ngoại, từ lúc mới lớn mẹ tôi đã nhác làm, chỉ thích ăn diện. Với chút nhan sắc của con gái mới lớn bà có ước mơ phải lấy được một người chồng đại gia.

Năm 20 tuổi bà bỏ nhà đi làm ở quán bar của ông cậu dưới thành phố. Và ở đây bà gặp người trên phương diện sinh học là bố tôi, nhưng chưa một lần tôi được coi, dám coi ông ấy là bố mình. Ông ấy là chủ thầu công trình, theo công trình đi các tỉnh, phong độ, có tiền, dưới con mắt của mẹ tôi thì đúng là con mồi béo bở.

Thời điểm đó, ông ấy xa vợ đã lâu nên chắc cũng có chút cô đơn. Dưới sự mồi chài, mời gọi của mẹ tôi ông ấy đã sa ngã. Nhưng chắc chỉ được một thời gian ngắn, khi mẹ sinh tôi ra thì ông ta đã tỉnh ra và đòi chia tay và về quê với vợ con, cắt đứt liên lạc dù cho mẹ tôi níu kéo, dọa nạt. Nhưng mẹ tôi nào có để yên, khi biết có tôi trên đời bà nghe ngóng địa chỉ và mò đến nhà người ta, công khai và đòi " bố" cho tôi, nhưng tôi biết bà vì tiền chứ không phải vì tôi. 

Vợ của ông ấy, lúc đó đang mang thai, không chịu được cú sốc ấy mà sảy mất. Kể đến đây là đủ hiểu mẹ tôi đã gây họa như thế nào. Ông ta rất hận mẹ tôi và có lẽ là cả tôi. Vì nếu không có tôi, vợ ông cũng không sốc đến mức ấy. Ông ta không chịu ly hôn vợ, tôi biết lý do, ông ta rất yêu vợ và con của mình. Đến tận lúc này tôi cảm thấy ông ấy và vợ vẫn hạnh phúc, hạnh phúc thật sự chứ không phải chỉ là vẻ bề ngoài.

Tôi đau đớn vì sinh ra là con của kẻ thứ ba - Ảnh 2.

Ảnh minh hoạ

Mẹ tôi quá đáng hơn nữa khi dọn hẳn về cùng xã để tiện cho việc" trêu tức" của mình. Tôi không biết họ đã bàn tính như nào, nhưng cuối cùng vợ của bố tôi quyết định sẽ chu cấp cho mẹ tôi mỗi tháng một khoản để nuôi tôi chứ không phải ông ấy muốn cho. Gia đình bên nội cũng không muốn nhận và chưa một lần hỏi han đến cái giọt máu rơi vãi là tôi.

Tôi nhớ như in những ngày thơ bé, lâu lâu lại được dắt đến chơi ở một ngôi nhà to lắm, sau buổi đó về kiểu gì mẹ cũng mua cho tôi quà. Nhưng lớn lên tôi mới biết, đó là đi xin bố thí từ người ta. Mẹ tôi tính vẫn vậy, có tiền là đốt vào ăn diện, trang điểm lòe loẹt, lô đề, cặp với người này người kia, bỏ mặc cho đứa con gái là tôi không có nổi tiền đóng học.

Qua năm tháng tôi lớn lên với chút tiền dấm dúi và đồ ăn của bà ngoại. Tôi lớn lên không người yêu thương, không người dạy dỗ. Bố chưa một lần hỏi đến và mẹ cũng không quan tâm. Với cái mác con của con giáp thứ 13, tôi là đứa con mà không ai muốn nhận. Chẳng biết tôi đã khóc bao nhiêu lần sau mỗi lần trêu trọc của bạn bè, của người đời. Nhưng họ nói đúng, tôi chẳng có gì để cãi cả. Mỗi đứa trẻ sinh ra đều nên có quyền được nhận sự chăm sóc của bố lẫn mẹ, nhưng mẹ tôi, chính tay bà đã tước đi cái quyền đấy của tôi bởi lòng tham, sự ích kỉ của mình.

Đến khi tôi xuống Hà Nội học đại học, cũng vừa học vừa đi làm thêm để trang trải tiền học, tiền nhà, tự nuôi lấy mình vì tiền trợ cấp từ người vợ của bố tôi chưa ra khỏi đầu làng đã rơi vãi hết vào chiếu bạc, vào sổ ghi lô đề của mẹ tôi rồi. Đôi khi về quê tôi còn phải trả tiền nợ đánh đề cho mẹ ở đầu ngõ. 

Cũng may, sau 4 năm tôi cũng ra trường với tấm bằng giỏi, kiếm được một công việc thu nhập cũng ở mức ổn để bám trụ lại đất thành phố. Tôi ghét quê tôi, tôi ghét mẹ, tôi không muốn quay lại đó nữa. Nơi đó như một miền kí ức đen tối đối với tôi, tôi sẽ có cuộc sống tốt đẹp ở đây. Nhưng chắc có lẽ nghiệp của mẹ tôi quá nặng, tôi vẫn phải trả giá.

Sau khi ra trường 2 năm tôi có người yêu. Anh ấy rất tốt, tôi rất yêu anh ấy. Có lẽ chúng tôi sẽ kết hôn với nhau, có lẽ đáng ra tầm này chúng tôi đang có một gia đình nhỏ hạnh phúc rồi, cho đến khi gia đình anh biết sự thật về nguồn gốc của tôi. Tôi không trách anh, khi phải lựa chọn giữa gia đình và người mình yêu. Thật khó để từ bỏ gia đình, đó là tội bất hiếu. 

Ngày chia tay, bầu trời trong tôi như đổ sập xuống. Chẳng còn ai cùng tôi gánh vác cái cuộc đời này nữa rồi. Đời tôi chẳng còn gì để mất nữa rồi. Tôi hận mẹ mình. Bà đã làm phầni đầu của cuộc đời tôi đau khổ với chữ "con hoang", và phần còn lại cũng chẳng thể có được một gia đình nhỏ hạnh phúc.

Ai, ai sẽ chấp nhận một đứa con gái là kết quả của một cuộc vụng trộm, là con gái của kẻ khá hoại hạnh phúc gia đình người khác, khiến vợ người ta sảy thai chứ?. Tôi ước gì, ước gì mẹ không sinh tôi ra, để tôi được đến một gia đình khác. Sao lại sinh tôi ra để tôi có một cuộc đời tủi nhục như vậy. 

Các cô gái trẻ à, nếu ai nghĩ đến việc tranh vợ cướp chồng của người khác để hưởng thụ cho nhanh thì xin dừng lại, hãy nghĩ đến đứa con của mình sau này. Có những việc làm sai có thể làm lại, nhưng những việc như này là vết nhơ mà cả đời không thể rửa sạch. Nó sẽ mang cái danh con hoang, con của con giáp thứ 13, cơn rơi con vãi cả đời. Một đứa trẻ như vậy có tội nghiệp cho nó không.

Chồng giàu có một tháng kiếm hơn 100 triệu nhưng nhất quyết ở thuê không mua nhà, vợ tính kế phòng thânChồng giàu có một tháng kiếm hơn 100 triệu nhưng nhất quyết ở thuê không mua nhà, vợ tính kế phòng thân

GĐXH - Chồng giàu có, kết hôn hơn 10 năm nhưng chúng tôi vẫn chưa có tài sản chung.

H.T.P
Ý kiến của bạn
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi

Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi

Tâm sự - 6 giờ trước

GĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.

Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này

Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này

Tâm sự - 15 giờ trước

GĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.

Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75

Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75

Tâm sự - 18 giờ trước

GĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.

Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn

Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn

Tâm sự - 21 giờ trước

GĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.

Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do

Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.

Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội

Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.

Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận

Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.

Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước

Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Tâm sự

GĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.