Hà Nội
23°C / 22-25°C

Đi họp lớp với bạn cũ ai cũng dẫn theo chồng, tôi vô tình nhìn thấy người đàn ông quen thuộc để rồi đứng không vững

Chủ nhật, 19:02 28/11/2021 | Tâm sự

Bản thân tôi còn từng về nhà Tân vài lần, gặp gỡ, tiếp xúc với bố mẹ của anh. Hai bác quý tôi vì tôi là một người dịu dàng, hiền lành. Bạn bè xung quanh nhìn vào ai cũng nghĩ hẳn tôi và Tân sẽ có một cái kết thật đẹp, đó là về chung mái nhà xây dựng tổ ấm. Nhưng càng lớn lên, càng va vấp với cuộc sống khắc nghiệt, giữa chúng tôi lại xảy ra nhiều bất đồng, mâu thuẫn.

Trong lòng tôi bây giờ đang hỗn độn và ngổn ngang nhiều tâm sự. Vì thế tôi nghĩ mình cần phải viết đôi dòng lên đây, rất mong nhận được sự đồng cảm của mọi người. Tất cả bắt nguồn sau buổi họp lớp cấp 3 mới diễn ra vào cuối tuần trước. Trong buổi kỷ niệm đó, tôi đã gặp một người, nói đúng hơn là một đoạn lương duyên mà mình bỏ lỡ.

Tôi và Tân yêu nhau từ những năm cấp 3 cho tới tận 4 năm Đại học, chúng tôi vẫn tiếp tục duy trì mối quan hệ. Một lý do khiến tình cảm của chúng tôi bền chặt vì hai đứa cũng khá tâm đầu ý hợp, cộng thêm việc trường Đại học của hai chúng tôi rất gần. Suốt bao nhiêu năm thanh xuân, Tân đưa đón tôi và cùng tôi khám phá ngang dọc mảnh đất thủ đô. Kinh tế nhà anh ấy cũng khá giả, vậy nên tôi còn được chiều chuộng, chăm sóc chu đáo.

 - Ảnh 1.

Ảnh minh họa.

Khi tôi đang rục rịch làm khóa luận tốt nghiệp thì Tân có đả động tới chuyện sau khi anh ra trường sẽ đi học thạc sĩ. Anh ấy muốn nâng cao kiến thức, rèn dũa bản thân mình hơn, vả lại sau này còn hi vọng được ở lại trường giảng dạy nên bắt buộc phải đi học thạc sĩ bên nước ngoài. Tuy là đả động tới chuyện này, song Tân cũng muốn thăm dò ý kiến của tôi. Bởi lẽ yêu xa trong vòng 2 năm là một điều không hề đơn giản.

Anh ấy thường hỏi tôi nghĩ thế nào nếu Tân đi học thạc sĩ 2 năm, và phải chịu cảnh yêu xa trong 2 năm đó. Tính tôi không thích yêu xa, lúc nào cũng muốn bên cạnh người yêu nên tôi không ngần ngại gì mà nói thẳng luôn. Sau mỗi lần tôi trả lời thẳng thừng, Tân có vẻ buồn.

Nhưng ngày ấy, đúng là tôi đã suy nghĩ quá nông cạn. Biết bao nhiêu đêm tôi nằm nghĩ, trước sau gì mình và Tân cũng không thể kéo dài được mối quan hệ. Vả lại, tự dưng tôi còn muốn gặp gỡ, làm quen nhiều người khác, phải trải nghiệm đa dạng rồi mới ổn định với một người đàn ông.

Ngay ngày tôi tốt nghiệp Đại học, tôi đã nói lời chia tay Tân. Anh ấy rất sốc, hỏi lý do mà tôi không nói. Giờ đây anh đã có tương lai rộng mở phía trước, tôi không nên nói gì, kẻo nhỡ gây ảnh hưởng tới Tân. Sau đó, tôi chặn hết liên lạc từ người yêu cũ, muốn chấm dứt một cách thẳng thừng, rõ ràng. Thậm chí, tôi còn chuyển tới một thành phố khác sinh sống, làm việc. Tôi đã dặn bố mẹ, nếu Tân có tới nhà, hãy cứ từ chối, nói là tôi không muốn gặp. Sự thật là anh đã tới cố tìm gặp tôi vài lần, song chắc không thể làm gì được nên bỏ cuộc.

Bẵng đi vài năm, tôi không nghe tin tức gì của Tân vì đã thoát cả nhóm chat của bạn bè cấp 3. Tôi cũng hạn chế giao lưu, liên lạc với mọi người. Bản thân tôi gặp thêm được vài người mới, mà chẳng đi tới đâu cả, họ dù đối xử với tôi tốt ra sao cũng chẳng bằng Tân.

 - Ảnh 2.

Ảnh minh họa.

Và rồi tới bây giờ, khi tôi 27 tuổi, bạn cũ rủ đi họp lớp, tôi đã đồng ý. Thật bất ngờ, trong buổi họp lớp, tôi gặp Tân. Khoảnh khắc đó tôi đã đứng không vững. Ban đầu, tôi thấy đứa nào cũng dẫn theo chồng. Chỉ duy có Tân là đi một mình, nhưng một hồi sau tôi mới biết Tân đã kết hôn với người bạn cùng lớp tôi năm đó.

Trong suốt buổi đi họp lớp, tôi dường như không thấy vui, các bạn hỏi han về cuộc sống, tôi đành chỉ chia sẻ về công việc. Hôm đó về nhà, vợ của Tân - cũng là bạn cũ của tôi đã chủ động kết bạn lại trên Facebook và tâm sự. Bạn ấy đã kể hết những gì mà tôi không biết. Hóa ra ngày xưa, Tân đã quyết định ở lại Việt Nam, không đi học thạc sĩ nữa vì tôi. Nhưng tôi không biết chuyện đó mà vội vã chia tay, thành ra anh ấy hụt hẫng suốt cả năm trời. Cuối cùng Tân cũng vẫn không đi học thạc sĩ nữa mà xây dựng sự nghiệp ở đây. Vợ của Tân chúc tôi sẽ sớm tìm thấy hạnh phúc, vì ai cũng xứng đáng được yêu thương. Chẳng hiểu sao, tôi hơi tiếc một chút, giá mà ngày đó mình nhẫn nại, cho Tân thêm cơ hội giải thích thì bây giờ đã có cái kết đẹp...

M.B

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Tâm sự - 4 giờ trước

GĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.

Tuổi già đắng chát: Con trai trả hơn 300 triệu để mẹ thôi sống cùng gia đình

Tuổi già đắng chát: Con trai trả hơn 300 triệu để mẹ thôi sống cùng gia đình

Tâm sự - 8 giờ trước

GĐXH - Có những người dành cả cuộc đời hy sinh cho con cái, đến tuổi già lại nhận về sự cô đơn và hụt hẫng. Tôi là một trong số đó.

7 năm tôi bán sức ở Hàn Quốc, tiền kiếm được bị mẹ đem mua nhà cho anh trai

7 năm tôi bán sức ở Hàn Quốc, tiền kiếm được bị mẹ đem mua nhà cho anh trai

Tâm sự - 15 giờ trước

Tích lũy được 2 tỷ đồng sau 7 năm bán sức lao động ở Hàn Quốc, tôi bàng hoàng rồi suy sụp khi phát hiện mẹ đã đem hết cho vợ chồng anh trai mua nhà.

Hôn nhân ở tuổi trung niên: Chồng ngoại tình nhưng tôi chưa ly hôn

Hôn nhân ở tuổi trung niên: Chồng ngoại tình nhưng tôi chưa ly hôn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Có những cuộc hôn nhân kết thúc bằng một tờ đơn ly hôn. Nhưng cũng có những cuộc hôn nhân đã chết từ rất lâu mà người trong cuộc vẫn cố gắng giữ lại. Không phải vì còn yêu. Cũng không phải vì không biết đau. Mà bởi họ còn những điều chưa thể buông bỏ.

Sau tuổi trung niên, tôi không còn sợ già đi vì nhận ra 4 điều giúp mình sống bình yên hơn

Sau tuổi trung niên, tôi không còn sợ già đi vì nhận ra 4 điều giúp mình sống bình yên hơn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nhiều người xem tuổi trung niên là giai đoạn đầy áp lực. Thế nhưng với tôi đây lại là khởi đầu của sự an yên và thấu hiểu bản thân sâu sắc hơn.

Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm

Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.

52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!

52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?

Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy

Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tôi từng tin chỉ cần có lương hưu ổn định và tiền tiết kiệm đủ lớn, tuổi già sẽ an nhàn. Thế nhưng sau chuyến về quê thăm người em họ, tôi mới nhận ra mình đã nhầm.

Con anh chị về quê cả tháng chả sao, con tôi lên Hà Nội 1 tuần đã bị kêu tốn kém

Con anh chị về quê cả tháng chả sao, con tôi lên Hà Nội 1 tuần đã bị kêu tốn kém

Tâm sự - 3 ngày trước

Hè nào anh chị cũng đưa 2 cháu về quê ở nhà tôi 2 tháng nhưng chỉ đưa 1 triệu đồng; con tôi năm nay mới lên Hà Nội chơi 1 tuần mà chị dâu đã bóng gió kêu tốn kém.

Tuổi già, bỏ thành phố về quê an dưỡng, tôi hối hận sau chưa đầy 2 năm

Tuổi già, bỏ thành phố về quê an dưỡng, tôi hối hận sau chưa đầy 2 năm

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Sau nhiều năm lần lượt về quê và sống cùng con cái, tôi nhận ra đâu mới là nơi phù hợp nhất để an dưỡng tuổi già một cách bình yên.

Top