Đòi trả danh hiệu di tích: Khi dân và chính quyền còn khúc mắc
GiadinhNet - Sau làng cổ Đường Lâm, người dân phố cổ Đồng Văn (Hà Giang) lại vừa “đánh tiếng” đòi trả lại danh hiệu di tích quốc gia.
![]() |
|
Một góc phố cổ Đồng Văn. Ảnh: TL. |
Chỉ lo “đua” danh hiệu?
Trong một thời gian ngắn, sự việc người dân ở hai địa phương đòi trả lại danh hiệu di tích quốc gia cần phải được nhìn nhận lại một cách thực sự thấu đáo, tránh lặp lại tình trạng này ở các di tích khác. Người dân làng cổ Đường Lâm đòi trả lại danh hiệu di tích là do họ phải sống trong sự chật chội, xuống cấp…của làng cổ mà không được hưởng gì từ danh hiệu di tích. Sự bức xúc của người dân ở Đường Lâm còn có những nguyên nhân khác, như chính quyền chưa công bằng trong việc sửa chữa nhà, mập mờ việc thu vé vào làng...
Trong khi những vấn đề nảy sinh trong di tích chưa được giải quyết thì chính quyền thị xã Sơn Tây lại đưa ra thông tin về việc sẽ làm hồ sơ cho Đường Lâm đến với UNECO. Có vẻ như, người ta đang lao vào một cuộc đua danh hiệu mà lại chưa thực sự quan tâm đến sự phát triển bền vững của di sản.
Với phố cổ Đồng Văn, thông tin “người dân đòi trả lại danh hiệu di tích” được đưa ra trong một cuộc họp của ngành văn hóa. Rõ ràng, đây giống như một “thông điệp” gửi đến các đơn vị chức năng cần có sự quan tâm đầu tư hơn nữa để phố cổ Đồng Văn tiếp cận được với các dự án tu sửa, nâng cấp.
|
Khu phố cổ Đồng Văn, Hà Giang bắt đầu được xây dựng vào khoảng đầu thế kỷ XIX và định hình vào khoảng đầu thế kỷ XX với những dãy nhà trình tường ngói máng cao hai tầng bao bọc bộ khung làm bằng gỗ nghiến hoặc lim. Đây là nơi cư ngụ của người Tày, Nùng và một nhánh người Kinh mang họ Nguyễn từ dưới xuôi lên. Giữa các khu nhà bao bọc hình chữ U, cư dân xưa cũng đã cho dựng một ngôi chợ bằng đá và gỗ tương đối thấp, cũng lợp bằng ngói máng. Năm 2008, Bộ VH,TT&DL đã xếp hạng phố cổ Đồng Văn là di tích kiến trúc nghệ thuật. |
Ngoài ra, Nhà nước phải hỗ trợ đầu tư để các di tích có thể tồn tại bền vững. Khi tất cả những điều kiện đó đạt được sự hài hòa thì di tích sẽ không còn tình trạng bị người dân từ chối.
Chuyện của cả thế giới
PGS.TS Đặng Văn Bài cho biết, nhiều nước trên thế giới cũng phải thực hiện việc bảo vệ các di tích sống bằng cách thỏa thuận minh bạch với người dân sống trong di tích. Khi họ đạt được các thỏa thuận thì di tích phát huy giá trị rất tốt.
Tuy nhiên, cũng có nhiều nước cũng vướng mắc vào các mâu thuẫn nội tại như ở Việt Nam nhưng thường họ xử lý tốt hơn. Các di tích làng cổ thì vấn đề liên quan đến di tích thường được xử lý từ “dưới” lên trong khi việc quản lý, giải quyết các vấn đề liên quan đến di tích ở ta bấy lâu nay vẫn được hiểu và thực hiện “từ trên xuống”...
