Em chồng mỗi lần sang chơi đều "cắn yêu" con tôi đến mức tím bầm tay chân
Đằng nào thì cũng mang tiếng rồi nên tôi chẳng cả nể gì ai nữa.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải viết những dòng tâm sự này, nhưng mỗi lần nhìn những vết bầm tím trên làn da non nớt của con, lòng tôi lại quặn đau.
Thằng bé mới chỉ 18 tháng tuổi, chưa đủ ngôn ngữ để diễn tả nỗi sợ hãi, chỉ biết khóc thét lên mà thôi.
Những ngày đầu khi em chồng sang chơi, tôi cứ nghĩ đó chỉ là biểu hiện yêu thương. Cho đến 1 hôm, khi bế con tắm, tôi giật mình phát hiện những vết răng hằn đỏ ửng trên cánh tay bé bỏng. "Con bị làm sao thế này?" - giật mình hoảng hốt.
Chồng tôi bước vào, liếc nhìn rồi bật cười bảo là cô út vừa cắn nó đấy: "Có gì đâu mà lo, em nó cắn yêu cháu đấy!".
Từ đó, mỗi lần em chồng đến chơi là một lần nỗi ám ảnh ập đến với con tôi. Thằng bé vốn hiếu động, hay cười bỗng trở nên sợ sệt lạ thường. Nó nép sau lưng mẹ, hai bàn tay nhỏ xíu khư khư giấu sau lưng, đôi mắt ngân ngấn nước mắt nhìn cô sợ hãi. Nhưng em chồng tôi vẫn cười vui vẻ hớn hở. Vừa cười, em chồng tôi vừa nhanh tay kéo cháu lại và cắn vào má, vào tay, để lại những vết hằn tím bầm.
Tôi đã nhẹ nhàng nhắc nhở biết bao lần. "Em đừng cắn cháu, nó đau và sợ lắm" - tôi lựa lời nói nhỏ với em chồng. Nhưng chẳng hiểu sao cả nhà chồng tôi đều biết và tôi nhận được sự phản ứng dữ dội từ cả nhà chồng.
Mẹ chồng bĩu môi: "Ô cái con này khó tính nhỉ, cô nó yêu mới cắn chứ!" . Chồng tôi thì nhăn nhó: "Sao em cứ phải nặng nề thế nhỉ? Em nó yêu cháu, quý cháu mà em đi nói như yêu em nó làm gì ác độc lắm ấy!".
Có lần, khi thấy con khóc thét vì bị cắn vào bắp chân, tôi không kìm được đã ôm con vào lòng và nói thẳng: "Em mà yêu cháu kiểu này thì thôi em ghét nó đi cũng được! Chị không cần em yêu thương con chị kiểu bạo lực thế này đâu" .
Cả nhà chồng như ong vỡ tổ. Em chồng bật khóc nức nở, chồng tôi đùng đùng nổi giận, còn mẹ chồng thì ném vèo cái chổi về phía mẹ con tôi rồi bảo tôi là "loại không biết điều" .
Những đêm đó, tôi ôm con ngủ mà lòng đầy xót xa. Tôi tự hỏi tại sao một hành động rõ ràng là bạo hành trẻ em lại được khoác lên chiếc áo "yêu thương"? Tại sao sự an toàn của một đứa trẻ lại không quan trọng bằng cái gọi là "hòa khí gia đình"?
Đằng nào thì cũng mang tiếng rồi nên tôi chẳng cả nể gì ai nữa.
Kể từ đó, tôi kiên quyết không cho em chồng tiếp xúc với con nữa. Mỗi khi cô út đến, tôi bế con vào phòng riêng và khóa cửa. Dĩ nhiên, tôi bị gán cho cái mác "ích kỷ", "khó tính", nhưng tôi không còn quan tâm. Điều duy nhất tôi nghĩ đến là sự an toàn của con mình.
Thời gian trôi qua, con tôi dần hồi phục tâm lý. Cháu không còn giật mình khóc thét mỗi khi nghe tiếng chuông cửa. Những vết bầm tím cũng không còn xuất hiện trên làn da non nớt ấy nữa.
Tất nhiên là để bảo vệ được con thì tôi cũng làm mất luôn mối quan hệ hòa hỏa với gia đình nhà chồng. Nhưng với tôi, được nhìn con lớn lên khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần đã là hạnh phúc đủ đầy. Tôi hiểu rằng, đôi khi làm mẹ phải biết trở thành "ác nhân" trong mắt người khác, chỉ để có thể là anh hùng của riêng con mình.
Gửi đến những người mẹ đang đứng trước tình huống tương tự: Hãy dũng cảm bảo vệ con bạn, bởi không ai yêu con và hiểu con bằng chính bạn. Đừng để những quan niệm cổ hủ hay sợ hãi mất lòng người khác khiến bạn bỏ qua những tổn thương mà con phải gánh chịu.
Nuôi con suốt 5 năm mới biết không phải máu mủ, tôi có nên buông tay?
Tâm sự - 3 giờ trướcSống bên người phụ nữ tôi yêu từ thời cấp 3, tôi từng nghĩ mình là người đàn ông may mắn. Nhưng sự thật trớ trêu khiến tôi gục ngã khi đứa con tôi hết mực yêu thương lại không phải con ruột của mình…
Tiết kiệm 17 triệu/tháng vẫn bị chồng chì chiết, ngồi bấm máy tính, cộng dồn từng khoản để kiểm tra
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Giữa thời buổi bão giá, một gia đình 3 người ở tỉnh chi tiêu vỏn vẹn 10-13 triệu/tháng, dành dụm hơn phân nửa thu nhập để tích lũy cho tương lai – tưởng chừng đó là niềm tự hào của bất kỳ người chồng nào.
Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 3 năm tự mình chăm mẹ già, tôi đã thay đổi suy nghĩ về viện dưỡng lão. Quyết định này không chỉ giúp sức khỏe của mẹ cải thiện, mà còn khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là hiếu thảo đúng cách.
Vợ mất đã 5 năm, rung động trước em gái vợ, tôi có nên bước qua ranh giới?
Tâm sự - 1 ngày trướcVợ tôi qua đời vì bạo bệnh cách đây 5 năm, lúc hai con còn quá nhỏ. Tôi ở vậy nuôi con với sự hỗ trợ của gia đình nhà ngoại, nhất là cô em vợ. Tôi dần rung động trước sự quan tâm âm thầm của cô ấy nhưng không biết làm như thế nào để chúng tôi đến được với nhau?
Hạnh phúc tuổi già không đo bằng lương hưu: Điều người chị họ nghèo đã dạy tôi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có lương hưu cao, sống đủ đầy giữa thành phố, tôi vẫn không hạnh phúc. Đến khi gặp lại người chị họ nghèo khó, tôi mới hiểu ra điều khiến tuổi già thực sự an yên.
15 năm bám trụ thành phố vẫn chưa mua được nhà, vợ chồng tôi có nên về quê?
Tâm sự - 2 ngày trướcBao năm qua vợ chồng tôi vẫn ở trong căn nhà thuê chật chội, giấc mơ mua nhà đối với chúng tôi ngày càng trở nên xa xỉ. Giá chung cư tăng phi mã, trong khi lương thì nhích từng chút một.
'Không chăm cháu thì đưa tiền': Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Vừa nghỉ hưu chưa lâu, bà Hồng Tâm bất ngờ nhận "tối hậu thư" từ con dâu hoặc chăm cháu toàn thời gian, hoặc chu cấp 18 triệu đồng mỗi tháng.
Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…
Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.
Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến tận bây giờ, tôi mới biết lý do chính xác vì sao cách đây 2 năm anh lại kiên quyết chia tay tôi như vậy…
Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão
Tâm sựGĐXH - Sau 3 năm tự mình chăm mẹ già, tôi đã thay đổi suy nghĩ về viện dưỡng lão. Quyết định này không chỉ giúp sức khỏe của mẹ cải thiện, mà còn khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là hiếu thảo đúng cách.


