Em chồng mỗi lần sang chơi đều "cắn yêu" con tôi đến mức tím bầm tay chân
Đằng nào thì cũng mang tiếng rồi nên tôi chẳng cả nể gì ai nữa.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải viết những dòng tâm sự này, nhưng mỗi lần nhìn những vết bầm tím trên làn da non nớt của con, lòng tôi lại quặn đau.
Thằng bé mới chỉ 18 tháng tuổi, chưa đủ ngôn ngữ để diễn tả nỗi sợ hãi, chỉ biết khóc thét lên mà thôi.
Những ngày đầu khi em chồng sang chơi, tôi cứ nghĩ đó chỉ là biểu hiện yêu thương. Cho đến 1 hôm, khi bế con tắm, tôi giật mình phát hiện những vết răng hằn đỏ ửng trên cánh tay bé bỏng. "Con bị làm sao thế này?" - giật mình hoảng hốt.
Chồng tôi bước vào, liếc nhìn rồi bật cười bảo là cô út vừa cắn nó đấy: "Có gì đâu mà lo, em nó cắn yêu cháu đấy!".
Từ đó, mỗi lần em chồng đến chơi là một lần nỗi ám ảnh ập đến với con tôi. Thằng bé vốn hiếu động, hay cười bỗng trở nên sợ sệt lạ thường. Nó nép sau lưng mẹ, hai bàn tay nhỏ xíu khư khư giấu sau lưng, đôi mắt ngân ngấn nước mắt nhìn cô sợ hãi. Nhưng em chồng tôi vẫn cười vui vẻ hớn hở. Vừa cười, em chồng tôi vừa nhanh tay kéo cháu lại và cắn vào má, vào tay, để lại những vết hằn tím bầm.
Tôi đã nhẹ nhàng nhắc nhở biết bao lần. "Em đừng cắn cháu, nó đau và sợ lắm" - tôi lựa lời nói nhỏ với em chồng. Nhưng chẳng hiểu sao cả nhà chồng tôi đều biết và tôi nhận được sự phản ứng dữ dội từ cả nhà chồng.
Mẹ chồng bĩu môi: "Ô cái con này khó tính nhỉ, cô nó yêu mới cắn chứ!" . Chồng tôi thì nhăn nhó: "Sao em cứ phải nặng nề thế nhỉ? Em nó yêu cháu, quý cháu mà em đi nói như yêu em nó làm gì ác độc lắm ấy!".
Có lần, khi thấy con khóc thét vì bị cắn vào bắp chân, tôi không kìm được đã ôm con vào lòng và nói thẳng: "Em mà yêu cháu kiểu này thì thôi em ghét nó đi cũng được! Chị không cần em yêu thương con chị kiểu bạo lực thế này đâu" .
Cả nhà chồng như ong vỡ tổ. Em chồng bật khóc nức nở, chồng tôi đùng đùng nổi giận, còn mẹ chồng thì ném vèo cái chổi về phía mẹ con tôi rồi bảo tôi là "loại không biết điều" .
Những đêm đó, tôi ôm con ngủ mà lòng đầy xót xa. Tôi tự hỏi tại sao một hành động rõ ràng là bạo hành trẻ em lại được khoác lên chiếc áo "yêu thương"? Tại sao sự an toàn của một đứa trẻ lại không quan trọng bằng cái gọi là "hòa khí gia đình"?
Đằng nào thì cũng mang tiếng rồi nên tôi chẳng cả nể gì ai nữa.
Kể từ đó, tôi kiên quyết không cho em chồng tiếp xúc với con nữa. Mỗi khi cô út đến, tôi bế con vào phòng riêng và khóa cửa. Dĩ nhiên, tôi bị gán cho cái mác "ích kỷ", "khó tính", nhưng tôi không còn quan tâm. Điều duy nhất tôi nghĩ đến là sự an toàn của con mình.
Thời gian trôi qua, con tôi dần hồi phục tâm lý. Cháu không còn giật mình khóc thét mỗi khi nghe tiếng chuông cửa. Những vết bầm tím cũng không còn xuất hiện trên làn da non nớt ấy nữa.
Tất nhiên là để bảo vệ được con thì tôi cũng làm mất luôn mối quan hệ hòa hỏa với gia đình nhà chồng. Nhưng với tôi, được nhìn con lớn lên khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần đã là hạnh phúc đủ đầy. Tôi hiểu rằng, đôi khi làm mẹ phải biết trở thành "ác nhân" trong mắt người khác, chỉ để có thể là anh hùng của riêng con mình.
Gửi đến những người mẹ đang đứng trước tình huống tương tự: Hãy dũng cảm bảo vệ con bạn, bởi không ai yêu con và hiểu con bằng chính bạn. Đừng để những quan niệm cổ hủ hay sợ hãi mất lòng người khác khiến bạn bỏ qua những tổn thương mà con phải gánh chịu.
Tôi từng nghĩ hy sinh cho con sẽ được báo hiếu khi về già, nhưng sự thật quá cay đắng
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng, về già chỉ cần có tiền là đủ sống an yên. Nhưng thực tế, điều người lớn tuổi cần hơn cả lại là sự quan tâm và tình thân từ con cháu.
Tuổi già muốn an nhàn, tôi nghiệm ra 3 điều nhất định phải làm
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Càng bước sâu vào tuổi già, tôi càng hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở việc có bao nhiêu tiền, mà là mình sống có nhẹ lòng hay không.
Tuổi già nằm viện không ai chăm, quyết định của tôi về tài sản khiến 4 con hoảng hốt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tuổi già đáng lẽ là quãng thời gian an yên bên con cháu, nhưng không phải ai cũng may mắn có được điều đó.
Về già mới hiểu: Ở cùng con là những ngày dè dặt và ngột ngạt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người chọn sống cùng con khi về già, nhưng thực tế lại cho thấy chỉ khi có nhà riêng, người lớn tuổi mới thực sự có được sự bình yên và tự do.
Mua nhà tiền tỷ cho cha mẹ dưỡng già, tôi nhận lại bài học cay đắng về tình thân
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mua căn nhà tiền tỷ để cha mẹ dưỡng già, tôi không ngờ lại phát hiện sự thật cay đắng khi tiền điện nước tăng bất thường.
Mất vợ ở tuổi 67, tôi mới hiểu: Tuổi già thiếu điều này còn đáng sợ hơn bệnh tật
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tuổi già tưởng sẽ an yên bên con cháu, nhưng chỉ sau một năm sống cùng gia đình con trai, tôi cay đắng nhận ra sự thật khiến nhiều người phải suy ngẫm.
Mẹ cho con trai tiền tỷ để có chỗ 'dưỡng già', bỏ qua con gái: Cái kết khiến bà ân hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tin rằng con trai mới là chỗ dựa vững chắc lúc cuối đời, bà âm thầm đưa phần lớn tiền đền bù cho con trai, giấu kín chuyện với con gái.
Sai một ly, bị nhắc cả tối: Tuổi già ngột ngạt của mẹ chồng khi sống cùng con dâu học thức cao
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tuổi già là giai đoạn nghỉ ngơi, tận hưởng sự an yên sau một đời vất vả. Thế nhưng, không phải ai cũng tìm thấy hạnh phúc khi sống cùng con cháu.
Tái hôn với 'đại gia' ở tuổi 63, tôi ngỡ đổi đời: Không ngờ tuổi già còn khổ hơn làm giúp việc
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tuổi già, tôi quyết định tái hôn với người đàn ông 70 tuổi giàu có. Tưởng tìm được chỗ dựa bình yên, nhưng chỉ sau 3 tháng chung sống, tôi bật khóc ly hôn.
Ở viện dưỡng lão 1 năm, tôi mới hiểu: Tuổi già không nên trông chờ vào con cái, mà cần giữ 2 'lá bài' này
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Nhiều người tin rằng "nuôi con để dưỡng già", chỉ cần con cái hiếu thảo là tuổi già sẽ an ổn. Nhưng thực tế, sau một năm sống trong viện dưỡng lão, tôi mới nhận ra: Điều quyết định chất lượng cuộc sống tuổi xế chiều không nằm ở con cái, mà ở chính bản thân mỗi người.
Tuổi già an yên hay khổ sở: Khác biệt nằm ở một lựa chọn từ rất sớm
Tâm sựGĐXH - Hai cụ bà, hai số phận trái ngược trong viện dưỡng lão đã cho thấy hạnh phúc tuổi già không nằm ở con cái hay hoàn cảnh, mà phụ thuộc vào cách mỗi người lựa chọn.


