Em chồng mỗi lần sang chơi đều "cắn yêu" con tôi đến mức tím bầm tay chân
Đằng nào thì cũng mang tiếng rồi nên tôi chẳng cả nể gì ai nữa.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải viết những dòng tâm sự này, nhưng mỗi lần nhìn những vết bầm tím trên làn da non nớt của con, lòng tôi lại quặn đau.
Thằng bé mới chỉ 18 tháng tuổi, chưa đủ ngôn ngữ để diễn tả nỗi sợ hãi, chỉ biết khóc thét lên mà thôi.
Những ngày đầu khi em chồng sang chơi, tôi cứ nghĩ đó chỉ là biểu hiện yêu thương. Cho đến 1 hôm, khi bế con tắm, tôi giật mình phát hiện những vết răng hằn đỏ ửng trên cánh tay bé bỏng. "Con bị làm sao thế này?" - giật mình hoảng hốt.
Chồng tôi bước vào, liếc nhìn rồi bật cười bảo là cô út vừa cắn nó đấy: "Có gì đâu mà lo, em nó cắn yêu cháu đấy!".
Từ đó, mỗi lần em chồng đến chơi là một lần nỗi ám ảnh ập đến với con tôi. Thằng bé vốn hiếu động, hay cười bỗng trở nên sợ sệt lạ thường. Nó nép sau lưng mẹ, hai bàn tay nhỏ xíu khư khư giấu sau lưng, đôi mắt ngân ngấn nước mắt nhìn cô sợ hãi. Nhưng em chồng tôi vẫn cười vui vẻ hớn hở. Vừa cười, em chồng tôi vừa nhanh tay kéo cháu lại và cắn vào má, vào tay, để lại những vết hằn tím bầm.
Tôi đã nhẹ nhàng nhắc nhở biết bao lần. "Em đừng cắn cháu, nó đau và sợ lắm" - tôi lựa lời nói nhỏ với em chồng. Nhưng chẳng hiểu sao cả nhà chồng tôi đều biết và tôi nhận được sự phản ứng dữ dội từ cả nhà chồng.
Mẹ chồng bĩu môi: "Ô cái con này khó tính nhỉ, cô nó yêu mới cắn chứ!" . Chồng tôi thì nhăn nhó: "Sao em cứ phải nặng nề thế nhỉ? Em nó yêu cháu, quý cháu mà em đi nói như yêu em nó làm gì ác độc lắm ấy!".
Có lần, khi thấy con khóc thét vì bị cắn vào bắp chân, tôi không kìm được đã ôm con vào lòng và nói thẳng: "Em mà yêu cháu kiểu này thì thôi em ghét nó đi cũng được! Chị không cần em yêu thương con chị kiểu bạo lực thế này đâu" .
Cả nhà chồng như ong vỡ tổ. Em chồng bật khóc nức nở, chồng tôi đùng đùng nổi giận, còn mẹ chồng thì ném vèo cái chổi về phía mẹ con tôi rồi bảo tôi là "loại không biết điều" .
Những đêm đó, tôi ôm con ngủ mà lòng đầy xót xa. Tôi tự hỏi tại sao một hành động rõ ràng là bạo hành trẻ em lại được khoác lên chiếc áo "yêu thương"? Tại sao sự an toàn của một đứa trẻ lại không quan trọng bằng cái gọi là "hòa khí gia đình"?
Đằng nào thì cũng mang tiếng rồi nên tôi chẳng cả nể gì ai nữa.
Kể từ đó, tôi kiên quyết không cho em chồng tiếp xúc với con nữa. Mỗi khi cô út đến, tôi bế con vào phòng riêng và khóa cửa. Dĩ nhiên, tôi bị gán cho cái mác "ích kỷ", "khó tính", nhưng tôi không còn quan tâm. Điều duy nhất tôi nghĩ đến là sự an toàn của con mình.
Thời gian trôi qua, con tôi dần hồi phục tâm lý. Cháu không còn giật mình khóc thét mỗi khi nghe tiếng chuông cửa. Những vết bầm tím cũng không còn xuất hiện trên làn da non nớt ấy nữa.
Tất nhiên là để bảo vệ được con thì tôi cũng làm mất luôn mối quan hệ hòa hỏa với gia đình nhà chồng. Nhưng với tôi, được nhìn con lớn lên khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần đã là hạnh phúc đủ đầy. Tôi hiểu rằng, đôi khi làm mẹ phải biết trở thành "ác nhân" trong mắt người khác, chỉ để có thể là anh hùng của riêng con mình.
Gửi đến những người mẹ đang đứng trước tình huống tương tự: Hãy dũng cảm bảo vệ con bạn, bởi không ai yêu con và hiểu con bằng chính bạn. Đừng để những quan niệm cổ hủ hay sợ hãi mất lòng người khác khiến bạn bỏ qua những tổn thương mà con phải gánh chịu.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.
Về hưu, tôi quyết 'cắt đứt' 3 việc, tuổi già an nhàn ngoài mong đợi
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Về hưu, tôi chọn "bớt đi" 3 điều quen thuộc. Chính những quyết định ấy giúp vợ chồng tôi tận hưởng cuộc sống an nhàn, ít áp lực và nhiều niềm vui hơn.
Hơn 40 tuổi vẫn được mẹ dúi cho tiền
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có một sự thật là, cha mẹ già đi từng ngày nhưng tình yêu dành cho con dường như chưa bao giờ vơi bớt. Đôi khi, điều khiến họ hạnh phúc không phải là cho con bao nhiêu tiền hay bao nhiêu quà, mà chỉ đơn giản là vẫn còn có thể chăm sóc con theo cách của riêng mình.
Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau hơn chục năm vợ chồng dành dụm mới mua được căn nhà đầu tiên, tôi từng nghĩ niềm vui ấy sẽ được cả gia đình chia sẻ. Nhưng chỉ một câu nói của mẹ chồng trong ngày đến thăm nhà mới đã khiến tôi nhận ra rằng, nếu không biết bảo vệ giới hạn của mình, sự nhẫn nhịn rất dễ trở thành cái cớ để người khác mặc nhiên đòi hỏi nhiều hơn.
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.


