Em chồng suốt ngày mỉa mai đẻ 2 con gái chỉ lỗ vốn, tôi bực mình đáp trả một câu khiến cô ta nổi sung

| Tâm sự

Cô em chồng không chỉ mỉa mai tôi sinh con 1 bề, còn dùng những hành động lỗ mãng với 2 đứa nhỏ. Chính vì thế, tôi quyết không nhẫn nhịn nữa, bật lại 1 câu khiến cô ta không cãi thêm được gì.

Mặc dù hiện nay mọi người cứ ra rả "con nào cũng là con", nhưng không thể phủ nhận ai cũng muốn "đủ nếp đủ tẻ". Huy chồng tôi cũng không ngoại lệ.

Hồi đầu tôi mang thai, khi biết con gái anh chỉ đùa:

- Ruộng sâu, trâu nái, không bằng con gái đầu lòng. Mai này con lớn chăm em trai cho bố nha.

Tôi biết anh thích con trai, nhưng vì anh vẫn yêu thương 2 mẹ con nên tôi cũng không nghĩ ngợi gì. Tuy nhiên, 2 năm sau, khi tôi siêu âm bé thứ 2 lại là gái, anh đã thở dài thườn thượt. Tôi ấm ức quá, tí thì òa khóc, bảo:

- Nếu anh ghét vì nó là con gái thì để em bỏ nó đi.

Lúc ấy, Huy mới cười gượng gạo, bảo:

- Đâu có, con nào chả là con. Anh vẫn yêu nó mà.

- Anh đừng có mà trọng nam khinh nữ. Lần này không có thì lần sau, còn với em con nào em cũng yêu hết.

- Ừ, anh cũng vậy mà. Anh chỉ muốn có trai có gái chứ không vì giới tính mà đứa yêu đứa bỏ đâu. Em yên tâm nhé.

Tôi lườm Huy 1 cái. Tôi biết chứ, anh là con trai cả trong gia đình có 2 anh em, thế nên bố mẹ chồng cũng vô cùng kỳ vọng. Song, bố mẹ chồng lại bình tĩnh hơn tôi tưởng. Ông bà không tỏ thái độ gì, vẫn chăm sóc con dâu như bình thường. Chỉ có duy nhất 1 người khiến tôi phát cáu vì thường xuyên mỉa mai, cạnh khóe. Đó là cô em chồng.

Lúc tôi mới về làm dâu, tôi cũng rất chăm chỉ và chịu khó, thế nên được lòng cả gia đình chồng. Em chồng thì tôi lại không mấy thân, vì tôi thuộc tuýp phụ nữ của gia đình, còn cô ấy lại có phần chơi bời. Tuy vậy, tôi vẫn thấy mình chưa bao giờ làm gì có lỗi với em chồng như là đánh giá, dè bỉu hay chê bai. Còn về phía cô ta thì lại coi thường tôi nhiều lần.

Tới khi tôi sinh con đầu lòng được gần 1 năm thì cô ta đi lấy chồng. Cách nhà đẻ gần 10km nhưng em chồng thường xuyên đi đi về về. Nhiều hôm đi làm, cô ta tạt thẳng qua nhà đẻ ăn uống chứ không buồn về nấu nướng cho chồng. Mẹ chồng hỏi thì kêu không muốn nấu, kệ chồng. Mẹ nói thế nào cũng bỏ ngoài tai.

Tới khi tôi sinh con thứ 2, cô ta với chồng không rõ xích mích gì mà đùng đùng đòi về nhà đẻ ở. Mẹ chồng tôi nói ngọt, nói nhạt khuyên về lại bên nhà chồng, cô ta vẫn không nghe. Tới mức bà nản, mặc kệ luôn.

Nhưng bà thì kệ được, chứ tôi thì không. Ngày nào em chồng cũng tạt qua phòng tôi, bóng gió rằng tôi sinh con một bề, rồi thì con gái chỉ ăn hại. Mỗi lần như thế, tôi chỉ hơi lớn giọng nhắc nhở:

- Hoa, 2 đứa cũng là cháu của em đấy sao lại ăn nói như thế.

- Cháu với chả chắt, mai này nó lớn nó bay hết, được nhờ vả gì đâu.

- Thôi, chị không tranh cãi với em nữa. Em thích con trai thì tự đi mà đẻ. Còn em đừng có nói con chị như thế.

- Sự thật thì mất lòng. Đẻ mấy đứa vịt giời này chỉ nuôi tốn cơm tốn gạo.

Tôi nhịn mãi, nhưng một lần nọ thì tôi quyết định phải bật lại. Hôm ấy, con gái lớn của tôi đang ngồi trong phòng tự uống sữa và ăn hoa quả, Hoa lại ghé vào, búng tai nó, rồi bảo:

- Mày ăn ít thôi. Nuôi mày chỉ lỗ vốn. Mai này chẳng cho được cái gì khéo còn về cấu véo của nhà đi cho trai thôi.

Lời nói thiếu đứng đắn, hành động xấc xược của Hoa khiến tôi tức quá, lập tức quát lớn:

- Lỗ vốn đã bằng cô chưa? Cho bố mẹ đồng nào chưa thì không biết, chỉ thấy về xin đồ mang đi. Nào đã hết, giờ còn ăn dầm nằm dề ở đây, ăn bám không xấu hổ còn đi so đo với đứa trẻ con.

- Tôi lấy cũng lấy của bố mẹ chứ của chị à mà xót?

- Tôi không xót thay, tôi chỉ thấy cô đừng lấy bản thân mà đánh giá 1 đứa trẻ con!

Hoa tức quá, định nhảy vào cãi tay đôi với tôi nhưng tôi gạt đi. Tôi đi thẳng ra ngoài nhà, nói chuyện nghiêm túc với mẹ chồng. Cứ nhẫn nhịn mãi người ta lại tưởng mình hiền, rồi trèo lên đầu lên cổ. Đương nhiên, mẹ chồng tôi nghe xong thì nhất quyết gọi em rể sang nói chuyện cho rõ ràng hòng "tống" cô em chồng về bên đó.

Theo Helino

Bình luận (0)
Ý kiến của bạn
Tags:

Cùng chuyên mục

Nghỉ hưu ở nhà chăm cháu, đến lúc muốn đi du lịch, tôi lặng người với câu hỏi của con trai

Nghỉ hưu ở nhà chăm cháu, đến lúc muốn đi du lịch, tôi lặng người với câu hỏi của con trai

Tâm sự -

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, tôi dành nhiều năm liền để chăm cháu. Tôi chưa bao giờ nghĩ đó là sự hy sinh, bởi thương con thương cháu thì giúp được gì tôi đều sẵn lòng. Chỉ đến khi muốn đi đâu đó vài ngày cùng bạn bè, tôi mới nhận ra cuộc sống của mình từ lâu đã gắn với lịch trình của các con. Và một câu hỏi của con trai khiến tôi lặng người: Có phải lâu nay, sự có mặt của tôi đã trở thành điều mặc nhiên với các con...

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Tâm sự -

GĐXH - Suốt nhiều năm qua, tôi gác lại cuộc sống riêng để lên thành phố chăm hai cháu ngoại, chỉ mong con gái bớt vất vả. Đến khi chồng ở quê đau yếu, các cháu nội cũng cần người chăm nom, tôi quyết định trở về. Nhưng khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của thông gia, tôi mới cay đắng nhận ra, có lẽ những năm tháng mình nghĩ là tình thân, trong mắt họ lại chỉ là một sự tiện lợi.

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.