Hạnh phúc vì cưới được người như mơ ước
Không biết chúng tôi có quá nóng vội trước khi quyết định tiến đến hôn nhân một cách nhanh chóng như vậy không nhưng nhìn vào ánh mắt mạnh mẽ, quyết liệt và son sắt của anh tôi luôn có cảm giác yên bình và ấm áp.
Tôi 26 tuổi, cái tuổi không còn nhỏ, cũng chưa phải quá chín muồi nếu nói đến chuyện hôn nhân. Tôi là con thứ hai trong gia đình ba chị em gái, làm cán bộ công chức nhà nước, lương lộc, nhà cửa và xe cộ nói chung là đủ cả, cuộc sống không phải gặp khó khăn gì về vật chất, so với bạn bè trang lứa thì tôi có hoàn cảnh tốt hơn nhiều. Tôi cũng được nhiều người khen là xinh gái, dễ thương và cá tính. Nhìn thấy bạn bè cùng trang lứa đứa tay bồng tay bế, đứa thành gia thất, vậy mà tôi vẫn chưa nghĩ đến chuyện hôn nhân. Đi đâu chơi hay ăn cưới, bạn bè và người thân đều hỏi dạo này thế nào, lập gia đình chưa, sao chưa chịu lấy chồng, hay định ở vậy một mình...
Trong số những người theo đuổi tôi, có chàng suốt bốn năm đại học, có chàng một năm sau khi tôi ra trường, có chàng thầm yêu trộm nhớ nhưng lại không bao giờ bày tỏ tình cảm. Ba chàng trai đều có dáng hình to, cao và điển trai, gia đình lại khá giả, đặc biệt rất hiểu cá tính và tâm lý của tôi, không bao giờ làm tôi buồn. Tôi chưa từng nghe người nào nói đến chuyện hôn nhân và nếu tôi có khơi gợi chuyện cưới hỏi thì người nói chờ thời gian, người ỡm ờ lảng tránh.
Có người nói tôi kén cá chọn canh, suốt ngày mơ mộng xa vời nhưng tôi bỏ ngoài tai miệng lưỡi thiên hạ, xem những lời nói đó chỉ làm tôi thêm vui, thêm tự tin vì tôi có quyết định của mình. Tôi sẽ lấy một chàng trai làm chồng khi chỉ cần người đó nói một câu ngay từ lần hẹn hò đầu tiên: “Em à, chúng mình đính hôn nhé”.

Khổ nỗi thế gian rộng lớn nhưng biết tìm đâu ra một chàng trai như vậy. Chỉ vì lòng tự tin, cá tính của mình mà nhiều năm qua vẫn chờ đợi cho đến giờ vẫn chưa gặp được người tôi ngày nhớ đêm mong. Đôi khi tôi nghĩ đó chỉ là tưởng tượng, là chuyện chỉ có ở trong phim ảnh, hơi đâu mình lại dở hơi chờ đợi và tin tưởng một chuyện không thực tế trong tình yêu. Thế mà tôi vẫn tin một ngày nào đó người ấy sẽ đến, một người yêu tôi thật lòng ngay từ lần hẹn đầu tiên.
Rồi có một chàng trai dáng hình nhỏ con, không cao không gầy, tính tình điềm đạm, cá tính mạnh mẽ, gia đình trung nông lại học cùng trường với tôi, nhưng suốt bốn năm đại học chúng tôi không hề gặp nhau đến một lần. Anh hơn tôi một tuổi, học chung trường cấp ba và trên tôi một khóa, chúng tôi đều được tuyển dụng vào làm việc cùng ngày, cùng tháng, cùng năm và cùng một cơ quan. Thoạt đầu chúng tôi đối xử với nhau như những người bình thường, chẳng có gì đặc biệt. Làm việc cùng cơ quan đến nay được ba năm, tôi và anh vẫn chỉ là bạn bình thường, chính chàng trai ấy lại là một nửa của đời tôi.
Một năm trước, vào ngày cuối tuần cơ quan chúng tôi có dịp đi du lịch, anh bỗng nhiên cố ý tách chúng tôi ra khỏi đoàn và hai đứa đã có giây phút tâm sự thân mật. Trong lúc nói chuyện vui vẻ, tôi vô tình buột miệng hỏi: Anh đã có người yêu chưa? Anh chỉ nhìn tôi lắc đầu. Tôi hỏi tiếp: Tại sao anh vẫn chưa yêu? Hay anh giấu mọi người? Sao anh không dẫn người yêu ra mắt hay cùng đi du lịch? Anh cũng chỉ nhìn tôi và lại lắc đầu. Trong lúc tôi còn ngây ngô bâng quơ suy nghĩ chắc anh không muốn ai nhắc đến chuyện riêng tư, chuyện tình yêu hoặc có điều bí mật khó nói, bỗng nhiên anh bước lại gần và nhìn vào mắt tôi. Người tôi sững lại, cảm giác run run, anh nói: “Em à, làm vợ anh nhé”.
Tôi chết lặng, miệng không nói được câu nào, cứ thế nhìn anh, hai ánh mắt chạm nhau nhưng tôi không gật đầu, lặng thinh và bỏ chạy. Tôi cứ thế chạy còn anh nắm lấy tay tôi. Tôi giật mạnh tay khỏi anh, chạy về phòng nghỉ và đóng kín cửa chính, mở toang cửa sổ, lúc đó mọi người cùng phòng đã đi đâu đó và căn phòng chỉ còn một mình tôi. Anh vẫn đứng yên nơi chúng tôi trò chuyện. Tôi thả hơi thở lúc nhanh lúc chậm của mình vào không gian qua cánh cửa sổ, một cảm giác thật lạ, vừa vui sướng nhưng cũng lo lắng đủ điều, cảm giác thật khó tả. Kể từ hôm đó, chúng tôi cảm thấy ngại ngùng khi có dịp được ở gần nhau, mỗi lần đi gần nhau chúng tôi đều im lặng.
Một năm trôi qua, chúng tôi chỉ nhìn nhau chẳng nói gì. Cách đây mấy hôm, vào một ngày nghỉ lễ, cơ quan chúng tôi lại tổ chức đi du lịch, lần này là một địa điểm khác và tôi đã đồng ý đến bên anh trên một bờ biển dài, lãng mạn. Hai đứa trao nhau nụ hôn đầu đời. Giờ đây, chúng tôi quyết định làm lễ đính hôn trong vài ngày tới. Không biết tôi có nằm mơ không nhưng quả thật chuyện tình yêu của chúng tôi như một giấc mơ kỳ diệu.
Không biết chúng tôi có quá nóng vội trước khi quyết định tiến đến hôn nhân một cách nhanh chóng như vậy không nhưng nhìn vào ánh mắt mạnh mẽ, quyết liệt và son sắt của anh tôi luôn có cảm giác yên bình và ấm áp. Dù cho chúng tôi không gần gũi, không quà tặng, không có những phút giây vui vẻ hạnh phúc, chẳng hờn giận, cũng không có những lần hò hẹn như những đôi tình nhân khác, nhưng hai đứa gần như quá hiểu về nhau. Tôi tin mình và anh sẽ có những giây phút vui vẻ hạnh phúc, thậm chí là hờn giận nhau sau khi lập gia đình, hay nói một cách không giống ai là bắt đầu hò hẹn sau khi cưới.
Ngày mai, vào một ngày đẹp trời cuối năm Giáp Ngọ, tôi là người đầu tiên trong ba chị em gái lên xe hoa về nhà chồng. Tôi vẫn chưa thể tin được mọi chuyện đến nhanh với mình như thế, cảm giác khó tả từ câu nói của anh vẫn còn nguyên vẹn như hôm nào. Chúng tôi đang rất hạnh phúc và nhất định sẽ yêu thương nhau, cùng nhau đi trên con đường phía trước. Dù còn nhiều khó khăn nhưng tôi tin hai đứa sẽ hạnh phúc bên nhau mãi. Tôi nhận thấy cuộc sống này trở nên tươi đẹp hơn bao giờ hết, cũng thầm cảm ơn ông trời đã mang anh đến bên mình. Anh là chàng trai đầy bản lĩnh, điều đó biểu lộ ngay từ lần gặp đầu tiên, từ câu nói muốn lấy tôi làm vợ. Giờ đây tôi muốn nói với anh: “Anh yêu, cảm ơn anh, chúng mình mãi hạnh phúc bên nhau anh nhé”. (Phúc)
* Bạn có tâm sự cần gỡ rối, muốn được mọi người chia sẻ? Gửi tâm sự của bạn tới địa chỉ email toasoan@giadinh.net.vn để được độc giả chia sẻ, gỡ rối. Lưu ý bài viết bằng tiếng Việt có dấu.
Theo VnExpress
Con gái dọa không đẻ nếu tôi không chịu chăm cháu
Tâm sự - 2 giờ trướcCon gái tôi đã 30 tuổi mà chưa chịu sinh nở gì, tôi giục thì con ra điều kiện là ông bà phải chăm cháu thì mới đẻ; nhưng chúng tôi đã già yếu, cần chăm nhau.
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc
Tâm sự - 16 giờ trướcTết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.
Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết
Tâm sự - 1 ngày trước5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...
Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 1 ngày trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 2 ngày trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 2 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 3 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì
Tâm sự - 3 ngày trướcMỗi cái Tết, con tôi được mừng tuổi gần 5 triệu đồng và bị mẹ thu phần lớn; Tết này con trai 13 tuổi, tôi quyết định cho con giữ toàn bộ để học cách quản lý tiền.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.