Hà Nội
23°C / 22-25°C

“Là vợ, không đượp phép đánh chồng”?

Thứ bảy, 10:12 22/04/2017 | Tâm sự

Mấy hôm nay cả nhà chồng ai cũng xúm vào chỉ trích, hàng xóm bảo em “đàn bà mà ghê gớm” vì em “cả gan dám đánh lại chồng”. Ngay cả bố em nghe chuyện xong cũng lắc đầu. Chả lẽ chồng đánh mình thì được mà mình đánh chồng lại sai?

Vợ chồng em lấy nhau đã ba năm và có một cậu con trai mới hơn một tuổi. Không hiểu là do không hợp tuổi hay do cả hai đều ương bướng mà từ ngày lấy nhau lại hay cãi cọ. Nhưng “bát đũa còn có khi xô nhau”, vậy nên lúc nào cũng là em chịu nhịn và làm lành trước.

Từ ngày có con, thay vì phụ vợ việc nhà và chăm sóc con thì chồng em lại đi chơi nhiều hơn trước. Em cũng biết chồng em vốn ham chơi, đó là lí do vừa cưới xong bố mẹ chồng đã đẩy vợ chồng em ra thuê nhà ở riêng để chồng em “biết lo toan cho thành người”. Nhưng ham chơi đến độ lấy cớ “không chịu được tiếng khóc trẻ con” để ra khỏi nhà thì thực sự là không thể chấp nhận được.

Cuối tuần trước em đang đi làm thì nhận được điện thoại cô trông trẻ gọi điện nói con em bị sốt. Em vội vàng xin nghỉ làm sớm, đồng thời gọi điện luôn cho chồng xin nghỉ về đưa con đi khám. Chờ mãi không thấy chồng về, em đành bắt taxi đưa con đến bệnh viện. Mãi đến tối muộn mới thấy chồng lò dò về, người có hơi men. Vậy là hai vợ chồng cãi nhau một trận.

Chồng em lúc nào cũng nói em là “đồ vô dụng”, con mới sốt một tý cũng gọi chồng. Thực ra không có chồng thì em vẫn tự xoay xở hết mọi chuyện, nhưng rõ ràng anh ấy quá ư là vô trách nhiệm với gia đình. Trong lúc cãi nhau, chồng em xưng “tao-mày”, rồi nói “Tao là đàn ông, tao đi làm đưa tiền cho mày, mày phải có trách nhiệm chăm sóc con cái, cửa nhà cho chu đáo”. Em nghe mà “máu dồn lên não”. Hóa ra chồng em từ nhỏ được cung phụng nuông chiều, nên giờ đi làm đưa về cho vợ được chút tiền tưởng đã là vĩ đại lắm. Càng nghĩ em càng thấy em khổ trước hết là vì em dại không tìm hiểu cho kĩ càng, hai nữa là do bố mẹ chồng cưng con, giờ hậu quả do em lãnh đủ.

Em nghĩ thế nào em nói như thế. Vậy mà anh ta bảo em là đồ hỗn láo, xúc phạm bố mẹ chồng rồi dang tay tát thẳng vào mặt em. Em lúc đó cũng không làm chủ được mình, vớ cây chổi quơ quơ vào người anh ấy, không ngờ cái móc treo chổi cào một đường lên mặt khiến má anh ấy rớm máu. Chuyện ồn ào cả xóm trọ, bố mẹ chồng em nhà ở cách đó không xa nghe tin cũng chạy sang, vậy là em phút chốc biến thành kẻ bạo hành chồng.

Khi mẹ chồng hỏi chuyện, em kể lại đầu đuôi như thế, rằng con thì đang ốm đau, chồng thì la cà nhậu nhẹt, về lại bảo con cái nhà cửa là việc của đàn bà, ai nghe xong chẳng tức. Mẹ chồng bảo em: “Dù thế nào đi nữa, vợ cũng không được phép đánh chồng”

Em xưa nay tính cũng ương bướng gan lì, nói chuyện gì cũng nói đến phải thì thôi. Em bảo với mẹ chồng “vợ không được phép đánh chồng, chẳng lẽ chồng thì được phép đánh vợ?”. Mẹ chồng em nghe xong quay lưng ra về còn ném lại một câu “cứ thế, chồng nó đánh cho là phải.”

Mẹ chồng trách thì thôi không nói, bởi con mình có sai vẫn là con mình. Nhưng mấy người hàng xóm cũng không thông cảm cho em. Họ nói đàn bà phải biết nhẫn nhịn, phải biết lúc nào nên “bớt lửa”, lúc nào nên “biết thua” chứ ai lại chồng đánh cũng đi đánh lại, chẳng mấy chốc mà tan cửa nát nhà. Ngay cả bố em biết chuyện cũng ngao ngán lắc đầu bảo “làm cha làm mẹ cả rồi mà như trẻ con.”

Từ hôm xảy ra chuyện, chồng em về nhà cha mẹ ở, chỉ thỉnh thoảng đáo qua thăm con rồi lại đi. Em cũng giận nên kệ anh ta muốn làm gì thì làm. Anh ta đánh tiếng với mấy chị cùng khu trọ rằng lúc nào em sang nhà xin lỗi thì anh ta mới về, kiểu là “làm căng một lần cho vào nề nếp kẻo sau này quen thói”. Mọi người cũng khuyên em nên chịu nhún một tý, vợ chồng với nhau chẳng đi đâu mà thiệt, sau này qua cơn giận, vợ chồng ngồi lại với nhau nói chuyện phải trái cho hiểu nhau.

Thì tất nhiên em cũng biết trong lúc cơm sôi nên bớt lửa, nhưng em vẫn tự thấy mình chẳng việc gì phải xin lỗi. Vì là do chồng em ra tay trước, em lúc đó cũng có thể hiểu như là “cả giận mất khôn” thôi. Chẳng lẽ chồng đánh vợ thì được mà vợ đánh chồng thì sai? Chẳng lẽ lúc chồng tát em, em phải câm lặng chịu đựng mới là đúng? Nhưng mọi người cứ nói ra nói vào đại ý “già néo đứt dây” rồi lại khổ con cái khiến em có chút hoang mang. Theo mọi người, em có nên mở lời xin lỗi không ạ?

Theo Dân Trí

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Chỉ một câu nói của mẹ già khiến tôi quyết định nghỉ việc 1 tháng để làm điều này

Chỉ một câu nói của mẹ già khiến tôi quyết định nghỉ việc 1 tháng để làm điều này

Tâm sự - 36 phút trước

Tôi đã từng cuồng công việc, nghĩ rằng chỉ cần kiếm thật nhiều tiền, lo cho cha mẹ cuộc sống đủ đầy là được. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy cha mẹ mình bước đi không còn vững, mái tóc đã bạc trắng gần hết. Tôi chợt nhận ra, món quà họ cần nhất không phải là những xấp tiền mà là thời gian bên con cháu.

Mua nhà, đón bố mẹ lên ở để báo hiếu nhưng ông bà không hề hạnh phúc như tôi tưởng

Mua nhà, đón bố mẹ lên ở để báo hiếu nhưng ông bà không hề hạnh phúc như tôi tưởng

Tâm sự - 7 giờ trước

GĐXH - Không ít người cho rằng mua nhà ở thành phố, đón cha mẹ lên sống cùng là cách báo hiếu trọn vẹn. Thế nhưng câu chuyện của tôi lại cho thấy một sự thật khác.

Chồng cũ bệnh nặng, tôi muốn đón về chăm sóc nhưng các con phản đối vì lý do này

Chồng cũ bệnh nặng, tôi muốn đón về chăm sóc nhưng các con phản đối vì lý do này

Tâm sự - 9 giờ trước

Giờ đây, khi chồng cũ lâm bệnh nặng, tôi muốn đưa về chăm sóc vì nghĩ hết tình còn nghĩa, nhưng các con lại phản đối quyết liệt.

Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình

Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.

Đi hay không đi họp lớp? Quy tắc 3-3 giúp tôi tránh phiền não, kết giao đúng người

Đi hay không đi họp lớp? Quy tắc 3-3 giúp tôi tránh phiền não, kết giao đúng người

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Không phải buổi họp lớp nào cũng đáng tham dự. Có những cuộc gặp khiến ta vui vẻ, mở rộng mối quan hệ, nhưng cũng có những buổi chỉ mang lại sự mệt mỏi.

Không có con, tôi dồn hết cho cháu gái mong nương tựa về già, sự thật trong bệnh viện khiến tôi tỉnh ngộ

Không có con, tôi dồn hết cho cháu gái mong nương tựa về già, sự thật trong bệnh viện khiến tôi tỉnh ngộ

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Vì biết mình không có con, tôi luôn nghĩ đến cuộc sống về già và đặt nhiều hy vọng vào cháu gái.

Vừa định đoạn tuyệt tình bạn, tôi bất ngờ nhận được phong bì hơn 300 triệu đồng

Vừa định đoạn tuyệt tình bạn, tôi bất ngờ nhận được phong bì hơn 300 triệu đồng

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tình bạn lâu năm đôi khi không cần mâu thuẫn lớn, chỉ cần thiếu liên lạc cũng đủ khiến khoảng cách ngày càng xa.

Vay hơn 2 triệu bị con dâu bắt viết giấy nợ, con trai âm thầm ghi một điều lên đó khiến tôi òa khóc

Vay hơn 2 triệu bị con dâu bắt viết giấy nợ, con trai âm thầm ghi một điều lên đó khiến tôi òa khóc

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Người ta nói đàn ông hiếm khi rơi nước mắt, nhưng ở tuổi 70, tôi đã bật khóc khi cầm tờ giấy do chính con trai viết.

Từng nghĩ giúp người là tốt, cho đến khi cuộc sống dạy tôi bài học cay đắng

Từng nghĩ giúp người là tốt, cho đến khi cuộc sống dạy tôi bài học cay đắng

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Có một thực tế trong cuộc sống là khi bạn quá dễ dãi, người khác sẽ xem việc nhờ vả bạn là điều hiển nhiên.

Bạn cũ mời ăn nhà hàng 5 sao, người đàn ông bỏ về sau 30 phút: Bài học đắt giá về cuộc sống

Bạn cũ mời ăn nhà hàng 5 sao, người đàn ông bỏ về sau 30 phút: Bài học đắt giá về cuộc sống

Tâm sự - 4 ngày trước

GĐXH - Một cuộc gặp lại bạn cũ tưởng chừng ấm áp lại trở thành trải nghiệm khó quên, giúp người đàn ông 60 tuổi nhận ra bài học về hạnh phúc.

Top