Mời độc giả bình luận phía cuối bài để chia sẻ quan điểm và gửi tâm sự của mình đến chúng tôi. Biết đâu, câu chuyện của bạn có thể giúp ai đó tìm thấy sự đồng cảm, hoặc đơn giản là giúp chính bạn vơi đi những muộn phiền.
Làm 40 mâm cỗ đón quý tử, 3 năm sau chồng chết lặng khi xét nghiệm ADN
Cuộc đời tôi quả là một trò đùa của số phận. Kể từ ngày nhận kết quả xét nghiệm ADN, tôi cảm thấy nhục nhã và chán chường.
Tôi là con trai duy nhất trong gia đình nên từ ngày cưới vợ đã mặc nhiên gánh trên vai trách nhiệm phải sinh được con trai nối dõi tông đường.
Trong 6 năm, vợ tôi lần lượt sinh 3 cô con gái. Mỗi lần cùng vợ đi siêu âm, chỉ cần nghe nói “em bé giống mẹ” là tôi lại hụt hẫng.
Thực lòng, tôi rất yêu con gái. 3 cô con gái của tôi đều ngoan ngoãn, hiểu chuyện, ngày nào cũng ríu rít chạy ra đón tôi khi tan làm về. Nhưng sâu trong lòng, áp lực sinh con trai vẫn luôn đè nặng.
Niềm vui tột đỉnh 3 năm sau trở thành nỗi ê chề của tôi. Ảnh minh họa: Freepik
Nhiều lần, tôi thủ thỉ với vợ: “Mình chịu khó thuốc thang, cầu khấn để sinh được thằng cu. Nếu lần này không được thì đến bệnh viện làm thụ tinh nhân tạo”. Những khi ấy, vợ tôi chỉ lặng im. Tôi biết, cô ấy cũng chịu áp lực không kém.
Đôi lần đi nhậu, bị bạn bè trêu “ngồi chiếu dưới”, “nhà cao cửa rộng con rể ở, tiền gửi ngân hàng cháu ngoại tiêu”… tôi về lại trút bực dọc lên vợ. Khi tỉnh rượu, tôi biết mình sai, thành thật xin lỗi, nhưng chắc hẳn những lời nói đó đã để lại vết thương lòng trong cô ấy.
Năm 2022, vợ tôi mang bầu tự nhiên. Ở tuần thai thứ 12, đi siêu âm nghe tin “em bé giống bố”, tôi sung sướng hét to đến nỗi bị họ đuổi ra ngoài.
Ngày vợ hạ sinh quý tử, tôi làm 40 mâm cỗ mời họ hàng, làng xóm, bạn bè đến chung vui. Tôi tự hào vì có con trai, nở mặt nở mày, không còn lo bị bạn bè dè bỉu.
Từ khi có con trai, tôi coi con như báu vật của gia đình . Tôi càng hăng hái làm việc, bảo vợ nghỉ hẳn công ty để ở nhà chăm sóc các con, còn kinh tế tôi sẽ lo.
Khi con trai lên 3 tuổi, tôi bắt đầu nghe những lời lạ lùng từ mẹ: “Bố mày đen thế mà sao thằng M. trắng thế?”; “Cu M. khác hẳn bố hồi nhỏ”; “3 chị giống bố như đúc mà thằng M. chẳng có nét nào giống”…
Có lần tôi bực quá: “Mẹ nói linh tinh không sợ bố con cháu ghét à?”.
Rồi một hôm, mẹ gọi tôi ra, giọng nghiêm túc: “Mẹ đưa thằng M. ra đầu làng chơi, ai cũng bảo nó không giống bố. Con nghe mẹ, xét nghiệm ADN một lần cho chắc. Mình làm kín đáo thôi, đúng thì yên tâm, không đúng thì còn biết đường mà tính”.
Tôi gạt đi, cho rằng mẹ già lẩm cẩm, rồi giận bà nửa tháng. Nhưng trong lòng, tôi vẫn bận tâm. Lẽ nào…?
Lần thứ hai mẹ nhắc chuyện này, tôi đồng ý. Ngày nhận kết quả, tôi choáng váng, mắt tối sầm, như thể đất trời sụp đổ.
Thằng M. – đứa con trai mà tôi đã làm 40 mâm cỗ ăn mừng – không phải là con tôi. Tôi ném tờ kết quả vào mặt vợ. Cô ấy quỳ xuống, túm chân tôi khóc lóc, cầu xin.
Vợ thú nhận, trong lúc tuyệt vọng và chịu áp lực khủng khiếp vì chuyện sinh con trai, cô ấy đã ngã vào lòng gã đàn ông sống cách nhà tôi 3 cái cổng. Cô ấy thề chuyện đó chỉ xảy ra một lần. Khi biết mình mang thai, cô không dám chắc là con của ai.
Đến khi biết đó là con trai, cô càng giấu kín. Suốt mấy năm, cô hy vọng đó là con tôi, nhưng chính cô cũng nhận ra đứa bé ngày càng giống gã hàng xóm.
Tôi cay đắng, không lời nào diễn tả hết nỗi nhục nhã. Nhìn đứa con trai mình đã yêu thương, nâng niu suốt 3 năm, tôi thấy mình như trò đùa của số phận.
Chúng tôi cố gắng giải quyết êm thấm để các con không bị tổn thương. Chúng tôi ly hôn trong hòa bình, tôi nuôi 3 con gái, cô ấy đưa con trai về nhà ngoại. Với các con, tôi chỉ nói: “Bố mẹ không hợp nên chia tay”, không nhắc đến lỗi lầm của mẹ chúng.
Dạo gần đây, tôi nghĩ đến chuyện chuyển nhà, để không phải đối mặt với người đàn ông đã phá nát gia đình tôi. Cũng có lúc, tôi tự trách: Nếu ngày trước tôi không đặt nặng chuyện con trai nối dõi, có lẽ đã chẳng phải trả giá đắt như hôm nay.
Độc giả giấu tên
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Sau 2 năm sống cùng con dâu: Tôi nhận ra một điều mà trước đây ít khi nghĩ tới
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu thường bắt đầu từ những cuộc cãi vã, những lời nói khó nghe hay những xung đột gay gắt. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng như vậy.
Gần 60 tuổi, tôi kiệt sức vì trách nhiệm anh cả nhưng vẫn bị các em chê trách
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Làm anh cả cả đời, đến tuổi gần 60, áp lực, sự mệt mỏi và cảm giác hy sinh một chiều khiến tôi quyết định từ chối tiếp tục đón các em về nhà đoàn viên mỗi năm.
Nghỉ hưu, tôi quyết làm 4 việc bị con cháu kêu là 'vô tình'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm sống vì gia đình, tôi nhận ra muốn có một tuổi nghỉ hưu an yên, đôi khi phải học cách nghĩ cho chính mình nhiều hơn một chút.
Anh em ruột không nhìn mặt nhau sau khi giá đất tăng gấp chục lần
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là giá trị của mảnh đất đã tăng lên bao nhiêu. Mà là chỉ vì mảnh đất ấy, ba anh em tôi đã không thể ngồi lại với nhau như hồi bố mẹ còn sống.
Tôi từ chối khi con trai xin sang tên nhà để 'báo hiếu', về già mới thấy quyết định này quá sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau những gì đã trải qua, tôi nhận ra rằng chỗ dựa đáng tin cậy nhất lúc về già không phải ai khác mà chính là bản thân mình.
62 tuổi mới nhận ra: Tôi phạm 2 sai lầm sau khi nghỉ hưu khiến chồng ly hôn, con cái xa lánh
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi đã dành cả đời cho gia đình, nhưng sau khi nghỉ hưu lại vô tình đẩy những người thân yêu ra xa...
Từ niềm tự hào đến nỗi đau: Con trai tiến sĩ từ mặt cha chỉ vì một căn nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm vay nợ, bán tài sản để cho con trai học Tiến sĩ, người cha không ngờ tuổi già lại rơi vào cảnh cô đơn.
Chồng nghỉ hưu, tôi mất luôn khoảng trời riêng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi còn trẻ, tôi từng nghĩ rằng, hạnh phúc tuổi già là lúc chồng nghỉ hưu, con cái trưởng thành, vợ chồng mỗi ngày được ở bên nhau nhiều hơn. Thế nhưng, khi điều đó thật sự diễn ra, tôi mới nhận thấy, có những thay đổi tưởng là niềm vui, nhưng lại là "khủng hoảng" phải loay hoay rất lâu mới thích nghi được.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sựGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
