Lần đầu ra mắt nhà bạn gái: Tôi lặng người trước câu nói của người cha
GĐXH - Tôi từng mơ về những điều xa hoa, nhưng chuyến về thăm nhà em ở Ninh Bình đã thay đổi hoàn toàn định nghĩa của tôi về sự giàu sang.
Tôi năm nay 28 tuổi, còn bạn gái 27 tuổi. Yêu nhau được một năm, hôm nay tôi mới có dịp về ra mắt nhà em ở Ninh Bình.
Tôi từng mơ về những điều xa hoa, nhưng chuyến về thăm nhà em ở Ninh Bình đã thay đổi hoàn toàn định nghĩa của tôi về sự giàu sang. Không phải xe sang hay biệt thự, hạnh phúc hiện hữu trên chiếc xích lô cũ của bố, trong sạp cơm bụi của mẹ và trong cả 27 năm nỗ lực không ngừng nghỉ của người con gái tôi yêu. Một chuyến đi không chỉ là ra mắt, mà là để tôi thấu hiểu và trân trọng hơn báu vật mình đang có trong tay.
Trên đoạn đường quốc lộ rẽ vào nhà, con đường nhựa phẳng phiu hiện ra. Em kể rằng suốt những năm tháng học trò, đây vốn là đường đất trơn trượt, những ngày mưa em từng ngã nhào mấy bận. Nhà em giờ đây là căn nhà hai tầng một tum khang trang. Tầng một là phòng khách và bếp, tầng hai là phòng ngủ, tầng ba là phòng thờ và sân phơi. Em khẽ bảo: "Ngày xưa chỉ là nhà cấp bốn thôi anh ạ, sau này em đi làm tích góp cùng bố mẹ mới xây được như thế này".

Ảnh minh họa
Bước vào trong, tôi thấy rất nhiều đồ đạc mới, từ tủ lạnh, tivi đến nội thất, bếp điện, điều hòa... Tôi thầm đoán, tất cả chắc hẳn đều do bàn tay em sắm sửa.
Ngồi chơi một lát thì bố mẹ em về. Nhưng họ không xuất hiện trên ô tô hay xe máy sang trọng, mà bố lái một chiếc xích lô, trên xe là mẹ. Cả hai đều nở nụ cười rạng rỡ: "Hai đứa về lâu chưa con?". Sau khi chào hỏi sơ qua, hai bác xin phép lên tắm rửa, thay bộ quần áo lao động. Em kể, ngày xưa bố lái xích lô chở hàng, mẹ bán rau ngoài chợ. Giờ mẹ đã thuê được sạp bán cơm bụi, còn bố giúp mẹ trông hàng. Những lúc rảnh, bố vẫn đi chở hàng thêm bằng xích lô vì ở quê thuê xe này vừa rẻ lại tiện. Em nhiều lần khuyên bố nghỉ ngơi, nhưng bác chỉ cười: "Đạp cho khỏe con ạ, có sức khỏe mới lo được cho mẹ và cho con".
Lúc ngồi uống chén trà, hai bác kể cho tôi nghe về những ngày gian khó. Ngày ấy nhà nghèo lắm, được ông bà cho mảnh đất nhưng không có tiền xây nhà, phải vay mượn khắp nơi mới dựng được gian nhà cấp bốn. Từng bộ quần áo, quyển vở của em có khi đều phải đi xin từ hàng xóm. Nhờ trời thương, xóm giềng quý cái tính thật thà nên giúp đỡ nhiều. Hai bác từ đi làm thuê cày mướn, rồi bố đạp xích lô, mẹ bán rau, chắt chiu mãi mới mở được sạp cơm bụi như bây giờ. Vì nghèo và tự ti, hai bác lấy nhau muộn, sinh em cũng muộn nên bao nhiêu tình yêu thương đều dồn hết cho đứa con duy nhất.
Cứ thế, em lớn lên trong sự bao bọc của tình thương và sự lam lũ của mẹ cha. Em chăm ngoan, học giỏi, đỗ đại học rồi trụ lại Hà Nội làm việc. Ánh mắt hai bác lấp lánh niềm tự hào khi kể về em – đứa con biết điều, hiểu chuyện, không bao giờ đòi hỏi và luôn sống đầy trách nhiệm.
Hai bác chỉ tay vào những đồ điện tử trong nhà: "Con bé sắm hết đấy cháu ạ. Nhiều lúc thương nó lắm, đi làm vất vả mà chẳng dám kêu ca với bố mẹ nửa lời. Có lần bị lừa tiền, nó cũng lẳng lặng tự giải quyết, mãi sau này xong xuôi mới kể...". Hai bác không hỏi han tôi quá nhiều, mà phần lớn là kể về cuộc đời mình, về hành trình trưởng thành của em. Tôi càng nghe càng thấm thía tình yêu vĩ đại mà họ dành cho nhau.
Bữa cơm ra mắt chẳng có gì cao lương mỹ vị, chỉ có bát canh cua cà, thịt quay, trứng tráng, đậu tẩm hành và một đĩa thịt gà. Những món ăn truyền thống giản đơn nhưng tôi cảm nhận được một không khí ấm cúng lạ thường.
Lúc tôi chào hai bác để quay trở lại Hà Nội, bác trai nắm chặt tay tôi dặn dò: "Con bé thiệt thòi từ nhỏ, lớn lên cũng vất vả nhưng biết điều lắm. Mong cháu giúp đỡ, yêu thương nó. Hai bác cả đời bám với lũy tre làng, không biết gì nhiều, có gì cháu thông cảm cho gia đình". Lời nói chân thành, mộc mạc ấy như một sự gửi gắm thiêng liêng khiến lòng tôi thắt lại.
Thương hai bác, và thương em vô hạn. Chuyến đi này giúp tôi hiểu được suốt những năm qua, người con gái bên cạnh mình đã nỗ lực đến nhường nào để báo đáp đấng sinh thành. Tôi không hứa sẽ trở thành đại gia hay giàu có lẫy lừng, nhưng tôi chắc chắn một điều: Tôi sẽ yêu thương em, cố gắng vì em như cái cách em đã từng cố gắng vì gia đình mình. Tôi nhất định sẽ thực hiện trọn vẹn lời gửi gắm của hai bác.
Hóa ra, đây chính là "dáng vẻ" của một gia đình hạnh phúc: Bố mẹ khỏe mạnh, con cái ngoan ngoãn, biết nỗ lực và luôn đau đáu hướng về cội nguồn.
D.K
LTS: Câu chuyện của D.K thực sự lay động về giá trị của sự nỗ lực và tình thân. Đọc những dòng này, có thể cảm nhận được sự xúc động và cả niềm tự hào mà bạn dành cho cô gái của mình.
Bạn nghĩ gì về câu chuyện này? Hãy để lại bình luận dưới bài viết này nhé.
Đừng để những khúc mắc trong cuộc sống khiến bạn mệt mỏi. Hãy chia sẻ những câu chuyện thầm kín, nỗi băn khoăn, những khó khăn, trở ngại và cả những điều tích cực trong cuộc sống qua HỘP THƯ TÂM SỰ (tamsugdxh@gmail.com) của chúng tôi.
Thông tin và danh tính của bạn sẽ được chúng tôi bảo mật và tôn trọng theo tiêu chuẩn đạo đức của cộng đồng.
Mẹ chồng khinh thông gia nghèo, dùng chuyện có bầu trước khi cưới để đay nghiến
Tâm sự - 8 giờ trướcSự hiện diện của tôi trong mắt mẹ chồng giống như một vết tì vết mà bà buộc phải chấp nhận, nhưng chưa bao giờ ngừng xỉa xói. Tất cả cũng chỉ vì gia đình tôi nghèo khó.
Bạn thân cấp 3 ngỏ lời sau giỗ đầu chồng, tôi sững người vì đã có người khác
Tâm sự - 18 giờ trướcSau giỗ đầu chồng, người bạn thân từ thời cấp 3 của tôi thổ lộ mong muốn cùng tôi xây dựng gia đình vì nói tôi là chỗ dựa lớn nhất của mẹ con cô ấy.
Chăm bố mẹ ốm nặng suốt nhiều năm, tôi chạnh lòng khi mở di chúc
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi không tranh giành, cũng không trách em gái nhưng khi biết trong di chúc toàn bộ 2 tỷ tiết kiệm và 10 cây vàng bố mẹ để lại cho em gái, tôi cảm thấy chạnh lòng vì không được đối xử công bằng...
Bố mẹ phân biệt đối xử, chia toàn bộ tài sản cho các em trai
Tâm sự - 1 ngày trướcDù tôi có góp tiền mua đất, nhưng đến khi chia tài sản, bố mẹ lại cho hết 2 em trai, còn tôi, bố mẹ cho rằng đó là nghĩ vụ hiển nhiên phải báo đáp, đóng góp cho gia đình trước khi lấy chồng.
Mẹ chồng cấm con dâu về nhà ngoại ăn Tết, con trai nói một câu khiến bà cứng họng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Chuyện ăn Tết bên nội hay bên ngoại từ lâu đã là đề tài gây nhiều tranh cãi trong các gia đình.
Sợ Tết khi suốt ngày phải cặm cụi trong bếp nấu nướng
Tâm sự - 2 ngày trướcNhà chồng tôi khá truyền thống, mấy ngày Tết ngày nào cũng phải làm cơm thắp hương đủ 3 bữa. Thế nên cả ngày tôi phải lụi hụi trong bếp, chẳng có thời gian nghỉ ngơi.
Lấy vợ 5 năm, tôi vẫn mơ tưởng người yêu cũ
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi biết, việc một người đàn ông đã có gia đình êm ấm nhưng tôi mà vẫn còn vương vấn bóng hình cũ là một sự phản bội về mặt cảm xúc.
Vợ chồng cãi nhau vì chuyện hướng nghiệp, chọn nghề cho con
Tâm sự - 3 ngày trướcGia đình chồng tôi có truyền thống theo nghề Y, từ ông nội chồng đến bố chồng và chồng tôi đều làm bác sĩ. Bởi vậy chồng tôi muốn con trai nối tiếp truyền thống gia đình, nhưng thằng bé lại ước mơ trở thành phi công.
Ngoại tình khi đi làm xa, tôi mất tất cả chỉ sau một cuộc điện thoại
Tâm sự - 4 ngày trướcĐến khi bạn gái bên ngoài mang thai, vợ tôi biết chuyện qua một cuộc điện thoại, nhất quyết đòi ly hôn và giành quyền nuôi con
Tôi chỉ muốn bố dượng dắt tay lên lễ đường dù có bố đẻ
Tâm sự - 4 ngày trướcTôi lớn lên nhờ vòng tay của bố dượng, người yêu thương chị em tôi như con đẻ. Thật trớ trêu, lúc tôi chuẩn bị làm đám cưới, bố đẻ lại quay về nhận con…
Tuổi già bị con cái thờ ơ, cụ ông ra một quyết định dứt khoát: Tất cả lập tức quay đầu
Tâm sựGĐXH - Tuổi già lẽ ra phải là quãng thời gian bình yên, khi con cháu trưởng thành, gia đình sum vầy. Thế nhưng với tôi tuổi già lại bắt đầu bằng sự hụt hẫng và cô độc.

