Lắp camera theo dõi con nghỉ hè, tôi chết lặng khi nghe đoạn tâm sự của mẹ chồng với cháu gái

| Tâm sự

GĐXH - Vì quá bức xúc, tôi đã quay lại đoạn camera và chia sẻ cho chồng xem. Có vẻ anh cũng không hài lòng với những gì mẹ mình nói nhưng vẫn khuyên tôi nên nhẫn nhịn.

Tôi 30 tuổi, đã kết hôn, hiện sống và làm việc tại Hà Nội. Vợ chồng tôi có một bé gái gần 6 tuổi. Do tháng 9 tới, bé vào lớp 1 nên hè này, tôi có tìm lớp cho con học tiền tiểu học. Tuy nhiên, lịch học của con chỉ học 3 buổi/tuần, lại học nửa ngày nên chúng tôi cũng gặp nhiều khó khăn trong việc đưa đón.

Vì vậy, vợ chồng tôi phải ngồi lại để đưa ra phương án, một là thuê giúp việc theo giờ, hai là nhờ ông bà ở quê lên trông giúp. Vì không yên tâm giao con cho người giúp việc, cuối cùng, tôi và chồng thống nhất gọi điện nhờ mẹ chồng từ quê lên giúp đưa đón cháu đi học trong một, hai tháng. 

Nhờ được bà xong xuôi, chồng tôi vui ra mặt còn tôi thì vẫn còn chút lăn tăn trong lòng. Mẹ chồng tôi là người thương con cháu, nhưng cũng hơi khái tính và mang nặng quan niệm cổ hủ ngày xưa.

Đợt tôi về quê ở cữ, tôi và bà cũng nhiều lần va chạm trong cách chăm trẻ sơ sinh. Ngày đó, một phần vì tôi là dâu mới, phần khác cũng không muốn mọi chuyện phức tạp nên tôi luôn nhẫn nhịn nghe theo mẹ chồng cho êm cửa, êm nhà.

Lắp camera theo dõi con nghỉ hè, tôi chết lặng khi nghe đoạn tâm sự của mẹ chồng với cháu gái- Ảnh 1.

Ảnh minh họa.

Dĩ nhiên tôi biết, việc đón mẹ chồng lên thành phố sống chung, cuộc sống của gia đình tôi sẽ có nhiều xáo trộn. Thế nhưng, tôi vẫn tự trấn an, mẹ chồng chỉ ở 2 tháng, tôi lại đi làm cả ngày, ít chạm mặt nên có lẽ sẽ hạn chế được mâu thuẫn phát sinh. 

Trước khi về quê đón mẹ chồng, tôi bàn với chồng lắp 1 chiếc camera nhỏ ở góc phòng khách để thỉnh thoảng xem con ăn uống, ngủ nghỉ ra sao, có xem nhiều tivi khi không có bố mẹ ở nhà không. Chồng đồng tình nên chúng tôi đã làm việc đó trước khi mẹ chồng lên và bà cũng không biết chuyện có camera trong nhà.

Một vài hôm đầu, tôi vẫn tranh thủ buổi trưa chạy về nhà cùng hai bà cháu và hướng dẫn mẹ chồng đường đi lối lại. Khi bà đã quen dần, tôi mới yên tâm đi làm cả ngày và đương nhiên thỉnh thoảng vẫn mở camera ra xem tình hình.

Tuần đầu tiên, mọi việc khá suôn sẻ. Lúc con tôi đi học, mẹ chồng cũng tranh thủ dọn dẹp nhà cửa cho chúng tôi rồi nấu nướng để khi cháu đi học về có đồ ăn luôn. Cuối giờ chiều, hai bà cháu lại ra ngoài khu vui chơi dưới sảnh chung cư để đi dạo. Thấy mẹ chồng như vậy, tôi cũng yên tâm phần nào.

Thậm chí có hôm, tôi còn thấy mẹ chồng ôm cháu gái trên ghế sofa thủ thỉ rất lâu. Ban đầu chỉ xem hình, tôi xúc động lắm. Nhưng sau đó khi cắm tai nghe và bật tiếng, tôi như chết lặng khi nghe đoạn hội thoại của hai bà cháu.

- Bà ơi, hôm nay cô giáo khen con viết chữ đẹp nhất lớp bà ạ. Cô còn bảo con thông minh, sau này chắc sẽ học giỏi lắm.

- Thế à. Nhưng con gái thì không cần học giỏi lắm. Sau này lớn lên lấy chồng, biết lo cho bố mẹ chồng, biết đẻ con trai nối dõi cho nhà chồng là tốt lắm rồi.

- Ơ, sao con nghe mẹ nói, con phải chịu khó học, sau này mới có nhiều tiền, thích mua gì thì mua rồi thích đi du lịch ở đâu cũng được.

- Học giỏi cỡ nào mà không lấy được chồng thì cũng bằng thừa thôi. Như mấy bà cô ở làng mình kìa, cứ lao vào kiếm tiền, giờ hơn 30 rồi, ế không ai lấy. Sau này về già cô quạnh khổ lắm con ạ. Mà bà bảo, con có thích có em trai không?

- Con có.

- Thế hay là con bảo mẹ con, con không thích đi học thêm nữa, con về quê chơi với ông bà. Để bố mẹ con trên này, sản xuất cho ông bà thằng cu nha. Ông bà cũng sốt ruột lắm rồi mà giục bố mẹ con mãi không chịu đẻ.

Nghe xong những gì mẹ chồng nói, tôi ấm ức vô cùng. Tôi biết, mẹ chồng không phải người xấu nhưng tư tưởng của bà thì tôi không chấp nhận được. Thời đại nào rồi mà bà vẫn có quan niệm "trọng nam khinh nữ" như vậy.

Hơn nữa, con tôi sắp vào lớp 1 mà bà lại gieo vào đầu con tư tưởng con gái không cần học như vậy ư? Rồi còn dạy bé nói dối vì thực chất, con tôi rất thích đến lớp với cô và các bạn.

Vì quá bức xúc, tôi đã quay lại đoạn camera và chia sẻ cho chồng xem. Có vẻ anh cũng không đồng ý với cách dạy cháu của bà. Thế nhưng, chồng vẫn khuyên tôi nên nhẫn nhịn, không làm to chuyện và tốt nhất coi như không biết chuyện gì. Để khi nào thích hợp, anh sẽ lựa lời góp ý với mẹ sau.

Thật lòng, mẹ chồng còn ở đây, ngày nào cũng nói chuyện với con gái tôi. Tôi sợ rằng, con bé sẽ bị ảnh hưởng bởi tư tưởng cổ hủ của bà. Tôi có nên thẳng thắn nói chuyện với mẹ chồng để chấm dứt tình trạng này hay không?

Về quê thăm con, tôi lập tức đưa con đi ngay trong đêm khi chứng kiến hành động này của mẹ chồngVề quê thăm con, tôi lập tức đưa con đi ngay trong đêm khi chứng kiến hành động này của mẹ chồng

GĐXH – Dọc đường đi, bố mẹ chồng liên tục gọi điện dọa sẽ từ mặt, không nhận con, nhận cháu nữa. Thậm chí, mẹ chồng còn nói sẽ gọi cho gia đình thông gia để kể tội về thái độ hỗn láo của tôi.

T.A
Ý kiến của bạn
Tags:
Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Tâm sự -

GĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi luôn nghĩ mẹ quá nghèo và an phận. Bố mất sớm, một mình mẹ nuôi ba anh em tôi, chưa bao giờ kể rằng bà từng có một cơ hội để đổi đời. Chỉ đến khi mẹ qua đời, tôi mới biết sự thật phía sau và bật khóc hối hận: Người mà tôi từng trách vì không dám thay đổi, hóa ra đã từng từ bỏ cả một cuộc đời khác chỉ vì chúng tôi.

44 tuổi, tôi phát hiện mình không phải con ruột của bố: Mẹ tiết lộ sự thật khiến tôi bật khóc

44 tuổi, tôi phát hiện mình không phải con ruột của bố: Mẹ tiết lộ sự thật khiến tôi bật khóc

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 40 năm, tôi chưa từng nghi ngờ người đàn ông luôn yêu thương, che chở và gọi tôi là con gái. Cho đến ngày bố gặp tai nạn, tôi mới vô tình phát hiện mình không có quan hệ huyết thống với ông. Nhưng điều khiến tôi bật khóc lại là sự thật phía sau, được mẹ kể lại sau bao nhiêu năm im lặng.

Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi luôn nghĩ bố không tái hôn vì quá yêu mẹ. Nhưng sau khi ông qua đời, tôi vô tình tìm thấy những lá thư bố viết cho mẹ. Hóa ra, phía sau cuộc sống một mình của bố không chỉ là tình yêu, mà còn là một nỗi ân hận ông mang theo suốt cuộc đời...

Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Tâm sự -

GĐXH - Gần 20 năm làm dâu, tôi luôn nghĩ mẹ chồng quá bao bọc con trai, như thể sợ tôi “cướp” mất anh. Chỉ đến khi mẹ qua đời, nghe một người bác trong họ kể lại quá khứ hơn 40 năm trước, tôi mới bật khóc và hiểu vì sao mẹ chồng cả đời không thể buông đứa con duy nhất...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.