Lay lắt ở Hà Nội 15 năm, vợ chồng tôi về quê vì 300 năm nữa mới mua được nhà
Tính ra với thu nhập hiện tại thì phải 300 năm nữa mới mua được nhà Hà Nội nên khi sức khỏe có vấn đề, tôi và chồng quyết định về quê sau 15 năm bám trụ Thủ đô.
Vợ chồng tôi đều sinh ra và lớn lên ở các huyện ngoại thành Hà Nội, đều là viên chức nhà nước, làm công tác hành chính phường ở nội thành. Chúng tôi cưới nhau vừa tròn 15 năm, có 3 con trai. Con trai lớn năm nay học lớp 7, cặp sinh đôi vừa tròn 4 tuổi.
Thu nhập của cả gia đình mỗi tháng gần 20 triệu đồng. Nhà đông con, hai trẻ sinh đôi còn nhỏ, không có người giúp đỡ nên đến thời gian giải quyết việc nhà và chăm sóc con cái cũng còn thiếu, nói gì đến kiếm việc làm thêm. Mọi khoản chi tiêu chỉ trông mong vào đồng lương ít ỏi của hai vợ chồng.
15 năm từ lúc mới cưới cho đến khi con nhỏ cũng đã học mẫu giáo lớn, chúng tôi vẫn đi thuê nhà. Duyên may giúp hai vợ chồng thuê được một căn hộ tập thể cũ rộng 40m2 ở khu vực gần trung tâm mà giá chỉ hơn 3 triệu đồng/tháng. Chúng tôi ở đây gần chục năm nay, chủ nhà đã trở thành bạn bè nên không tăng giá.
Tiền học phí, học thêm cho con trai lớn khoảng 3 triệu đồng/tháng. Tiền bỉm sữa, học phí cho cặp sinh đôi là 7 triệu đồng/tháng. Hai bé được gửi ở một trường mầm non tư thục có mức phí chỉ hơn 2 triệu đồng/tháng, đây là trường mầm non hiếm hoi có mức học phí thấp như vậy ở Hà Nội.
Số tiền còn lại, chúng tôi chi tiêu vừa đủ vào chi phí sinh hoạt, điện nước, hiếu hỉ... May sao các con tôi không ốm vặt nên hầu như không có chi phí phát sinh. Chi tiêu tằn tiện hết sức, mỗi tháng gia đình tôi cũng chỉ dư ra được khoảng 500 nghìn đồng, mỗi năm tính ra dư 6 triệu đồng. Hai vợ chồng tính toán và nói vui với nhau rằng với số tiền ít ỏi để ra mỗi tháng, chúng tôi phải cố gắng sống thật lâu, vì khoảng 300 năm nữa sẽ đủ tiền mua nhà Hà Nội.
Thật ra điều này cũng không phải đùa. Trong tương lai khi con cái lớn hơn, hai vợ chồng có thể kiếm việc làm thêm, nhưng thực tế thị trường bất động sản lâu nay cho thấy, tốc độ tăng giá của nhà, đất luôn cao hơn gấp nhiều lần tốc độ tăng thu nhập của người lao động bình thường. Do đó cho dù sau này kiếm được nhiều tiền hơn, sợ rằng chúng tôi có chạy đứt hơi cũng khó lòng đuổi kịp giá nhà.
Gần đây mặc dù lương cơ sở có tăng một chút nhưng các chi phí khác cũng đội lên. Mỗi ngày, tôi chỉ được phép cầm 150 nghìn đồng đi chợ. Cũng may là ông bà nội ngoại đều ở ngoại thành nên cuối tuần, chồng tôi thường đi xe máy về quê lấy thêm thực phẩm, vừa tươi ngon vừa giảm được chi phí đáng kể.
Lay lắt ở Hà Nội 15 năm, vợ chồng tôi tính rằng phải 300 năm nữa may ra mới mua được nhà. (Ảnh minh họa: AI)
Thấy mức thu nhập của mình không thể trụ nổi ở thành phố, giữa năm 2023, vợ chồng tôi đã bàn tới việc chuyển về quê ở ngoại thành sinh sống, hằng ngày đi xe máy vào làm trong nội thành. Tuy nhiên sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi thấy không thể đủ sức khỏe để ngày nào cũng vượt 60km cả đi lẫn về. Kế hoạch về quê sống vì thế phải bỏ.
Tuy nhiên, một bước ngoặt sau đó khiến chúng tôi buộc phải trở lại với phương án này. Cuối năm 2023, tôi phải nhập viện vì bệnh phổi kèm theo tình trạng suy nhược cơ thể do lao lực. Hai vợ chồng nhìn thẳng vào thực tế, nếu cố gồng mình để trụ lại thành phố thì cho dù lúc nào đó mua được nhà, tôi e là mình chẳng còn đủ sức khỏe để hưởng thụ niềm vui đó. Vì thế mà qua Tết Nguyên đán 2024, cả nhà chuyển về quê sống.
Về công tác, cơ chế chuyển địa bàn rất khó khăn nên hai vợ chồng quyết định nghỉ việc. Chồng tôi đi làm công nhân cho một nhà máy, thu nhập khoảng 13 triệu đồng/tháng nếu tăng ca. Còn tôi có chút khả năng ngoại ngữ nên đã xin làm cho một cơ sở dạy tiếng Anh, thu nhập khoảng 12 triệu đồng/tháng nếu dạy cả thứ 7.
Tính ra, thu nhập hiện tại của hai vợ chồng còn cao hơn khi sống thành phố trong khi hoạt phí lại thấp hơn trước rất nhiều. Chỉ có điều, khi về quê, các con không có nhiều điều kiện học tốt như khi ở nội thành. Vợ chồng tôi động viên nhau, quan trọng là tinh thần học tập của các con ra sao, chỉ cần các con chăm chỉ, nỗ lực thì cũng không kém học sinh nội thành là mấy.
Sau 8 tháng về quê, vợ chồng tôi cảm thấy rất hài lòng về cuộc sống hiện tại. Chúng tôi được gần ông bà nội ngoại, có việc gì cần sẽ nhờ ông bà giúp đỡ nên tiện hơn rất nhiều. Không khí ở đây cũng trong lành, áp lực giao thông không cao nên stress cũng giảm.
Chúng tôi dự định rằng đến đầu năm tới sẽ vay mượn để xây nhà trên đất bố mẹ cho. Chi phí xây dựng ở đây đỡ tốn kém hơn rất nhiều so với nội thành Hà Nội, khoảng 800 triệu đồng là có thể xây được một căn đủ ở. Đương nhiên với số tiền tiết kiệm ít ỏi hiện có, chúng tôi phải vay rất nhiều, nhưng bố mẹ và anh chị em hai bên đều cho mượn kha khá. Chỉ cần trời cho sức khỏe và duy trì công việc là chúng tôi cứ yên tâm túc tắc trả nợ.
Sống cuộc sống bình yên hiện tại, tôi nghĩ lại cảnh bon chen, áp lực trước đây mà thấy sợ hãi. Hai vợ chồng bảo nhau, biết thế quyết định về quê sớm hơn thì có lẽ nhà cửa đã có và nợ cũng đã trả xong.
Sau 2 năm sống cùng con dâu: Tôi nhận ra một điều mà trước đây ít khi nghĩ tới
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu thường bắt đầu từ những cuộc cãi vã, những lời nói khó nghe hay những xung đột gay gắt. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng như vậy.
Gần 60 tuổi, tôi kiệt sức vì trách nhiệm anh cả nhưng vẫn bị các em chê trách
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Làm anh cả cả đời, đến tuổi gần 60, áp lực, sự mệt mỏi và cảm giác hy sinh một chiều khiến tôi quyết định từ chối tiếp tục đón các em về nhà đoàn viên mỗi năm.
Nghỉ hưu, tôi quyết làm 4 việc bị con cháu kêu là 'vô tình'
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm sống vì gia đình, tôi nhận ra muốn có một tuổi nghỉ hưu an yên, đôi khi phải học cách nghĩ cho chính mình nhiều hơn một chút.
Anh em ruột không nhìn mặt nhau sau khi giá đất tăng gấp chục lần
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là giá trị của mảnh đất đã tăng lên bao nhiêu. Mà là chỉ vì mảnh đất ấy, ba anh em tôi đã không thể ngồi lại với nhau như hồi bố mẹ còn sống.
Tôi từ chối khi con trai xin sang tên nhà để 'báo hiếu', về già mới thấy quyết định này quá sáng suốt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau những gì đã trải qua, tôi nhận ra rằng chỗ dựa đáng tin cậy nhất lúc về già không phải ai khác mà chính là bản thân mình.
62 tuổi mới nhận ra: Tôi phạm 2 sai lầm sau khi nghỉ hưu khiến chồng ly hôn, con cái xa lánh
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi đã dành cả đời cho gia đình, nhưng sau khi nghỉ hưu lại vô tình đẩy những người thân yêu ra xa...
Từ niềm tự hào đến nỗi đau: Con trai tiến sĩ từ mặt cha chỉ vì một căn nhà
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm vay nợ, bán tài sản để cho con trai học Tiến sĩ, người cha không ngờ tuổi già lại rơi vào cảnh cô đơn.
Chồng nghỉ hưu, tôi mất luôn khoảng trời riêng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi còn trẻ, tôi từng nghĩ rằng, hạnh phúc tuổi già là lúc chồng nghỉ hưu, con cái trưởng thành, vợ chồng mỗi ngày được ở bên nhau nhiều hơn. Thế nhưng, khi điều đó thật sự diễn ra, tôi mới nhận thấy, có những thay đổi tưởng là niềm vui, nhưng lại là "khủng hoảng" phải loay hoay rất lâu mới thích nghi được.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Cho anh họ ở nhờ lúc khó khăn, 15 năm sau tôi muốn bán nhà phải ra tòa mới đòi lại được
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 15 năm cho anh họ ở nhờ mà không thu tiền, tôi định bán nhà để lấy tiền cho con đi du học. Thế nhưng, anh họ bất ngờ yêu cầu được chia khoản tiền lên tới hơn nửa tỷ đồng.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sựGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.