Liệu tôi có nên đến phòng trọ cô ta để làm rõ đứa bé có phải con chồng tôi không?
Tôi bây giờ không biết làm sao để kéo anh về gia đình, tôi có nên gặp cô gái đó, hoặc đến phòng trọ tìm cô ta và mẹ cô ta rồi xác minh đứa bé có phải là con chồng?
Tôi không đẹp lắm, dáng người nhỏ, được đánh giá trẻ hơn so với tuổi. Giờ tôi đã 33 tuổi, anh 37, cưới nhau được 7 năm, có bé trai 5 tuổi, cuộc sống hôn nhân của chúng tôi cũng như bao gia đình khác, buồn vui xen kẽ.
Hai năm gần đây tôi nhận thấy sự khác lạ của anh, không chia sẻ nhiều, ít nói hơn, đi về khuya thỉnh thoảng ngủ lại bên ngoài với lý do là an toàn giao thông. Một hôm, có người nói với tôi thấy chồng tôi hay đi với cô gái trẻ gần khu vực chúng tôi sinh sống. Tôi lần theo những gì người đó mách, tìm đến khu trọ của người ấy thì thấy chiếc xe máy của anh. Tôi lấy điện thoại gọi vào máy của chồng mình, quả thật bên trong căn phòng trọ đó có đổ tiếng chuông quen thuộc, tim tôi như tan nát, chân tay bủn rủn. Khi đó tôi cũng kịp lấy điện thoại quay lại chiếc xe của chồng trước phòng trọ.
Tôi đắn đo một lúc rồi quyết định quay về chứ không muốn chứng kiến cảnh chồng mình với cô gái khác. Tôi sợ mình sẽ chết ngất ngay lúc đó. Tôi cố dành cho mình một khoảng thời gian để suy nghĩ xem mình phải làm gì cho đúng nhất. Tôi điều tra xem cô gái đó là người như thế nào để biết rằng chồng mình ngoại tình vì nhu cầu tình dục hay tình cảm thật sự, là qua đường hay là muốn gắn kết với người khác mà từ bỏ mẹ con tôi. Cuối cùng tôi cũng biết cô gái đó ở trọ một mình, chồng tôi mỗi tuần đến thăm một lần, cô ta là nhân viên kế toán cho một công ty nhỏ, xinh đẹp nhỏ nhắn, ở nơi khác đến đây làm việc. Tôi nghĩ có thể chồng chăn rau sạch.
Một lần, chồng tôi thuê xe du lịch để chở cả nhà về quê, sáng hôm đó anh lại đánh xe ra ngoài, do nghi ngờ nên tôi đi theo anh và thấy anh đến nhà cô ta. Tôi thấy có người phụ nữ ẵm đứa bé còn nhỏ trên tay, cùng lên xe chồng tôi với cô ta. Tìm hiểu tôi biết được đó là con của cô ta, người bế là mẹ cô ta, mới đem con từ quê vào đây. Lúc này tôi như người rớt từ vực thẳm vì đứa bé đó tôi không biết có phải con của chồng hay không. Nếu thật sự là con chồng thì tình cảm của họ không phải là lợi dụng, qua đường mà đó là sự gắn kết lâu dài.
Trong một lần đông đủ cả gia đình, tôi hỏi chồng có gì giấu thì nói ra tôi sẽ bỏ qua. Những ngày trước đó tôi đã rào trước đón sau, nói là mình nằm mơ thấy anh có người khác, tôi đi bắt gặp nhưng không làm lớn chỉ im lặng bỏ về. Anh bảo không tin vì với tính của tôi mà khi bắt gặp lại chịu bỏ về, không làm gì. Trong cuộc nói chuyện đó, anh vẫn khăng khăng không nhận, đến khi tôi nói ra vị trí, thời gian anh đến đó, anh mới thừa nhận. Anh hứa sẽ bỏ cô ta nhưng còn đứa bé kia có phải con anh không thì tôi chưa có được đáp án.
Tôi bây giờ không biết làm sao để kéo anh về gia đình, tôi có nên gặp cô gái đó, hoặc đến phòng trọ tìm cô ta và mẹ cô ta rồi xác minh đứa bé có phải là con chồng? Theo như tôi được biết, cô gái đó quen chồng tôi đã lâu, hay làm sổ sách với anh hơn một năm nay. Gia đình chồng nói, nếu đó là con anh ta thì đem về nuôi, yêu cầu cô ta rời khỏi nơi đó. Sao tôi cảm thấy mọi việc vô cùng bế tắc. Mong các bạn cho tôi lời khuyên.
Ngọc
Theo VnExpress
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Tôi phát hiện chồng nợ nửa tỷ đồng vì lối sống ham hưởng thụ
Tâm sự - 2 ngày trướcSau hai năm kết hôn, tôi cứ ngỡ mình may mắn khi lấy được người chồng tâm lý, yêu chiều vợ. Nhưng một tin nhắn đòi nợ đã khiến mọi thứ sụp đổ.
5 năm giúp con chăm cháu, đến lúc xin nghỉ tôi mới biết mình bị xem là điều hiển nhiên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm sống cùng con trai để chăm cháu, tôi nhận ra có những sự hy sinh nếu kéo dài quá lâu sẽ trở thành điều hiển nhiên trong mắt người khác.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.