Mời độc giả chia sẻ quan điểm và gửi tâm sự của mình đến chúng tôi. Biết đâu, câu chuyện của bạn có thể giúp ai đó tìm thấy sự đồng cảm, hoặc đơn giản là giúp chính bạn vơi đi những muộn phiền.
Lương thấp, sống nhờ đất nhà vợ, anh công nhân chịu cảnh cay đắng
Nghĩ đến cảnh bị cả nhà vợ coi thường, tôi chỉ muốn bỏ tất cả về quê, sống cùng bố mẹ già.
Tôi làm công nhân giày da được gần 20 năm qua, đã quen với tiếng máy, bụi, mùi mồ hôi,...
Mỗi ngày đi làm về, tôi soi mình trong gương để động viên mình cần cố gắng hơn, lo cho vợ con có cuộc sống đủ đầy.
Tôi được bố mẹ vợ chấp nhận cho cưới con gái ông bà, cũng bởi tôi hiền lành, làm việc ở quê vợ. Ông bà muốn tôi lập nghiệp ở đây, để vợ tôi được sống gần với bố mẹ.
Ngày cưới, bố mẹ vợ cho chúng tôi mảnh đất nhỏ gần nhà ông bà để tiện bề qua lại.
Khi ấy, vợ tôi lương thấp, còn tôi thu nhập khá hơn nên chẳng ai dị nghị gì. Ở gần nhà ngoại, tôi có thêm người đỡ đần mỗi khi cần.
Tôi nghĩ, một ngôi nhà nhỏ, có vợ, có con thế là đủ. Nhưng rồi mọi thứ thay đổi. Vợ tôi lên chức, công việc bận rộn hơn trước, thu nhập cao hơn tôi gấp mấy lần. Còn tôi thì bao năm vẫn là công nhân.
Mệt mỏi khi sống nhờ đất nhà vợ. Ảnh minh họa: FP
Cô ấy về muộn, tôi lo cơm nước. Con học thêm, tôi chở đi, đón về. Cô ấy bận, tôi không trách. Tôi cố gắng san sẻ, chỉ mong cô ấy đỡ mệt mỏi.
Có lúc muốn chia sẻ áp lực công việc với vợ nhưng vừa mở miệng, vợ đã gạt đi: “Việc của em toàn con số, anh biết gì mà nói”. Tôi bảo vợ làm ít thôi, cô ấy quắc mắt: “Em không làm thì anh lo nổi cái nhà này à?".
Tôi hiểu trong ý của vợ, tôi là kẻ kém cỏi.
Cũng vì thế, vợ không còn nói chuyện với tôi nhiều như trước. Những bữa cơm cũng lặng lẽ trôi qua. Cô ấy không cáu gắt nhưng ánh mắt lại đầy xa cách. Tôi biết trong lòng cô ấy, tôi ngày càng kém cỏi, nhỏ bé.
Tôi từng là người trụ cột, từng được bố mẹ vợ quý mến. Giờ thì khác, họ nhìn tôi như thể một kẻ ăn bám, sống trên mảnh đất nhà họ, ăn cơm do họ nấu, để con gái họ gồng gánh kinh tế gia đình.
Mỗi lần gia đình vợ có việc, người chị gái giàu có của vợ luôn được nhắc đến đầu tiên. Chị ấy giàu, sẵn sàng cho vay vài trăm triệu. Còn tôi, xuất thân ở quê nghèo, bố mẹ già yếu, vài triệu gửi lên cũng là cố gắng lắm rồi.
Tôi chẳng giúp gì được nên bị nhà vợ coi thường. Họ hàng bên vợ cũng luôn có tư tưởng tôi chỉ là "gã ăn bám".
Càng sống lâu trong ngôi nhà này, tôi càng cảm thấy... đây không phải nhà mình. Dù chính tôi là người tự tay xây nó nhưng không có cảm giác thân quen.
Tôi chỉ mong một cuộc sống yên ổn, có một mái nhà đúng nghĩa, một bữa cơm ấm áp, một ánh mắt đồng cảm. Nhưng đến cả điều đó, hình như tôi cũng đang đánh mất.
Có lúc, tôi nghĩ đến việc rời đi nhưng đi đâu? Trở về quê tay trắng, bỏ lại con cái, tôi không làm được. Tôi vẫn là một người cha, người chồng dù có là người chồng không xứng đáng trong mắt vợ.
Tôi viết ra những dòng này, không phải để than vãn. Mà chỉ để tự nói với chính mình, tôi muốn lựa chọn cuộc sống bình an như vậy, không sóng gió, không bon chen, không cần quá mệt mỏi để kiếm tiền.
Độc giả giấu tên
Nghe được câu con gái cầu xin trong phòng bệnh của bà nội, tôi đứng ở cửa mà chết lặng, chân tay lạnh ngắt
Tâm sự - 3 giờ trướcMỗi lần nhớ lại câu nói của con trong bệnh viện, tôi vẫn thấy nhói lên.
10 năm tìm con không thành và 'món quà' định mệnh từ người cũ của chồng
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Trong giây phút ấy, nhìn đứa trẻ khát sữa, tôi đã ngỏ ý với chồng xin nhận nuôi bé. Anh vô cùng bất ngờ, anh cũng muốn thế nhưng lại sợ tôi buồn vì dù sao hai người cũng từng có một quá khứ sâu đậm.
Vợ chồng cãi nhau nảy lửa vì nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày
Tâm sự - 8 giờ trướcNghỉ Tết Dương lịch tôi đã định về ngoại, bởi cả năm qua tôi mới chỉ về quê 1 lần, thế nhưng chồng tôi lại gạt phắt đi vì lý lẽ anh là con trai một, lễ tết phải về nội.
Thường xuyên đi công tác cùng sếp, tôi hoảng sợ khi nhận ra mình đã yêu
Tâm sự - 11 giờ trướcỞ tuổi 30, giữa những chuyến công tác và áp lực công việc, tôi không ngờ mình lại rung động trước chính người sếp luôn giữ khoảng cách đúng mực. Ban đầu chỉ là sự ngưỡng mộ, nhưng cảm xúc ấy âm thầm lớn lên, khiến tôi hoảng sợ bởi sếp đã là người có ràng buộc...
Bố mẹ ăn mừng khi tôi ly hôn vợ khuyết tật, 2 tháng sau tôi phải quỳ xuống xin cô ấy tái hôn
Tâm sự - 15 giờ trướcBố tôi nổi giận, cho rằng tôi "dở hơi", vừa thoát ra lại chui vào. Họ nói tôi sẽ khổ cả đời, rằng người ngoài sẽ cười chê, rằng tôi đang tự làm khó mình.
Bị phát hiện nhận quà của 30 chàng trai tán mình, vợ cãi 'hồi đó còn độc thân'
Tâm sự - 1 ngày trướcCưới 2 tháng, tôi phát hiện vợ từng tán tỉnh qua lại và nhận quà của khoảng 30 người đàn ông, bị chất vấn thì cô ấy lý sự rằng hồi đó độc thân nên chẳng có gì sai.
Lấy phải vợ 'vừa lười vừa vụng' và cái kết sau 1 năm làm dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Anh thừa biết tôi vụng về, lười biếng, không biết nấu ăn, công việc lại chỉ ở mức lương "ba cọc ba đồng"...
Chồng là cháu đích tôn và những lần 'đối đầu' với cả họ để bảo vệ vợ mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn thường bảo, lấy chồng là 'cháu đích tôn' chẳng khác nào bước chân vào một cuộc chiến với những lễ nghi và định kiến cổ hủ. Nhưng không, chồng tôi - một người đàn ông 27 tuổi - đã dạy cho tôi biết thế nào là bản lĩnh của một người trụ cột khi anh dám một mình đối diện với cả dòng họ để giữ lại nụ cười cho vợ.
“Sống thử” vài tháng, tôi phát hiện bạn gái hẹn hò người cũ rồi báo có thai
Tâm sự - 2 ngày trước“Sống thử” vài tháng, tôi thấy nhiều điểm không thể dung hòa với bạn gái, nhất là lối sống bừa bộn, dễ dãi. Tôi phát hiện cô ấy vẫn liên lạc và gặp gỡ bạn trai cũ. Khi tôi còn đang tính chia tay vì mất niềm tin, cô ấy bất ngờ thông báo có thai.
Vợ tôi thà ăn Tết ngoại chứ nhất quyết không nhìn mặt mẹ chồng sau 2 năm 'bị hành hạ'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có lẽ nỗi đau trong những ngày ở cữ quá lớn khiến em không thể đối diện. Tôi thực sự bế tắc, không biết nên làm thế nào để kết nối hai người, hay là cứ để thời gian làm mờ đi tất cả?
Vợ tôi thà ăn Tết ngoại chứ nhất quyết không nhìn mặt mẹ chồng sau 2 năm 'bị hành hạ'
Tâm sựGĐXH - Có lẽ nỗi đau trong những ngày ở cữ quá lớn khiến em không thể đối diện. Tôi thực sự bế tắc, không biết nên làm thế nào để kết nối hai người, hay là cứ để thời gian làm mờ đi tất cả?


