Mời độc giả chia sẻ quan điểm và gửi tâm sự của mình đến chúng tôi. Biết đâu, câu chuyện của bạn có thể giúp ai đó tìm thấy sự đồng cảm, hoặc đơn giản là giúp chính bạn vơi đi những muộn phiền.
Lương thấp, sống nhờ đất nhà vợ, anh công nhân chịu cảnh cay đắng
Nghĩ đến cảnh bị cả nhà vợ coi thường, tôi chỉ muốn bỏ tất cả về quê, sống cùng bố mẹ già.
Tôi làm công nhân giày da được gần 20 năm qua, đã quen với tiếng máy, bụi, mùi mồ hôi,...
Mỗi ngày đi làm về, tôi soi mình trong gương để động viên mình cần cố gắng hơn, lo cho vợ con có cuộc sống đủ đầy.
Tôi được bố mẹ vợ chấp nhận cho cưới con gái ông bà, cũng bởi tôi hiền lành, làm việc ở quê vợ. Ông bà muốn tôi lập nghiệp ở đây, để vợ tôi được sống gần với bố mẹ.
Ngày cưới, bố mẹ vợ cho chúng tôi mảnh đất nhỏ gần nhà ông bà để tiện bề qua lại.
Khi ấy, vợ tôi lương thấp, còn tôi thu nhập khá hơn nên chẳng ai dị nghị gì. Ở gần nhà ngoại, tôi có thêm người đỡ đần mỗi khi cần.
Tôi nghĩ, một ngôi nhà nhỏ, có vợ, có con thế là đủ. Nhưng rồi mọi thứ thay đổi. Vợ tôi lên chức, công việc bận rộn hơn trước, thu nhập cao hơn tôi gấp mấy lần. Còn tôi thì bao năm vẫn là công nhân.
Mệt mỏi khi sống nhờ đất nhà vợ. Ảnh minh họa: FP
Cô ấy về muộn, tôi lo cơm nước. Con học thêm, tôi chở đi, đón về. Cô ấy bận, tôi không trách. Tôi cố gắng san sẻ, chỉ mong cô ấy đỡ mệt mỏi.
Có lúc muốn chia sẻ áp lực công việc với vợ nhưng vừa mở miệng, vợ đã gạt đi: “Việc của em toàn con số, anh biết gì mà nói”. Tôi bảo vợ làm ít thôi, cô ấy quắc mắt: “Em không làm thì anh lo nổi cái nhà này à?".
Tôi hiểu trong ý của vợ, tôi là kẻ kém cỏi.
Cũng vì thế, vợ không còn nói chuyện với tôi nhiều như trước. Những bữa cơm cũng lặng lẽ trôi qua. Cô ấy không cáu gắt nhưng ánh mắt lại đầy xa cách. Tôi biết trong lòng cô ấy, tôi ngày càng kém cỏi, nhỏ bé.
Tôi từng là người trụ cột, từng được bố mẹ vợ quý mến. Giờ thì khác, họ nhìn tôi như thể một kẻ ăn bám, sống trên mảnh đất nhà họ, ăn cơm do họ nấu, để con gái họ gồng gánh kinh tế gia đình.
Mỗi lần gia đình vợ có việc, người chị gái giàu có của vợ luôn được nhắc đến đầu tiên. Chị ấy giàu, sẵn sàng cho vay vài trăm triệu. Còn tôi, xuất thân ở quê nghèo, bố mẹ già yếu, vài triệu gửi lên cũng là cố gắng lắm rồi.
Tôi chẳng giúp gì được nên bị nhà vợ coi thường. Họ hàng bên vợ cũng luôn có tư tưởng tôi chỉ là "gã ăn bám".
Càng sống lâu trong ngôi nhà này, tôi càng cảm thấy... đây không phải nhà mình. Dù chính tôi là người tự tay xây nó nhưng không có cảm giác thân quen.
Tôi chỉ mong một cuộc sống yên ổn, có một mái nhà đúng nghĩa, một bữa cơm ấm áp, một ánh mắt đồng cảm. Nhưng đến cả điều đó, hình như tôi cũng đang đánh mất.
Có lúc, tôi nghĩ đến việc rời đi nhưng đi đâu? Trở về quê tay trắng, bỏ lại con cái, tôi không làm được. Tôi vẫn là một người cha, người chồng dù có là người chồng không xứng đáng trong mắt vợ.
Tôi viết ra những dòng này, không phải để than vãn. Mà chỉ để tự nói với chính mình, tôi muốn lựa chọn cuộc sống bình an như vậy, không sóng gió, không bon chen, không cần quá mệt mỏi để kiếm tiền.
Độc giả giấu tên
Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…
Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão
Tâm sự - 4 giờ trướcTôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.
Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Đến tận bây giờ, tôi mới biết lý do chính xác vì sao cách đây 2 năm anh lại kiên quyết chia tay tôi như vậy…
Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.
Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi bỏ trống nhà đất sẵn có ở quê để vay nợ mua nhà thành phố và còng lưng trả nợ hàng chục năm, tiền kiếm ra nhiều nhưng làm giàu cho ai chứ mình vẫn sống khổ.
Sau 3 năm ly hôn để cưới tiểu tam, tôi muốn quay lại với vợ cũ
Tâm sự - 1 ngày trước3 năm sau khi ly hôn để cưới tình nhân, phải chịu đựng cuộc sống khốn khổ, ngột ngạt, suốt ngày cãi cọ, tôi nhận ra mình sai lầm và muốn tái hôn với vợ cũ.
'Anh thì hợp em nhưng nhà anh thì không': Lời từ biệt của cô gái 24 tuổi sau buổi ra mắt đầy bão táp
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Dịp Tết Dương lịch vừa qua, thay vì một màn ra mắt lãng mạn, tôi đã trải qua 1 tiếng 20 phút hì hục bên 6 mâm bát đĩa trong khi bạn trai say khướt còn gia đình anh thì "lẩn" sạch.
Cắt tiền chu cấp, con cái lần lượt 'biến mất': Cái giá cay đắng của người mẹ có lương hưu cao
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Lấy cả lương hưu chu cấp cho con cái với niềm tin "hy sinh rồi sẽ được đáp đền", người mẹ U70 chỉ thực sự tỉnh ngộ khi nằm trên giường bệnh.
Tôi lo sợ về lời cầu hôn khi nhìn thấy gia cảnh nhà anh
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi thương anh, nhưng ngay lúc này, tôi thật sự sợ hãi một lời cầu hôn. Tôi không còn quá trẻ để nhìn hôn nhân bằng đôi mắt màu hồng nữa rồi.
Hóa giải định kiến của người mẹ về 'trai tân mà lấy gái bỏ chồng': Hành trình từ 'bát mắm thối' đến 'chén cơm lành'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một độc giả đã tâm huyết gửi hiến kế cho bài viết "Sự thật cay đắng đằng sau lời tuyên bố: Tao nhận cháu chứ không nhận dâu của mẹ tôi". Mời mọi người cùng đọc và tiếp tục gửi ý kiến, giúp cho người con trai có được hạnh phúc với người yêu thương, hóa giải được định kiến của người mẹ này.
Giữ chặt lương hưu khi con hỏi vay, tôi đổi lại những năm tháng tuổi già đầy ân hận
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 72, khi nằm trên giường bệnh, tôi mới hiểu ra lương hưu có thể giúp tôi trả viện phí, thuê người chăm sóc, nhưng không thể mua lại tình cảm của con cái đã nguội lạnh.


