Mời độc giả chia sẻ quan điểm và gửi tâm sự của mình đến chúng tôi. Biết đâu, câu chuyện của bạn có thể giúp ai đó tìm thấy sự đồng cảm, hoặc đơn giản là giúp chính bạn vơi đi những muộn phiền.
Lương thấp, sống nhờ đất nhà vợ, anh công nhân chịu cảnh cay đắng
Nghĩ đến cảnh bị cả nhà vợ coi thường, tôi chỉ muốn bỏ tất cả về quê, sống cùng bố mẹ già.
Tôi làm công nhân giày da được gần 20 năm qua, đã quen với tiếng máy, bụi, mùi mồ hôi,...
Mỗi ngày đi làm về, tôi soi mình trong gương để động viên mình cần cố gắng hơn, lo cho vợ con có cuộc sống đủ đầy.
Tôi được bố mẹ vợ chấp nhận cho cưới con gái ông bà, cũng bởi tôi hiền lành, làm việc ở quê vợ. Ông bà muốn tôi lập nghiệp ở đây, để vợ tôi được sống gần với bố mẹ.
Ngày cưới, bố mẹ vợ cho chúng tôi mảnh đất nhỏ gần nhà ông bà để tiện bề qua lại.
Khi ấy, vợ tôi lương thấp, còn tôi thu nhập khá hơn nên chẳng ai dị nghị gì. Ở gần nhà ngoại, tôi có thêm người đỡ đần mỗi khi cần.
Tôi nghĩ, một ngôi nhà nhỏ, có vợ, có con thế là đủ. Nhưng rồi mọi thứ thay đổi. Vợ tôi lên chức, công việc bận rộn hơn trước, thu nhập cao hơn tôi gấp mấy lần. Còn tôi thì bao năm vẫn là công nhân.
Mệt mỏi khi sống nhờ đất nhà vợ. Ảnh minh họa: FP
Cô ấy về muộn, tôi lo cơm nước. Con học thêm, tôi chở đi, đón về. Cô ấy bận, tôi không trách. Tôi cố gắng san sẻ, chỉ mong cô ấy đỡ mệt mỏi.
Có lúc muốn chia sẻ áp lực công việc với vợ nhưng vừa mở miệng, vợ đã gạt đi: “Việc của em toàn con số, anh biết gì mà nói”. Tôi bảo vợ làm ít thôi, cô ấy quắc mắt: “Em không làm thì anh lo nổi cái nhà này à?".
Tôi hiểu trong ý của vợ, tôi là kẻ kém cỏi.
Cũng vì thế, vợ không còn nói chuyện với tôi nhiều như trước. Những bữa cơm cũng lặng lẽ trôi qua. Cô ấy không cáu gắt nhưng ánh mắt lại đầy xa cách. Tôi biết trong lòng cô ấy, tôi ngày càng kém cỏi, nhỏ bé.
Tôi từng là người trụ cột, từng được bố mẹ vợ quý mến. Giờ thì khác, họ nhìn tôi như thể một kẻ ăn bám, sống trên mảnh đất nhà họ, ăn cơm do họ nấu, để con gái họ gồng gánh kinh tế gia đình.
Mỗi lần gia đình vợ có việc, người chị gái giàu có của vợ luôn được nhắc đến đầu tiên. Chị ấy giàu, sẵn sàng cho vay vài trăm triệu. Còn tôi, xuất thân ở quê nghèo, bố mẹ già yếu, vài triệu gửi lên cũng là cố gắng lắm rồi.
Tôi chẳng giúp gì được nên bị nhà vợ coi thường. Họ hàng bên vợ cũng luôn có tư tưởng tôi chỉ là "gã ăn bám".
Càng sống lâu trong ngôi nhà này, tôi càng cảm thấy... đây không phải nhà mình. Dù chính tôi là người tự tay xây nó nhưng không có cảm giác thân quen.
Tôi chỉ mong một cuộc sống yên ổn, có một mái nhà đúng nghĩa, một bữa cơm ấm áp, một ánh mắt đồng cảm. Nhưng đến cả điều đó, hình như tôi cũng đang đánh mất.
Có lúc, tôi nghĩ đến việc rời đi nhưng đi đâu? Trở về quê tay trắng, bỏ lại con cái, tôi không làm được. Tôi vẫn là một người cha, người chồng dù có là người chồng không xứng đáng trong mắt vợ.
Tôi viết ra những dòng này, không phải để than vãn. Mà chỉ để tự nói với chính mình, tôi muốn lựa chọn cuộc sống bình an như vậy, không sóng gió, không bon chen, không cần quá mệt mỏi để kiếm tiền.
Độc giả giấu tên
32 tuổi yêu lần đầu, tôi chết lặng khi biết sự thật trần trụi về chồng sắp cưới
Tâm sự - 5 giờ trướcTôi dâng hiến cái quý giá nhất của người con gái không phải vì mù quáng, mà vì tôi tin và xác định chuyện lâu dài. Nhưng tất cả đã vỡ vụn khi sự thật trần trụi được phơi bày….
40 tuổi nhìn lại, điều đáng giá nhất tôi có không phải sự nghiệp mà là tiền tiết kiệm
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Bước qua tuổi 40, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại cảm giác an toàn và chủ động nhất không phải là thu nhập cao hay địa vị xã hội, mà là một khoản tiền tiết kiệm đủ vững vàng.
Chồng cũ xách quà sang nhà bố mẹ đẻ tôi xin tái hợp liên tiếp 4 ngày Tết, tôi nhìn cảnh đấy mà thấy ám ảnh
Tâm sự - 8 giờ trướcTôi nhìn anh, thấy gương mặt quen thuộc ấy, vừa gần vừa xa.
Có thai 3 tháng, tôi và 2 con nhỏ bị người đàn ông hứa cưới quay về với vợ cũ
Tâm sự - 19 giờ trướcKhi tìm được người đàn ông cũng từng đổ vỡ nuôi 2 đứa con, tôi nghĩ mình đã tìm được một bến đỗ mới. Nhưng không phải như vậy, khi tôi có thai anh đã đưa con quay về với người vợ cũ...
3 năm nuôi đứa trẻ bị bỏ rơi, tôi chết lặng khi ADN cho kết quả không thể ngờ tới
Tâm sự - 1 ngày trướcSau 7-8 năm hôn nhân không con cái, niềm vui khi nhận nuôi một bé sơ sinh bị bỏ rơi đã hóa thành cú sốc lớn nhất đời tôi bởi kết quả ADN cho thấy đứa trẻ chính là con ruột của chồng.
32 tuổi với thu nhập 100 triệu ở TP.HCM, tôi có nên từ bỏ để ra Hà Nội lấy chồng?
Tâm sự - 1 ngày trướcỞ tuổi 32, khi sự nghiệp đang ở giai đoạn tốt nhất với mức thu nhập gần 100 triệu đồng/tháng tại một tập đoàn lớn ở TP.HCM, tôi lại đứng trước lựa chọn bỏ việc để ra Hà Nội lấy chồng vì nhà bạn trai nhất quyết không cho con trai theo vợ hay tiếp tục ở lại…
Tôi muốn có thai để bạn trai "mạnh dạn" chấm dứt cuộc sống ngột ngạt với vợ
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi yêu anh từ những câu chuyện anh kể về cuộc hôn nhân ngột ngạt của mình. Anh nói đang đứng trước ngưỡng cửa ly hôn, nhưng đang đắn đo vì 2 con nhỏ.
Bố mẹ cho tôi 10 tỷ mua nhà trước ngày cưới, mẹ người yêu muốn đứng tên hai đứa
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi tôi bàn chuyện nhà cửa với gia đình người yêu, mẹ cô ấy thẳng thắn nói yêu nhau thì nhà phải đứng tên cả hai…
Lừa dối vợ trong vỏ bọc người chồng mẫu mực, tôi đánh mất gia đình ở tuổi 45
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi cứ nghĩ vui chơi bên ngoài của mình không ảnh hưởng, nhưng khi mọi thứ vỡ lở, cái giá tôi phải trả là cả một gia đình yên ấm…
Mẹ lên trông con giúp, tôi thương mẹ nghẹn lòng vì chồng xét nét
Tâm sự - 3 ngày trướcMẹ đã vất vả cả đời vì con cái, giờ tuổi cũng không còn trẻ, lên đây chỉ với mong muốn chăm cháu, giúp con đỡ gánh nặng, vậy mà sự xét nét của chồng tôi khiến mẹ tổn thương...
Không thể trông cậy con ruột, tuổi già tôi đón Tết đủ đầy nhờ 3 đứa cháu mình cưu mang năm xưa
Tâm sựGĐXH - Có những quyết định ở tuổi trẻ tưởng như chỉ toàn thiệt thòi, nhưng lại trở thành nền tảng cho một tuổi già bình yên, đủ đầy.


