Mang tặng túi hàng hiệu vẫn bị chửi "vô học", tôi cay đắng khi biết sự thật phía sau

| Tâm sự

Sau khi tôi đi vệ sinh trở vào thì bác gái đã ném cái túi xuống trước mặt tôi, mắng tôi là đồ vô học, không có gia giáo.

Tôi đang làm kinh doanh tự do, tự mở một studio chụp ảnh, vừa có thể cho thuê địa điểm vừa có thể tự nhận các kèo chụp ảnh để kiếm tiền. Nói chung công việc hiện tại của tôi khá là thuận lợi, đối với phụ nữ hiện tại nói chung thì cũng thuộc dạng "ngon lành cành đào". Về sự nghiệp thì vậy, về tình cảm thì lại không được tốt lắm.

Tôi vốn định theo chủ nghĩa độc thân, cũng bởi vì không thấy mình có thể hợp tính với ai cả. Tính tôi thì cũng mơ mộng, thích những thứ lãng mạn, yêu cái đẹp, mà đàn ông kiểu đấy thì chỉ có trong ngôn tình thôi chứ làm gì có ở ngoài đời. Tôi cũng có vài ba cuộc tình rồi nhưng chẳng đi đến đâu cả, nên cũng không dám yêu nữa.

Cho đến khi gặp được Ninh. Tôi quen được anh trong một lần chụp ảnh, anh thuê studio của tôi để chụp cho khách. Ninh hơn tôi ba tuổi, là nhiếp ảnh gia, nhưng không làm cố định ở công ty nào cả mà chỉ nhận lịch chụp riêng. Thấy ảnh anh chụp cũng được, cũng ra chất nghệ sĩ, nên tôi mời anh về làm nhiếp ảnh ở studio của mình luôn.

Mang tặng túi hàng hiệu vẫn bị chửi vô học, tôi cay đắng khi biết sự thật phía sau - Ảnh 1.

Ngày đưa anh về ra mắt, tôi xấu hổ chả biết giấu mặt vào đâu. Mẹ tôi tra hỏi anh như kiểu hỏi cung tội phạm ấy. Ảnh minh họa.

Làm việc lâu ngày thì tôi với Ninh cũng bắt chuyện rồi thân thiết. Ninh là kiểu nghệ sĩ nên cũng khá là lãng mạn, cực kỳ hợp gu tôi. Anh cũng rất quan tâm đến tôi, chăm sóc tôi, bật đèn xanh với tôi. Sau một thời gian chần chừ thì tôi cũng đồng ý chấp nhận lời tỏ tình của Ninh. Nhưng tôi cũng chỉ định yêu thôi chứ chưa tính đến cưới xin gì.

Bản thân tôi là người độc lập, tôi cũng quen với kiểu sống đơn lẻ rồi nên rất khó tiếp nhận thêm người khác vào cuộc sống của mình. Thế nhưng kết hôn thì lại khác, tôi sẽ phải làm quen với gia đình nhà chồng, họ hàng, bạn bè các kiểu.

Hơn nữa, mẹ tôi cũng rất khó tính, trước giờ tôi đưa ai về ra mắt mẹ cũng chả ưng. Mẹ tôi rất hay săm soi, cũng hay tính toán thiệt hơn, đó cũng là lý do vì sao mà tôi ngại yêu đương với cưới xin. Nói chung là, dù yêu Ninh thật đấy nhưng tôi vẫn rất đắn đo về việc kết hôn.

Nhưng ở bên anh lâu ngày, cảm nhận anh là người tốt, nếu để lỡ thật thì có lẽ cả đời này tôi sẽ tiếc nuối hối hận lắm. Bàn tới bàn lui rồi thì tôi cũng đồng ý lấy chồng. Ngày đưa anh về ra mắt, tôi xấu hổ chả biết giấu mặt vào đâu. Mẹ tôi tra hỏi anh như kiểu hỏi cung tội phạm ấy. Khi biết Ninh là nhân viên ở studio làm việc cho tôi, mẹ còn chê ỏng chê eo là không tự lập công việc, không làm được trụ cột gia đình, chê anh nhà nghèo, không xứng với tôi. Mẹ tôi còn quá đáng đến mức giới thiệu cho tôi một anh chàng khác, con trai người quen của mẹ, ngay trước mặt Ninh. May mà Ninh hiểu chuyện, không so đo, bị mắng thẳng mặt như thế cũng vẫn không thể hiện thái độ.

Tôi khó chịu cái tính này của mẹ lâu rồi. Lần này tôi quyết không để mẹ xem vào chuyện riêng của tôi nữa. Dù mẹ chê bai thế nào tôi cũng quyết lấy Ninh cho bằng được.

Để chuẩn bị ra mắt nhà anh, biết mẹ anh thích sưu tầm túi xách nên tôi đã chọn một cái túi hàng hiệu. Dù gì thì cũng phải thể hiện mình là người có gia giáo, có khả năng độc lập tài chính, có mắt nhìn,... Tối hôm đó, khi mẹ biết tôi mua cái túi xách đến gần chục triệu thì đã sửng cồ lên với tôi rồi.

Hôm sau đến nhà Ninh, vừa đặt quà lên bàn, đôi bên nói chuyện chưa được bao lâu, bác gái đã thay đổi sắc mặt. Sau khi tôi đi vệ sinh trở vào thì bác gái đã ném cái túi xuống trước mặt tôi, mắng tôi là đồ vô học, không có gia giáo. Tôi vẫn còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì bác đã chỉ xuống cái túi, bảo đấy là hàng giả, lại còn là đồ cũ mua ở chợ second hand.

Mang tặng túi hàng hiệu vẫn bị chửi vô học, tôi cay đắng khi biết sự thật phía sau - Ảnh 2.

Sau khi tôi đi vệ sinh trở vào thì bác gái đã ném cái túi xuống trước mặt tôi, mắng tôi là đồ vô học, không có gia giáo. Ảnh minh họa.

Tôi tá hỏa, chả hiểu sao bác lại nói thế. Tôi bỏ ra tiền triệu mua cái túi ở store chính hãng thì làm sao mà giả được. Tôi nhặt túi lên kiểm tra thì mới ngớ người. Mặc dù trông cái túi có vẻ giống túi xịn, nhưng vài chỗ đã rách cả rồi, phần da ở quai túi cũng nứt với bong tróc, đúng kiểu hàng đểu luôn.

Tôi bị nhà anh chửi cho mướt mặt, không thể thanh minh được câu nào. Thì đúng là với lễ vật ra mắt như thế, tôi bị chửi là đúng rồi, phải tôi là bác gái tôi cũng chả nhịn được.

Tôi biết mẹ tôi là người đánh tráo cái túi. Tôi tức mà không làm gì được. Sao mẹ có thể làm thế với tôi được chứ? Đến giờ tôi vẫn không hiểu mẹ muốn gì. Giờ tôi phải làm sao để cứu vãn tình hình nước sôi lửa bỏng với nhà người yêu, và có thể khiến mẹ tôi thôi không phá chuyện của tôi nữa?

Theo thoidaiplus.giadinh.net.vn

Ý kiến của bạn
Tags:
Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Tâm sự -

GĐXH - Gần 30 năm làm dâu, người phụ nữ ấy vẫn nghĩ mình đã làm tròn bổn phận. Chỉ đến khi ngồi bên giường bệnh của mẹ đẻ, nhìn các anh chị em quây quần chăm sóc bà, chị mới nhận ra điều mẹ chồng thiếu nhất trong những năm cuối đời không phải là thuốc men hay cơm nước, mà là những lần con cháu trở về đông đủ. Và sự thấu hiểu ấy đến vào lúc... bà đã không còn nữa.

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

Tâm sự -

GĐXH - Một người sống hơn một thế kỷ có lẽ đã chứng kiến đủ mọi thăng trầm của đời người. Vì thế, những điều họ đúc kết thường không cầu kỳ hay triết lý, mà giản dị đến mức ai cũng có thể nhìn thấy chính mình trong đó. Những dòng chữ cuối cùng mà một cụ bà 106 tuổi để lại trước khi nhắm mắt không nói về tiền bạc hay thành công, mà chỉ xoay quanh cách con người tự làm mình mệt mỏi suốt cả cuộc đời.

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Tâm sự -

GĐXH - Từ ngày con gái bước vào tuổi dậy thì, khoảng cách giữa hai mẹ con ngày một lớn. Tôi vẫn nghĩ đó chỉ là sự thay đổi của tuổi mới lớn. Cho đến khi vô tình đọc được những dòng tâm sự con dành cho người lạ, tôi mới sững người nhận ra, điều con cần bấy lâu không phải là một người mẹ luôn nhắc nhở, mà là một người mẹ biết lắng nghe con nhiều hơn...

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Tâm sự -

GĐXH - Phần lớn cuộc đời, chúng ta miệt mài gây dựng sự nghiệp, chăm lo cho gia đình và dành mọi điều tốt đẹp cho con cái. Thế nhưng khi tuổi già gõ cửa, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại bình yên và hạnh phúc lâu dài không hẳn là con cái hiếu thảo, người bạn đời hay số tiền trong tài khoản, mà là những bài học sống giản dị nhưng vô cùng đáng giá.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.