Mâu thuẫn chăm cháu, con dâu đánh mẹ chồng ngất xỉu giữa nhà

| Tâm sự

Mẹ chồng thích cho cháu ăn bim bim còn con dâu thì phản đối; Con dâu cấm con xem tivi mẹ chồng bật thoải mái cả ngày; Mẹ chồng chuộng sữa công thức con dâu tôn sùng sữa mẹ; mẹ chồng quyết cho cháu ăn dặm sớm con dâu kịch liệt phủ quyết…cuộc chiến giữa họ đã làm căn nhà không lúc nào bình yên.

Các bạn ạ, nếu có thời gian quay trở lại tôi không bao giờ để mẹ tôi phải trông con cho tôi. Bởi bà vất vả vì con cháu nhưng công sức chắc gì đã được đền đáp xứng đáng, đấy là tôi chưa kể việc mẹ tôi còn bị con dâu đối xử không ra gì.

Chuyện là thế này, từ ngày tôi có con cũng là cháu đích tôn của dòng họ nhà tôi không lúc nào không cãi nhau. Vợ tôi trẻ, tư tưởng tiến bộ còn mẹ tôi ngày xưa cũng từng làm lãnh đạo nên "từng lời nói của bà phải nhất nhất làm theo" vì thế nên 2 người họ không hợp với nhau.

Ngày vợ mang bầu, mẹ tôi tất tả bắt xe lên Hà Nội để ở cùng chăm con dâu bầu bí. Đầu tiên, bà cấm con không được ăn các hoa quả nóng như nhãn, mít, đào...Bạn của vợ tôi đến chơi biếu cân nhãn lồng Hưng Yên mẹ tôi tỏ ra không hài lòng. Lúc khách về bà nói: "Bạn tốt nhỉ, biết người ta bầu bí không được ăn đồ nóng còn mang nhãn đến". Tối đó, vợ tôi không nói gì ôm cái ipad đến tận khuya.


Vì chuyện chăm cháu, vợ và mẹ tôi liên tục có chiến tranh lạnh (Ảnh minh họa)

Vì chuyện chăm cháu, vợ và mẹ tôi liên tục có "chiến tranh lạnh" (Ảnh minh họa)

Khi sinh con ra, vợ tôi muốn rèn cháu ngủ tự lập nên con khóc cô ấy cũng chưa bế vội nhưng thì chỉ cần nghe cháu o oe ngay giữa đêm khuya bà nội thương cháu lại vội xô cửa phòng các con để vào bế cháu.

Sau khi đầy tháng, cháu chỉ ngủ khi được bế trên tay, cứ đặt xuống giường là khóc ngằn ngặt. Có hôm 1 giờ sáng vẫn phải bế con trên tay, vợ tôi vừa ôm con vừa bóng gió trên facebook: "Sống với những người bảo thủ, lạc hậu thì không khác gì địa ngục".

Sợ cháu gầy bà kêu sữa mẹ không đủ chất yêu cầu phải cho cháu ăn thêm sữa bột. Khi con dâu không chịu làm theo ý bà thì hai mẹ con cãi nhau một trận lớn. Bữa tối đó mẹ tôi kiên quyết bỏ bữa. Tôi nói thế nào bà cũng không chịu cầm đũa.

Khi con được 4 tháng một lần 2 vợ chồng tôi sang nhà bạn thì về thấy bà đang cho cháu cho ăn bột. Vợ tôi hốt hoảng kêu: "Bà làm gì thế? Cháu đã 6 tháng đâu mà ăn dặm". Bà bảo: “Chúng mày không cho nó ăn thêm sữa ngoài thì tao cho nó ăn thêm bột cho có chất. Sữa mẹ nhạt thếch có gì". Sóng gió lại nổi lên. Bữa đó cả mẹ chồng nàng dâu không thèm xuống ăn cơm.

Vợ tôi lên mạng học hỏi rồi cho con ăn dặm kiểu Nhật, Úc...với các món riêng cho vào khay ngăn đá, đến bữa ăn thì lấy ra rã đông, chế biến còn mẹ tôi lại quyết theo phương pháp ngày xưa. Bà xay tất cả gạo, nếp, hạt sen, ý dĩ, rau, thịt...nấu thành bột cho cháu ăn. Hôm nào vợ ở nhà vợ cho theo kiểu vợ, vợ tôi đi vắng bà cho theo kiểu của bà. Hai bên không muốn nói với nhau câu nào.

Lúc bé được 8 tháng, vợ tôi muốn rèn con biết giờ giấc, ăn đúng giờ ngủ đúng giờ và ngày quy định ngủ bao nhiêu tiếng còn bà thì không như vậy. Ban ngày bà cho cháu thoải mái ngủ với phương châm: “Ăn được ngủ được là tiên”. Ngủ ngày cày đêm, ban đêm cháu thức quấy mẹ. Chỉ có thế vợ tôi dỗi chồng cả đêm.

Bà thích xem ti vi, cháu cũng theo bà xem ti vi rất chăm chú. Bà khoe với hàng xóm là thằng bé mê hoạt hình lắm "Bé tí đã biết mê xem ti vi nhé". Vợ tôi nghe thế chỉ nuốt cục tức vào người, nói: "Mẹ cho cháu xem ít thôi hại mắt cháu". Bà nói: "Cùng lắm là nó cận như mẹ nó (vợ tôi) chứ gì". Tối đó nhà tôi lại có chiến sự.

Lúc nấu ăn cho con vợ tôi theo quan điểm không nêm nước mắm, hạt nêm, mì chính thì bà chê: "Ăn nhạt như mèo". Vợ quay đi là bà lén thêm nước mắm cho vừa miệng.

Vợ tôi không thích cho con ăn bim bịm, bánh kẹo…nhưng bà cho hết với lý giải: “Tao cho thằng Trung ăn đủ các loại nên giờ nó cao to khỏe mạnh chứ mẹ mày nuôi mày (vợ tôi) khoa học cho lắm vào thì giờ người như dải khoai”. Vợ tôi đùng đùng xách xe đi ra ngoài không thèm chào mẹ chồng.

Đỉnh điểm là sau đó mấy ngày, vợ tôi hùng hục nấu các món cho con xong bê xuống tầng thấy con nhai rau ráu bim bim. Mặt cô ấy tối sầm lại cáu: "Ai cho con ăn linh tinh thế, ăn thế làm sao ăn được cơm nữa". Mẹ tôi ngồi đấy giận dữ: "Tao cho nó ăn linh tinh đấy".

Vợ tôi giằng gói bim bim cất đi, mẹ tôi giật lại đưa cho cháu. Thằng bé lúc thì bị giằng mất món ăn lúc thì được bà dúi cho. Nó khóc toáng lên. Lôi kéo giằng co một lát vợ tôi bị ngã ra giữa nhà. Vợ tôi bật dậy và lao vào bà. Hai người giằng co, cấu xé lẫn nhau. Nhưng sức người cao tuổi như bà không địch nổi với con dâu. Bà bị con dâu xô ngã, người đập vào tủ gỗ phía sau lưng và ngất xỉu. Lúc đó, tôi vừa lúc đi làm về, thấy thế lao ra vả cho vợ mấy cái tát vào mặt rồi gọi xe đưa mẹ đi cấp cứu.

Mẹ tôi sau khi ở viện cũng tỉnh lại. Bà khóc lóc, không chịu ra viện, bà yêu cầu tôi phải gọi công an đến để làm giám định thương tích và kiện con dâu ra tòa vì tội hành hung.

Ở nhà vợ tôi cũng ôm con bỏ về nhà mẹ đẻ. Chuyện xảy ra 1 tháng rồi vợ tôi vẫn chưa thèm quay về. Cô ấy tuyên bố đòi ly hôn.

Tôi "sống giữa 2 làn đạn" không biết giải quyết thế nào mới hợp lý. Nếu có con lần nữa chắc tôi "giải tán" hết, để bà ở quê an hưởng tuổi già cho khỏe người, lúc nào nhớ con nhớ cháu thì tôi đón lên chơi vài ngày. Việc trông con vợ tôi tự sắp xếp hoặc thuê ô sin chứ thế này tôi mệt mỏi lắm rồi.

(Ghi theo lời kể của anh Vũ Trung, Hà Nội)/VietnamNet

Ý kiến của bạn
Tags:
Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Tâm sự -

GĐXH - Gần 30 năm làm dâu, người phụ nữ ấy vẫn nghĩ mình đã làm tròn bổn phận. Chỉ đến khi ngồi bên giường bệnh của mẹ đẻ, nhìn các anh chị em quây quần chăm sóc bà, chị mới nhận ra điều mẹ chồng thiếu nhất trong những năm cuối đời không phải là thuốc men hay cơm nước, mà là những lần con cháu trở về đông đủ. Và sự thấu hiểu ấy đến vào lúc... bà đã không còn nữa.

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

Tâm sự -

GĐXH - Một người sống hơn một thế kỷ có lẽ đã chứng kiến đủ mọi thăng trầm của đời người. Vì thế, những điều họ đúc kết thường không cầu kỳ hay triết lý, mà giản dị đến mức ai cũng có thể nhìn thấy chính mình trong đó. Những dòng chữ cuối cùng mà một cụ bà 106 tuổi để lại trước khi nhắm mắt không nói về tiền bạc hay thành công, mà chỉ xoay quanh cách con người tự làm mình mệt mỏi suốt cả cuộc đời.

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Tâm sự -

GĐXH - Từ ngày con gái bước vào tuổi dậy thì, khoảng cách giữa hai mẹ con ngày một lớn. Tôi vẫn nghĩ đó chỉ là sự thay đổi của tuổi mới lớn. Cho đến khi vô tình đọc được những dòng tâm sự con dành cho người lạ, tôi mới sững người nhận ra, điều con cần bấy lâu không phải là một người mẹ luôn nhắc nhở, mà là một người mẹ biết lắng nghe con nhiều hơn...

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Tâm sự -

GĐXH - Phần lớn cuộc đời, chúng ta miệt mài gây dựng sự nghiệp, chăm lo cho gia đình và dành mọi điều tốt đẹp cho con cái. Thế nhưng khi tuổi già gõ cửa, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại bình yên và hạnh phúc lâu dài không hẳn là con cái hiếu thảo, người bạn đời hay số tiền trong tài khoản, mà là những bài học sống giản dị nhưng vô cùng đáng giá.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.