Mẹ chồng "thày dùi", phá vợ chồng tôi
Bà 'đổ dầu vào lửa' rồi đứng xem anh đánh tôi. Chồng tôi ít học dù yêu vợ hết lòng nhưng dần anh chán, 1 năm không 'quan hệ' với tôi.
Tôi có học thức và hiểu biết, nhanh nhẹn, tháo vát, được nhiều bạn bè quý mến. Tôi kết hôn với anh sau 4 năm yêu nhau, giúp đỡ anh gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, bên anh nhưng lúc khó khăn nhất. Anh ít học nhưng yêu thương tôi hết lòng, sống đạo đức và biết đối nhân xử thế. Tôi thấy mình thật may mắn.
Chúng tôi đón đứa con trai đầu lòng trong niềm vui sướng vô hạn, đứa con càng gắn kết vợ chồng tôi hơn. Kinh tế cũng đi lên trông thấy, tôi không phải suy nghĩ bất cứ điều gì vì chồng yêu thương vợ con, con sinh ra khỏe mạnh.
Nhưng đời không đơn giản, vợ chồng tôi lục đục từ khi có sự xuất hiện của bà mẹ chồng. Ở quê, bà không tai tiếng gì vì chỉ là nông dân làm ruộng. Tuy bà luôn tỏ ra với tôi là bà thông minh và biết nọ kia nhưng tôi biết, thực ra bà không đủ sức lo cho chồng tôi một cuộc sống ấm no đầy đủ cơm ăn như người khác. Từ nhỏ, chồng tôi luôn sống trong thiếu thốn về ăn uống. Lúc đầu, tôi rất thương mẹ chồng vì bà sống trong nghèo khổ và bị bố tôi bỏ rơi khi chồng tôi còn rất nhỏ. Tôi muốn bù đắp cho bà rất nhiều.
Khi chưa lấy nhau, mẹ chồng tôi luôn tỏ ra kín đáo và tế nhị nên tôi cũng không hiểu gì về bà nhiều. Khi chồng tôi bắt đầu làm ra kinh tế khá khá, thái độ của bà cũng khác hẳn. Tôi nghe lời chồng ở nhà chăm sóc con nhỏ, có sự giúp đỡ của mẹ chồng, vì thực ra chồng tôi luôn tin tưởng rằng tôi là người vợ đảm đang, cơm nước, nhà cửa, con cái và sạch sẽ. Mẹ chồng tôi là người nông dân, chịu khó nhưng 2 thế hệ quá khác xa nhau về cách sống. Tôi lớn lên ở thành phố, quen nhanh nhẹn sạch sẽ, mẹ chồng việc gì cũng động nhưng chẳng làm xong, bừa bãi và qua loa.
Bên nhà tôi tuy không giàu sang nhưng cũng khá giả, luôn vun đắp cho vợ chồng tôi từ cái áo, cái quần từ con dao, cái thớt mà không hề kể lể gì, cũng rất yêu quý chồng tôi. Còn bên anh em nội lại luôn vay mượn tiền nong, mượn đồ đạc, điện thoại xong chẳng bao giờ hồi âm.
Lúc đầu tôi không nói gì chỉ nhẹ nhàng nhắc chồng rằng giờ mình còn phải lo cho con, anh em phải giúp nhưng chỉ có giới hạn, vả lại chỉ là anh em họ thôi. Sau không thấy thay đổi, tôi có lời qua tiếng lại, rồi đến tai nhà chồng. Tôi bị mắng mỏ khinh thường, đến cả mẹ chồng cũng chỉ vào mặt tôi bảo tôi dựng chuyện nọ kia, chia lìa. Thề có con tôi, tôi không phải loại người như vậy. Tôi hơi trẻ con nhưng không bao giờ muốn cãi cọ hay tham lam gì.
Vài lần tôi góp ý nhẹ nhàng nhưng bà tỏ thái độ không thèm trả lời, chỉ về nói xấu với họ hàng về tôi. Và khi vợ chồng tôi có gì to tiếng, bà luôn "đổ thêm dầu vào lửa" bênh chồng tôi, mắng tôi thêm khi chồng tôi đang nóng, cứ thế gần 1 năm trời, chồng sinh ra chán nản.
Chồng tôi bồ bịch bên ngoài, thường xuyên đi qua đêm, rượu bia, gia đình lục đục cãi nhau liên miên. Chồng tôi bắt đầu giải quyết bằng những cái bạt tai, quả đấm với tôi. Mẹ chồng càng nói nhiều hơn khi hai vợ chồng cãi nhau, thậm chí bà còn đứng chặn cửa bế con tôi, xem chồng đánh tôi.
Hơn 1 năm nay, vợ chồng mỗi người một góc giường, chồng không bao giờ chủ động quan hệ. Tôi muốn níu kéo nên xuống nước tha thứ khi anh bồ bịch và ngọt ngào với anh. Nhưng vô ích, anh sống bên tôi như cái xác, lạnh lùng đến tàn nhẫn, mặc cho tôi van xin anh, nhẹ nhàng đến đâu cũng không động lòng. Tôi đề nghị nói chuyện nghiêm túc, cũng chỉ nhận được câu trả lời: "Tôi không nghĩ được gì, nói lại cãi nhau". Khi tôi không thể chịu nổi nữa, bao ấm ức tôi tuôn ra hết. Phải thú thực tôi thuộc tuýp người nóng nảy nhưng không để bụng.
Hôm nay tôi ngồi viết những dòng tâm sự này là sau một trận đòn phải kêu cứu đến hàng xóm mới thoát thân. Bao lần tôi định dứt áo ra đi nhưng thương con, không yên tâm để bà chăm sóc. Song nghĩ lại cái thân tôi mà không lo được thì sau này tôi sao lo được cho con nên tôi nén đau mà ra đi, không mang theo bất cứ thứ gì. Tôi còn yêu anh nhưng lòng tôi tổn thương quá, tôi cũng muốn chấm dứt ở đây, chấm dứt nhưng đêm dài nằm khóc, chấm dứt những bữa cơm chồng không về ăn, chấm dứt tất cả và bắt đầu một cuộc sống như khi anh chưa xuất hiện trong cuộc đời của tôi.
Tôi không biết mình đúng hay đã sai nữa. Giờ tôi thực sự rối bời bạn đọc ạ!
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 20 phút trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Sau 2 năm sống cùng con dâu: Tôi nhận ra một điều mà trước đây ít khi nghĩ tới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu thường bắt đầu từ những cuộc cãi vã, những lời nói khó nghe hay những xung đột gay gắt. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng như vậy.
Gần 60 tuổi, tôi kiệt sức vì trách nhiệm anh cả nhưng vẫn bị các em chê trách
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Làm anh cả cả đời, đến tuổi gần 60, áp lực, sự mệt mỏi và cảm giác hy sinh một chiều khiến tôi quyết định từ chối tiếp tục đón các em về nhà đoàn viên mỗi năm.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.