Mẹ đẻ vừa qua đời, bản thân bị lưu thai, tôi đau thấu tận tâm can trước câu nói của chồng
GĐXH – Tôi đang trải qua những tháng ngày tăm tối nhất của cuộc đời khi cả mẹ đẻ và đứa con chưa kịp chào đời lần lượt bỏ tôi mà đi. Nhưng đó chưa phải là tất cả…
Gần một năm trước, tôi lên xe hoa về nhà chồng trong sự tủi nhục, dè bỉu của bàn dân thiên hạ. Tất cả chỉ vì tôi trót "ăn cơm trước kẻng". Ở một làng quê vẫn nặng tư tưởng cổ hủ, phong kiến thời xưa, việc chưa chồng mà chửa của tôi vẫn bị đem ra bàn tán, mỉa mai. Nhất là khi bố mẹ người yêu tôi từ chối tổ chức đám cưới, mọi chuyện càng trở nên căng thẳng.
Vì không muốn con gái phải làm mẹ đơn thân hoặc tìm đến bước đường cùng là bỏ đi đứa bé, bố mẹ tôi phải đến "xin" nhà trai tổ chức lễ cưới. Ông bà nói không cần sính lễ, không cần tổ chức cưới hỏi hoành tráng, chỉ cần con gái có một danh phận là đủ.
Thời điểm ấy, tôi rất bất ngờ khi người yêu tỏ ra khá dửng dưng với chuyện cưới xin, thậm chí là không muốn cưới. Nhưng vì quá lụy tình nên tôi chấp nhận tủi nhục, chấp nhận là kẻ đeo bám người yêu. Tôi làm tất cả vì muốn cho con một gia đình hoàn chỉnh, được xã hội công nhận.

Ảnh minh họa
Đám cưới diễn ra vô cùng sơ sài. Mọi người trong gia đình nhà chồng còn mặt nặng mày nhẹ với nhà tôi ngay trong khi cử hành hôn lễ. Bố mẹ tôi dù đau lòng, thương con nhưng đành nuốt nước mắt chịu đựng.
Sau khi cưới, chúng tôi sống chung cùng bố mẹ chồng và hai cô em chồng. Dù nhà đông người nhưng ngày qua ngày, tôi sống lầm lũi như một kẻ cô đơn trong nhà chồng. Tôi luôn cố gắng làm thân với mọi người trong nhà nhưng đổi lại vẫn là thái độ thờ ơ đến lạnh người.
Cả gia đình nhà chồng chỉ quan tâm đến đứa con trong bụng tôi là trai hay gái và bao giờ tôi sinh cháu ra cho họ. Còn lại sức khỏe của tôi, sức khỏe của em bé như thế nào, không ai hỏi thăm lấy một câu.
Tôi biết mọi người trong nhà chồng không thích mình nhưng vẫn kiên trì, cố gắng giữ đúng đạo dâu con trong nhà. Thời điểm ấy, tôi vẫn ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần chồng quan tâm, yêu thương mẹ con tôi thì cho dù cả thế giới có quay lưng, tôi cũng chấp nhận.
Thế nhưng, tôi đã lầm. Anh ta cũng chẳng khác gì bố mẹ mình cả. Từ ngày về sống chung, chồng tôi đi biền biệt từ sáng đến tối mới về. Anh ta còn không thèm đụng đến người vợ. Đôi khi tôi cảm giác, chúng tôi như hai người dưng chứ không hề là cặp đôi đã từng yêu nhau.
Nhiều lúc tủi khổ, tôi chỉ biết tâm sự với đứa con trong bụng cho nhẹ lòng. Thỉnh thoảng tôi gọi điện về cho mẹ đẻ để lấy động lực tiếp tục cuộc sống. Bà lúc nào cũng động viên tôi đừng suy nghĩ nhiều, cố gắng ăn uống, nghỉ ngơi cho mẹ khỏe, con khỏe.
Thế nhưng, cuộc đời thật nghiệt ngã. Mẹ tôi đã bỏ tôi đi sau một cơn đột quỵ trong đêm. Nghe tin dữ, tôi chết lặng, trời đất như sụp đổ.
Khi nỗi đau mất mẹ chưa nguôi, tôi bàng hoàng phát hiện đứa con trong bụng không còn đạp nữa. Và khi nghe bác sĩ thông báo tôi bị lưu thai, tôi sốc đến ngất đi.
Cảm giác mất đi máu mủ ruột rà luôn là cảm giác đau đớn nhất. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Ngay sau khi đứa con trong bụng không còn nữa, tôi phải đối mặt với sự hắt hủi, đổ lỗi đến từ cả gia đình nhà chồng.
Mẹ chồng chì chiết tôi chuyện không biết giữ gìn khiến cháu bà bị lưu. Thậm chí bà còn bóng gió nói do tôi về chịu tang mẹ đẻ nên mới dẫn đến cơ sự như vậy.
Mẹ chồng đã vậy, chồng tôi còn quá đáng hơn. Anh ta không một lời an ủi vợ, ngược lại còn lộ rõ là con người bạc tình bạc nghĩa đến ghê người.
"Đám cưới này diễn ra là vì đứa con. Giờ nó đã mất, đồng nghĩa giữa chúng ta không còn ràng buộc gì nữa. Chia tay đi. Coi như giải thoát cho cả hai".
Câu nói của chồng khiến tôi đau thấu tận tâm can. Tôi không ngờ anh ta lại có thể thốt ra câu ấy trong khi tôi đang chồng chất nỗi đau, cả thể xác lẫn tinh thần như này.
Mẹ mất, con mất, chồng bội bạc đòi chia tay, tôi như rơi xuống vực sâu của sự đau đớn. Tôi đã làm gì sai để cuộc đời đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy?
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 4 giờ trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 4 giờ trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Tận tụy chăm bà cụ neo đơn 3 thập kỷ, người phụ nữ rơi vào bi kịch vì bản di chúc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi chưa từng nghĩ rằng chỉ vì một bản di chúc, cuộc sống của gia đình mình lại bị đảo lộn đến vậy.
Lạnh người phát hiện mình chỉ là "thế thân" cho người vợ quá cố của chồng
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi tưởng rằng anh yêu tôi nên mới kết hôn, không ngờ anh chỉ coi tôi là "thế thân" của người vợ đã khuất của anh.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.


