Mỗi tháng thu nhập cả trăm triệu nhưng tôi không nói cho 2 con biết, vẫn để các con chạy vạy tiền khắp nơi
Con giận, bỏ đi. Tôi nhìn theo mà lòng như kim châm.
Tôi là Phương Thảo, 45 tuổi, mẹ đơn thân hai con – một trai, một gái. 10 năm trước, chồng bỏ đi, tôi một mình gây dựng hai cửa hàng nhỏ: một tiệm bán quần áo thời trang, một tiệm đồ ăn.
Giờ, tôi có tổng cộng hơn 10 nhân viên, mỗi tháng tôi thu đều đặn gần trăm triệu – một số tiền tôi chưa từng mơ tới hồi còn trẻ. Nhưng tôi chưa từng để hai đứa con biết.
Chúng nghĩ tôi chỉ là bà mẹ tảo tần, sáng sớm mở hàng, tối mịt mới về, bán từng gói khô gà với cái áo thun. Chúng không biết sau lưng tôi là hàng trăm đơn hàng online, là tài khoản ngân hàng chẳng lúc nào dưới 9 con số.
Tôi sợ. Không phải sợ bị đòi hỏi – mà sợ các con tôi nếu biết mẹ có tiền, sẽ mất đi tinh thần cố gắng. Sẽ nghĩ mẹ giàu thì cần gì phải nỗ lực? Sẽ tiêu xài không biết giá trị từng đồng tiền khó khăn kiếm được.
Con gái lớn của tôi là đứa học giỏi, vừa nhận được học bổng du học. Một buổi tối, nó ngồi xuống cạnh tôi: "Mẹ, con được học bổng 70%, còn lại con cần tầm 200 triệu cho năm đầu. Mẹ có lo được không?".
Tôi tim thắt lại. Tôi có chứ. Thừa là đằng khác. Nhưng tôi nhìn con, chỉ hỏi: "Con có chắc là mình thật sự muốn đi không? Có thể xin thêm tài trợ hoặc vay hỗ trợ không?".
Nó nhìn tôi, hơi bất ngờ: "Mẹ… không đủ hả?".
Tôi gật, nói dối: "Mẹ cố thì được, nhưng sẽ rất vất vả. Sau này cần con hỗ trợ trả nợ".
Đêm đó, nó tìm học bổng phụ trợ, làm hồ sơ vay sinh viên. Tôi cũng cả đêm không ngủ được vì băn khoăn, nếu để con tự vay, tự trả nợ, thì con sẽ cố gắng vươn lên. Nhưng tôi có tiền mà để con phải đi vay như vậy, thật sự cắn rứt lương tâm.
Ảnh minh họa
Rồi cả con trai tôi, học hành lẹt đẹt. Vừa hết lớp 11 là đòi nghỉ học mở quán cà phê. Con nói con cần 300 triệu để lập nghiệp, mẹ có giúp được không?
Tôi chết lặng. Con không giỏi tính toán, lại hay cả tin. Cho con tiền lúc này chẳng khác nào đẩy con xuống vực nếu thất bại, huống chi còn 1 năm nữa con mới tốt nghiệp cấp 3.
Tôi hỏi: "Nếu con thất bại thì sao?"
Con đáp: "Thì con làm lại. Nhưng giờ con chán học lắm, con học không vào đầu, lúc nào cũng chỉ nghĩ tới việc mở cửa hàng thôi".
Tôi cắn răng: "Mẹ không có tiền. Nếu con thật sự muốn làm, thì đi làm thêm, tiết kiệm, tìm người hùn vốn. Nếu con vượt qua được bước đó, mẹ sẽ tính. Nhưng con phải học hết cấp 3".
Con giận, bỏ đi. Tôi nhìn theo mà lòng như kim châm. Nhưng tôi tin nếu con kiên trì được tới cùng, con sẽ trưởng thành. Còn nếu bỏ cuộc sớm, nghĩa là con chưa đủ bản lĩnh.
Tôi không nghèo, nhưng vẫn sống như nghèo. Tôi không keo kiệt, nhưng lại chọn cách giáo dục con trong tiết kiệm.
Tôi biết, đến một ngày, tôi phải nói ra. Nhưng hôm nay vẫn chưa phải lúc. Khi nào hai con tôi đủ bản lĩnh để không gục ngã trước đồng tiền, lúc ấy, tôi sẽ kể hết.
Vì làm mẹ, đôi khi yêu con không phải là cho thật nhiều, mà là giấu đi những gì chúng chưa sẵn sàng biết.
Sau 10 năm làm giúp việc, tôi bật khóc khi nhận được thứ bà chủ giàu có để lại cho mình
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Suốt 10 năm làm giúp việc tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì. Thế nhưng sau khi bà chủ qua đời, một lá thư cùng món quà đặc biệt đã khiến tôi bật khóc.
Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà
Tâm sự - 20 giờ trướcMảnh đất ấy tôi cho hàng xóm thân thiết trồng rau nhờ, khi buộc phải trả cho tôi xây nhà, họ như biến thành kẻ thù, ra sức gây khó dễ, cản trở, chửi bới liên tục.
Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau hôm đó, chuyện chia đất của bố mẹ chị Huyền cũng tạm gác lại. Còn giữa chị và chồng lại là chuỗi ngày “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” do bất đồng trong quan điểm.
Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về già, tôi vẫn không được nghỉ ngơi mà dành sức lực để chăm cháu, nhưng cuối cùng tôi lại nhận ra tình thân đôi lúc cũng bị đặt lên bàn cân bởi tiền bạc và lợi ích.
10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.
42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm nằm thức trắng, nghĩ lại cảnh tay bố run run bưng bát cơm phải cần người hỗ trợ rồi mẹ nhích từng bước chân nặng nề, tôi lại thương đến quặn lòng. Nhưng tôi cũng không muốn đánh mất gia đình nhỏ của mình.
Vừa nghỉ hưu tôi đã tránh xa họ hàng, bạn bè kiểu này: Từng bị chửi vô tình nhưng giờ ai cũng tỉnh táo
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu không chỉ là dấu mốc kết thúc công việc mà còn là lúc nhiều người bắt đầu nhìn lại các mối quan hệ xung quanh mình.
Họp lớp sau 20 năm, lớp trưởng chia bàn theo thu nhập: Tình bạn hóa ra có giá
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 20 năm gặp lại, điều khiến tôi buồn nhất trong buổi họp lớp không phải khoảng cách giàu nghèo, mà là cách bạn bè nhìn nhau qua mức lương mỗi tháng.
Tôi từng nghĩ không bao giờ vào viện dưỡng lão, cho đến ngày bản thân bước qua tuổi 50
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra, điều khiến người già sợ nhất không phải bệnh tật hay cái chết, mà là cảm giác cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.
Tuổi già giữ tiền quá chặt, tôi càng đẩy con cháu ra xa mà không hề hay biết
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 70, tôi từng tin chỉ cần có nhiều tiền tiết kiệm thì tuổi già sẽ an toàn. Tôi tính toán từng đồng, hạn chế mọi khoản chi và luôn tự nhủ phải giữ thật chặt "tiền dưỡng già".
10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng
Tâm sựGĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.

