Mỗi tháng thu nhập cả trăm triệu nhưng tôi không nói cho 2 con biết, vẫn để các con chạy vạy tiền khắp nơi
Con giận, bỏ đi. Tôi nhìn theo mà lòng như kim châm.
Tôi là Phương Thảo, 45 tuổi, mẹ đơn thân hai con – một trai, một gái. 10 năm trước, chồng bỏ đi, tôi một mình gây dựng hai cửa hàng nhỏ: một tiệm bán quần áo thời trang, một tiệm đồ ăn.
Giờ, tôi có tổng cộng hơn 10 nhân viên, mỗi tháng tôi thu đều đặn gần trăm triệu – một số tiền tôi chưa từng mơ tới hồi còn trẻ. Nhưng tôi chưa từng để hai đứa con biết.
Chúng nghĩ tôi chỉ là bà mẹ tảo tần, sáng sớm mở hàng, tối mịt mới về, bán từng gói khô gà với cái áo thun. Chúng không biết sau lưng tôi là hàng trăm đơn hàng online, là tài khoản ngân hàng chẳng lúc nào dưới 9 con số.
Tôi sợ. Không phải sợ bị đòi hỏi – mà sợ các con tôi nếu biết mẹ có tiền, sẽ mất đi tinh thần cố gắng. Sẽ nghĩ mẹ giàu thì cần gì phải nỗ lực? Sẽ tiêu xài không biết giá trị từng đồng tiền khó khăn kiếm được.
Con gái lớn của tôi là đứa học giỏi, vừa nhận được học bổng du học. Một buổi tối, nó ngồi xuống cạnh tôi: "Mẹ, con được học bổng 70%, còn lại con cần tầm 200 triệu cho năm đầu. Mẹ có lo được không?".
Tôi tim thắt lại. Tôi có chứ. Thừa là đằng khác. Nhưng tôi nhìn con, chỉ hỏi: "Con có chắc là mình thật sự muốn đi không? Có thể xin thêm tài trợ hoặc vay hỗ trợ không?".
Nó nhìn tôi, hơi bất ngờ: "Mẹ… không đủ hả?".
Tôi gật, nói dối: "Mẹ cố thì được, nhưng sẽ rất vất vả. Sau này cần con hỗ trợ trả nợ".
Đêm đó, nó tìm học bổng phụ trợ, làm hồ sơ vay sinh viên. Tôi cũng cả đêm không ngủ được vì băn khoăn, nếu để con tự vay, tự trả nợ, thì con sẽ cố gắng vươn lên. Nhưng tôi có tiền mà để con phải đi vay như vậy, thật sự cắn rứt lương tâm.
Ảnh minh họa
Rồi cả con trai tôi, học hành lẹt đẹt. Vừa hết lớp 11 là đòi nghỉ học mở quán cà phê. Con nói con cần 300 triệu để lập nghiệp, mẹ có giúp được không?
Tôi chết lặng. Con không giỏi tính toán, lại hay cả tin. Cho con tiền lúc này chẳng khác nào đẩy con xuống vực nếu thất bại, huống chi còn 1 năm nữa con mới tốt nghiệp cấp 3.
Tôi hỏi: "Nếu con thất bại thì sao?"
Con đáp: "Thì con làm lại. Nhưng giờ con chán học lắm, con học không vào đầu, lúc nào cũng chỉ nghĩ tới việc mở cửa hàng thôi".
Tôi cắn răng: "Mẹ không có tiền. Nếu con thật sự muốn làm, thì đi làm thêm, tiết kiệm, tìm người hùn vốn. Nếu con vượt qua được bước đó, mẹ sẽ tính. Nhưng con phải học hết cấp 3".
Con giận, bỏ đi. Tôi nhìn theo mà lòng như kim châm. Nhưng tôi tin nếu con kiên trì được tới cùng, con sẽ trưởng thành. Còn nếu bỏ cuộc sớm, nghĩa là con chưa đủ bản lĩnh.
Tôi không nghèo, nhưng vẫn sống như nghèo. Tôi không keo kiệt, nhưng lại chọn cách giáo dục con trong tiết kiệm.
Tôi biết, đến một ngày, tôi phải nói ra. Nhưng hôm nay vẫn chưa phải lúc. Khi nào hai con tôi đủ bản lĩnh để không gục ngã trước đồng tiền, lúc ấy, tôi sẽ kể hết.
Vì làm mẹ, đôi khi yêu con không phải là cho thật nhiều, mà là giấu đi những gì chúng chưa sẵn sàng biết.
Một lần 'ga lăng' ở họp lớp, tôi nhận lại hàng trăm tin nhắn cay nghiệt
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ họp lớp là dịp bạn bè cũ ngồi với nhau để nhớ về thời thanh xuân vô tư. Nhưng sau lần họp lớp năm ấy, tôi mới hiểu có những mối quan hệ chỉ đẹp trong ký ức.
Nghỉ hưu rồi mới ngộ ra: Nhiều mối quan hệ nên dừng càng sớm càng tốt
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Năm nay tôi 63 tuổi, đã nghỉ hưu được 3 năm. Nhiều người nói tôi thay đổi quá nhiều sau khi rời công việc.
Thanh toán giúp 15 triệu đồng cho bữa tiệc nghỉ hưu của đồng nghiệp, 2 năm sau tôi bất ngờ đổi đời
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một bữa tiệc nghỉ hưu cách đây 2 năm, tôi mới hiểu rằng đôi khi chỉ một hành động tử tế nhỏ bé cũng có thể trở thành bước ngoặt thay đổi cả cuộc đời.
Họp lớp sau 20 năm, tôi không còn ghen tỵ với bạn bè giàu có vì 3 sự thật cay đắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Họp lớp tuổi trung niên, thứ khiến chúng ta suy nghĩ nhiều nhất không phải ai giàu hơn, ai thành công hơn mà là ai đang sống bình yên hơn.
Một tháng sống như người về hưu, tôi hoảng sợ phát hiện 5 khoản chi âm thầm đánh gục người già
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một tháng sống như người về hưu giúp tôi phát hiện 5 khoản chi tưởng nhỏ nhưng có thể khiến tuổi già trở nên chật vật nếu không chuẩn bị từ sớm.
Tôi giả nghèo suốt nhiều năm sau khi nghỉ hưu, đến lúc con trai nhập viện mới biết mình sai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu tôi mới hiểu tiền bạc không phải thước đo tình thân, còn sự sẻ chia mới là điều gia đình cần nhất.
Nghỉ hưu rồi tôi hiểu vì sao nhiều người già không muốn ở cùng con cái
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Những tưởng sống cùng con cháu sau khi nghỉ hưu sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng ông lại tìm thấy hạnh phúc thực sự khi trở về cuộc sống tự lập của chính mình.
Từng ghét cay ghét đắng bố mẹ chồng vì đòi tiền hàng tháng, 10 năm sau mới biết mình sai quá nhiều
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Ngày mới kết hôn, tôi từng nghĩ cuộc sống chỉ cần vợ chồng đồng lòng là đủ. Nhưng rồi một yêu cầu từ bố mẹ chồng đã khiến tôi mang theo sự ấm ức suốt gần chục năm trời.
Ngỡ ngàng ngày đi xem mắt, "đối tượng" lại là người cũ tôi chưa quên
Tâm sự - 4 ngày trướcThật không ngờ, mới đây tôi lại được em họ làm mối cho cô bạn học, khi gặp mặt tôi mới ngỡ ngàng nhận ra đối tượng "xem mắt" lại chính là cô ấy, người tôi vẫn luôn vương vấn bấy lâu nay.
Em ruột tôi bệnh nặng nằm viện mà vợ lấy cớ bận không chịu vào chăm
Tâm sự - 5 ngày trướcEm gái bệnh nặng phải nhập viện nhưng người vợ lấy lý do bận công việc, chỉ thăm nom qua loa khiến người chồng hụt hẫng, làm lộ ra mâu thuẫn về trách nhiệm và tình cảm trong gia đình.
Nghỉ hưu tôi mới hiểu: Về già nghèo còn đáng sợ hơn lúc trẻ
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu một điều rất thực tế: Tiền không quyết định được hạnh phúc, nhưng thiếu tiền thì tuổi già mất đi cảm giác an tâm.

