Mua quần áo Tết cho con, tôi choáng váng với yêu cầu của chồng ngày cuối năm
GĐXH – Gần Tết nhưng vợ chồng tôi vừa cãi nhau chỉ vì chuyện tôi lỡ mua quần áo Tết cho con nhiều hơn so với dự tính ban đầu.
Tôi quen chồng qua một người bạn giới thiệu. Ngày ấy, tôi 24 còn anh 29 tuổi, đã có công việc ổn định với mức thu nhập khá. Lúc mới quen nhau, tôi ấn tượng với chồng vì sự chín chắn, biết lo cho tương lai. Anh cũng luôn khen tôi nhẹ nhàng, biết đối nhân xử thế.
Nói là quen nhau qua mai mối nhưng tôi hoàn toàn cảm nhận được hai đứa yêu nhau thật lòng. Vì vậy, sau gần 1 năm hẹn hò, chúng tôi quyết định tiến tới hôn nhân.
Thời điểm chúng tôi tổ chức đám cưới, chồng tôi đã có một căn chung cư nhỏ trên thành phố nên mọi người trong gia đình ai nấy cũng mừng cho tôi. Ngay chính bản thân tôi cũng đã từng nghĩ mình may mắn khi tìm được một người chồng tốt, có thể dựa dẫm cả đời mà không phải lo vấn đề cơm áo gạo tiền.

Vợ chồng cãi nhau chuyện mua quần áo Tết cho con. Ảnh minh họa.
Thế nhưng, đúng là đời không như là mơ. Sau khi kết hôn, tôi dần nhận ra chồng lúc nào cũng chỉ biết đến công việc. Ngoài đi làm kiếm tiền, anh không hề biết giúp đỡ vợ bất cứ việc gì trong nhà. Hoặc là có biết nhưng anh cũng không làm. Lúc nào chồng tôi cũng bảo thủ với quan điểm, việc nhà cửa, bếp núc là của phụ nữ, đàn ông không nên quan tâm làm gì.
Không những thế, chồng tôi thường ra khỏi nhà từ sớm và trở về khi đã đêm muộn. Những buổi nhậu tiếp đối tác, những chuyến công tác dài ngày khiến hai vợ chồng dù mới cưới nhưng cảm giác vô cùng xa cách.
Sau này lúc tôi mang bầu và sinh con, chồng cũng ít ở bên cạnh. Việc duy nhất anh làm là thuê cho tôi một người giúp việc để hỗ trợ tôi việc chăm con. Nhiều lúc tủi thân, tôi luôn phải tự an ủi mình rằng chồng vất vả làm việc ngày đêm tất cả là vì gia đình, vì muốn vợ con có cuộc sống sung túc. Thế nên, tôi phải biết yêu thương chồng hơn chứ không phải là ngồi suy diễn rồi giận dỗi vô cớ.
Nghĩ là vậy nhưng càng ngày tôi càng cảm nhận được cuộc sống hôn nhân của tôi càng tẻ nhạt. Thậm chí đến cuối tuần, chồng cũng không thể dành thời gian trọn vẹn bên gia đình. Anh phó mặc việc chăm con cho tôi. Hễ tôi mở miệng ra than trách, chồng lại mang công việc của anh ra để lấy cớ.
Khi con trai tôi được hơn 2 tuổi cũng là lúc dịch bệnh covid ập đến. Công việc của chồng tôi cũng có dấu hiệu đi xuống. Các khoản đầu tư liên tục thua lỗ nặng nề khiến anh rơi vào bế tắc. Sau đó, chồng tôi phải nghỉ việc vì không thể tiếp tục duy trì.
Khoảng thời gian đó thực sự khó khăn với gia đình tôi. Tôi phải cho giúp việc nghỉ, xin chuyển trường cho con từ trường quốc tế về học trường công, đồng thời nhận làm thêm nhiều việc với hy vọng có thêm thu nhập trang trải cuộc sống.
Cũng trong khoảng thời gian ở nhà, chồng tôi càng ngày càng thể hiện sự gia trưởng. Chồng rảnh nhưng không hề chủ động giúp tôi lo chuyện con cái. Tôi đi làm về, tối vừa lo nhà cửa vừa phải trông con.
Thế nhưng, cứ hễ xảy ra chuyện gì với con, việc đầu tiên chồng làm là đổ lỗi cho tôi. Lần nào con ốm, chồng cũng cho rằng con bị vậy là do tôi chăm con không cẩn thận. Rồi con khủng hoảng hay mè nheo, chồng cũng trách tôi không biết dạy con hoặc chỉ biết chiều hư con. Câu cửa miệng của chồng lúc nào cũng là "con hư tại mẹ" y như các cụ ngày xưa.
Rồi từ ngày chồng xin vào làm ở công ty mới, do thu nhập giảm rất nhiều so với trước đây nên anh quản rất chặt chuyện chi tiêu trong gia đình. Tất cả các khoản mua gì, tiêu gì tôi đều phải ghi lại để đưa chồng xem. Điều đó khiến tôi rất mệt mỏi.
Và dịp cuối năm này cũng vậy, vợ chồng tôi vừa cãi nhau chỉ vì chuyện tôi lỡ mua quần áo cho con nhiều hơn so với dự tính ban đầu, làm phật ý chồng.
Thực lòng mà nói, hôm ấy dẫn con đi mua quần áo, tôi cũng chỉ định mua cho con bộ áo dài hoặc quần áo tầm vài trăm nghìn để diện ngày Tết. Nhưng vì con rất thích bộ vest trắng trong cửa hàng và chính bản thân tôi cũng thấy con mặc bộ đó đẹp nên mạnh tay mua cho con với giá hơn 2 triệu (một sét vest 5 chi tiết).
Tuy nhiên, ngay khi nhìn thấy hóa đơn mua hàng, chồng đùng đùng mắng tôi như tát nước vào mặt:
"Anh không hiểu em nghĩ cái gì mà đi mua bộ quần áo trẻ con hơn 2 triệu bạc. Suốt ngày chỉ giỏi chiều hư con. Trẻ con thì lớn nhanh, mặc một lần rồi vứt xó à? Đầu óc em để đi đâu thế?
Chồng thì nai lưng đi làm vất vả kiếm được mấy đồng, vợ thì sẵn tay tiêu xài hoang phí. Mang trả ngay đi, không thì đừng có về cái nhà này nữa".
Tôi biết mua bộ quần áo đắt tiền một phần cũng do tôi chưa biết tính toán nhưng cả năm mới có ngày Tết, chồng có nhất thiết phải hành xử với tôi gay gắt như vậy không?
Theo mọi người, trong chuyện này, là do tôi sai hay là chồng tôi quá đáng, chuyện bé xé ra to?
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 3 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.

