Nàng dâu cưng của mẹ chồng xúi đừng "nộp" vàng cưới, tôi rất ngạc nhiên cho tới khi nhìn thấy két sắt trong phòng ngủ của bà
Tôi không hiểu tại sao mẹ chồng và em dâu thân thiết như thế, em ấy cũng đưa vàng cưới cho bà nhưng lại khuyên tôi: "Chị đừng đưa vàng cho mẹ giữ...".
Đang đi đường thì xe thủng xăm, tôi dắt vào quán sửa để rồi bủn rủn chân tay vì bí mật bao lâu của người yêu lộ ra trước mắt Trước khi quyết định lấy Công, tôi cũng lo lắng rất nhiều. Bởi lẽ, gia đình anh chẳng khá giả gì, không có điều kiện cho mỗi người con trai một mảnh đất, xây nhà riêng. Thế nên, lấy anh xong tôi sẽ phải chung sống với bố mẹ chồng, em trai và em dâu bên nhà chồng trong cùng một căn nhà 2 tầng chẳng rộng rãi gì cho cam.
Hơn nữa, Công cũng chỉ là công nhân, trình độ và lương của anh đều thua kém tôi. Nhưng là phận gái, lại đã ngót nghét đầu 3, tôi bị xếp vào hàng gái ế không ai thèm rước ở quê rồi. Tôi không có nhiều lựa chọn, thậm chí một số còn cho rằng có người hỏi là may!?
Vốn dĩ tôi muốn mặc kệ mọi người mà cứ vui sống, nhưng nhìn bố mẹ cứ thở dài thườn thượt, rồi phải lảng tránh câu hỏi từ họ hàng, làng xóm, tôi thương vô cùng. Đó cũng là lý do chính khiến tôi quyết định kết hôn với người đàn ông kém tôi nhiều thứ.
Mấy lần qua nhà Công chơi, tôi thấy mẹ chồng và em dâu rất thân thiết, tình cảm. Bà lại cứ ra rả mấy câu chuyện rằng mẹ chồng thời nay phải khác, không thể cứ tìm cách làm khó dễ con dâu được. Nó không vui, rồi con trai mình chịu, mình cũng không vui. "Nói chung, phải coi con dâu như con gái trong nhà, như thế mới là giúp con trai mình" - mẹ chồng tôi đã cầm tay tôi và nói như thế.
Tôi cũng có cảm tình. Có lẽ bà phải thế nào thì em dâu mới quý và tình cảm với bà như thế...

(Ảnh minh họa)
Tuy nhiên, có một lần nhà Công có đám giỗ, lúc đó cách ngày cưới của tôi chục ngày thôi, tôi có dịp đi chợ cùng em dâu. Con bé ấy kém tôi 4 tuổi, lấy chồng từ năm 21 và tới giờ đã 2 con. Nhìn vóc dáng nó gầy gò, mặt già ngang cả tôi, cũng khá đáng thương.
Trong lúc 2 chị em nói chuyện, con bé bỗng nói:
- Chị Phương, mai này cưới xong chị đừng đưa vàng cho mẹ giữ...
- Ơ, thế em có đưa không?
- Em đưa!
Tôi hơi ngờ ngợ, tại sao cô em dâu đưa mà lại khuyên mình đừng đưa? Chẳng lẽ nó muốn tôi bị mẹ chồng ghét, một mình chiếm sự "ân sủng"? Nhưng không, thực ra chẳng cần phải có em dâu căn dặn, tôi vốn không bao giờ có ý định cho ai đó quản lý tài chính giúp. Vàng của tôi, lương của tôi, tôi phải tự giữ chứ. Tôi chưa đòi quản của ai thì thôi...
Khá tò mò, tôi gặng hỏi 1 hồi mà em dâu vẫn lắc đầu nguây nguẩy. Mãi tận lúc về, nó mới nhìn tôi, bảo:
- Rồi chị sẽ hiểu. Một khi chị đưa sẽ chẳng bao giờ lấy lại được đâu. Và ngay từ đầu chị đã chấp nhận để mẹ chồng thao túng, mãi mãi về sau chị không ngóc đầu lên được! Như em thì buồn.
Tôi nghe mà ngơ ngác, thấy thương con bé thật sự. Không hiểu sao, tôi cứ có cảm giác rằng vẻ vui vẻ, thân thiết với mẹ chồng của em dâu chỉ là giả tạo. Thực chất, con bé không thoải mái gì.
Rồi sau khi đám cưới xong, đúng như em chồng nói, mẹ chồng đã lên ngỏ ý giữ vàng giúp, khi nào tôi cần thì sẽ đưa. Tôi cười cười bịa ra 1 lý do để từ chối không mất lòng:
- Thực ra bố mẹ con không có biếu vàng. Vì sắp tới con cần đầu tư kinh doanh nên cần tiền, mua vàng bán đi lại mất giá. Nên con mua 1 bộ vàng giả cho cả nhà lên trao thôi mẹ ạ, tiền con đang để trong thẻ dăm hôm nữa cần rồi.
Mẹ chồng tôi hậm hực bỏ đi. Cũng kể từ hôm đó, bà khó chịu với tôi ra mặt. Chẳng có chút gì gọi là "không làm khó", rồi "yêu thương như con gái trong nhà". Nhưng bà cũng biết tôi không phải là đứa hiền lành, dễ sai bảo và mắng mỏ như em dâu nên cũng chỉ bóng gió chứ không chửi thẳng. Còn cô em dâu, chung một nhà tôi mới hiểu mẹ chồng coi con bé như người ở, mắng nó suốt ngày. Vậy mà em dâu quá hiền nên chẳng bao giờ cãi lại.
Một ngày nọ, tôi đi gọi mẹ chồng xuống ăn cơm, tới trước cửa phòng thì thấy đang he hé thì tò mò ghé mắt lại.
Tôi choáng váng khi thấy bà đang xếp trang sức vàng rồi bỏ vào trong két sắt. Bình thường tôi có qua phòng, nhưng bà đã ngụy trang bằng chiếc khăn vải nên tôi cứ ngỡ là chiếc bàn nhỏ.
Rồi mẹ tôi quay sang bố chồng, bảo:
- Cứ tưởng số tiền vàng của vợ chồng Thắng Mai sắp đủ tiền mua đất thì giờ phải rút đi trả nợ không đủ. Con ranh Phương thì quyết không đưa. Ông bảo tôi phải làm thế nào đây? Cái đứa con gái cứng đầu đã ế lại còn không biết điều. Tôi bảo ông rồi, thà rằng cứ cưới về đứa ngu ngu nhưng ngoan ngoan, chứ con này cáo già quá!
- Bà thôi đi, còn phải do bà à? Chơi không biết điểm dừng, đáng lẽ giờ mua được đất cho chúng nó ra riêng rồi thì lại phải đi trả nợ!
...
Bố mẹ chồng tôi còn cãi cọ nhau thêm một lúc nữa. Nhưng nghe tới đây tôi hiểu tại sao em dâu lại bảo đừng đưa vàng cho mẹ chồng. Bà nói rằng giữ giúp nhưng thực ra lại đem đi chơi bời, thậm chí còn để mang nợ. Rồi mẹ chồng còn dùng những từ ngữ không mấy hay ho nói về 2 Mai và tôi.
Thế mà em dâu còn phải cùng bà diễn cảnh mẹ con thân thiết với người ngoài. Nhưng thực chất, bà cướp cả tiền bạc, vàng cưới... mà nó chẳng dám ho he. Tôi bỗng thấy rất thương em ấy, muốn giúp nhưng lại sợ khiến gia đình lục đục và sợ mình đang lo chuyện bao đồng.
Từ hôm đó tới giờ tôi vẫn rất đắn đo có nên khuyên em dâu vùng lên hay không? Con bé cứ ngây ngây ngô ngô thế thì còn khổ dài dài.
Ngô Kiến Huy 8 năm sau scandal có con với Thụy Anh: Chia tay bạn gái, gầy như "que củi", nhưng sự nghiệp lên như diều gặp gió Theo Nhịp sống Việt
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 1 giờ trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi xế chiều, tôi mới hiểu rằng tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc hay lương hưu, mà là một mái nhà thuộc về chính mình.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.