Ngày trở về, tôi khóc ngất bên di ảnh của mẹ

| Tâm sự

Không ngờ ngày tôi về thì mẹ đã ra đi mãi mãi rồi.

Ngày cấp 3, tôi học giỏi lắm nhưng vì chủ quan nên bị trượt đại học. Lúc đó, tôi suy sụp sợ hãi không dám báo tin với mẹ, nào ngờ bà còn biết kết quả trước tôi.

Bố nổi cáu lên khi biết tôi trượt đại học, ông nói uổng cho bố mẹ làm lụng vất vả nuôi 12 năm trời. Lúc nào cũng mang tiếng học giỏi, giờ trượt đại học hỏi có xấu hổ không?

Thấy bố mắng con gái gay gắt, mẹ đứng ra can ngăn. Mẹ bảo cánh cửa này đóng thì sẽ có cánh cửa khác mở, đại học đâu phải là con đường duy nhất bước vào đời. Không học ở trên trường lớp thì học ngoài đời, quan trọng là tôi có chịu khó học hỏi không thôi.

Không muốn chứng kiến cảnh tôi bị bố đay nghiến chửi mắng mỗi ngày, mẹ đã nhờ một người bạn tìm giúp tôi một công việc ở nước ngoài. Ở đó tôi sẽ vừa học vừa làm mà gia đình không phải chu cấp tiền mỗi tháng.

Ngày mẹ đưa tiễn tôi ra sân bay, bà dặn dò rất nhiều, có một câu nói mà tôi vẫn còn nhớ đến bây giờ. Mẹ bảo mỗi lần thất bại phải biết rút ra được kinh nghiệm cho bản thân, chỉ có bỏ cuộc mới là thất bại thảm hại nhất.

Nhờ có câu nói đó của mẹ mà những năm sống nơi đất khách quê người, trải qua nhiều khó khăn và cạm bẫy, tôi đã tự học hỏi trau dồi nhiều kiến thức cho bản thân. Sau 3 năm vừa học vừa làm ở nước ngoài, tôi thấy mình tự tin chín chắn hơn rất nhiều.

Lần này về nước, tôi thăm gia đình và dự định ở lại một thời gian. Vì không muốn bố mẹ tốn kém tiền ra sân bay đón nên tôi không thông báo cụ thể giờ giấc. Nào ngờ về tới cổng, gọi mãi không thấy mẹ ra đón, chỉ có bố chạy ra xách hành lý giúp tôi.

Lúc vào đến cửa, đầu óc tôi quay cuồng, nước mắt tôi giàn giụa khi nhìn thấy di ảnh mẹ trên bàn thờ. Mới tuần trước, hai mẹ con còn gọi điện nói chuyện với nhau cả tiếng đồng hồ, vậy mà giờ mẹ đã ra đi mãi mãi là sao?

Tôi đã khóc rất nhiều đến nỗi ngất đi lúc nào không hay, tỉnh dậy bố và em gái ở bên cạnh. Em gái vừa khóc vừa kể về vụ tai nạn đã cướp mẹ tôi đi. Em bảo trước khi nhắm mắt, mẹ vẫn còn gọi tên tôi. Biết tôi sắp về nên không ai dám báo tin buồn. Đành cứ để tôi về tới nhà thì biết tin.

Tôi đã học xong, sắp tới tôi sẽ đi làm toàn thời gian, lúc đó tôi sẽ có tiền mua nhiều đồ tặng mẹ. Ứớc mơ của tôi chưa thực hiện được mà mẹ đã không còn nữa. Lúc mẹ còn sống tôi không báo hiếu được, khi mẹ mất rồi tôi báo hiếu làm sao?

Ý kiến của bạn
Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi luôn nghĩ bố không tái hôn vì quá yêu mẹ. Nhưng sau khi ông qua đời, tôi vô tình tìm thấy những lá thư bố viết cho mẹ. Hóa ra, phía sau cuộc sống một mình của bố không chỉ là tình yêu, mà còn là một nỗi ân hận ông mang theo suốt cuộc đời...

Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Tâm sự -

GĐXH - Gần 20 năm làm dâu, tôi luôn nghĩ mẹ chồng quá bao bọc con trai, như thể sợ tôi “cướp” mất anh. Chỉ đến khi mẹ qua đời, nghe một người bác trong họ kể lại quá khứ hơn 40 năm trước, tôi mới bật khóc và hiểu vì sao mẹ chồng cả đời không thể buông đứa con duy nhất...

Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Tâm sự -

GĐXH - Hơn 3 năm hôn nhân, cô luôn nghĩ mình may mắn khi có một người chồng yêu thương và người mẹ chồng hiền lành, tâm lý. Cho đến một ngày, từ một câu chuyện tưởng như vô tình, cô bất ngờ biết được bí mật mà mẹ chồng đã giấu kín hơn 10 năm. Đó cũng là lúc cô nhận ra người chồng của mình có một phần quá khứ mà cô chưa từng được biết.

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.