Ngột ngạt khi sống bên người chồng hoàn hảo

Thứ ba, 14:34 15/09/2020 | Tâm sự

Dạo này trong đầu tôi nhen nhóm ý nghĩ chia tay chồng. Tôi từng rất yêu chồng nhưng tình yêu đó vơi theo thời gian vì cả hai không hợp nhau.

Lúc mới quen, tôi nghĩ chỉ cần yêu nhau là đủ, chúng tôi vì trái nhau mà hút nhau. Tôi lành tính, nhẹ nhàng, không sâu sắc, có phần tưng tửng, không thích chỉ trích người khác, không kiên định, đơn giản, giỏi vừa phải, tháo vát vừa phải. Còn anh sắc sảo, gia trưởng, mạnh mẽ, giỏi và cầu toàn. Tôi ở bên anh cảm giác được che chở, anh cần tôi như một người an toàn, toàn tâm cho gia đình, có thể nuôi dạy con cái tốt. Nghĩ lại, vì tình yêu mù quáng và cả sự tự ti của bản thân mà ở bên anh như một mảnh ghép hoàn hảo; nhưng nơi giao nhau giữa chúng tôi lại đầy góc cạnh vì khác biệt, cứa vào nhau, sẹo có thể lành nhưng đầy tổn thương. Trước khi cưới đã thấy khác biệt nhưng tôi không đủ dứt khoát chia tay, anh thì không muốn buông tôi. Chúng tôi khác vùng miền, gia đình, cách cư xử cũng khác nhau.

Về tính cách, chúng tôi khá hướng nội nhưng đọc sách và nghe nhạc khác nhau, quan điểm về tâm linh và cách giao tiếp cũng khác. Chồng tôi nghiêm túc, không biết đùa, mọi thứ cần có kết quả hoàn hảo là đủ. Tôi thích vui vẻ, không quá quan trọng kết quả, chỉ chú trọng cách làm. Khi gặp vấn đề, tôi có khuynh hướng trấn an, cùng nhau giải quyết; chồng có khuynh hướng tìm lỗi sai từ những người xung quanh, chỉ trích trước khi xử lý. Anh là người hoàn hảo trong mắt nhiều người nhưng sống cạnh anh tôi cảm giác ngột ngạt. Thường ngày, cuộc sống gia đình tôi có thể rất ổn, còn những lúc có vấn đề anh luôn cáu giận ngay từ câu đầu. Tôi thường bị chỉ trích, anh bảo 1-2 lần tôi sai thì anh sẽ không thể tin.

Nói mình bị bạo hành tinh thần thì hơi quá nhưng tôi cảm giác sợ va chạm với anh và không có tinh thần cố gắng khi làm việc gì cùng anh. Đôi khi tôi mặc kệ việc cho anh làm chỉ vì sợ va chạm, không cãi lại anh cũng vì sợ đối đầu. Tôi thích đùa nhưng bên anh và gia đình anh tôi đùa không ai hiểu, rất lâu mới hòa nhập được với cách nói của nhà anh. Suốt thời gian giãn cách xã hội, tôi nhận ra mình sợ sự luẩn quẩn trong những bữa cơm. Tôi muốn mở lòng và yêu quý gia đình chồng nhưng chúng tôi vẫn có khác biệt. Tôi dần giống anh, hay cáu gắt, chỉ trích con. Đôi lúc tôi tự hỏi nếu một ngày bố mẹ ruột mất đi, không còn chỗ để gọi về đùa giỡn tếu táo chắc sẽ buồn lắm.

Ly hôn thực có đáng không khi gia đình tôi vẫn có lúc vui vẻ cười đùa được với nhau? Chúng tôi đã có những ngày hạnh phúc, nỗ lực đi đến ngày hôm nay, đi qua những bất đồng của hai gia đình khi cưới, chồng đi qua những ngày tôi còn trẻ vụng về, tôi đi qua những khó chịu của chồng khi cho rằng tôi làm quá lúc thai nghén, những cáu giận của chồng khi tôi chăm con vụng về, chồng trải qua những ngày cảm thấy tôi vô tâm, tôi vượt qua khi chồng có bồ, chúng tôi cùng vượt qua khi tôi ở nhà nuôi con và chồng cùng lúc muốn nghỉ việc. Nhiều năm qua, vợ chồng hòa hợp hơn, nói chuyện tốt hơn nhưng thực sự tôi kiệt sức, đã thử nhiều lần muốn cùng anh làm tốt hơn nhưng anh không để tâm. Anh đã trưởng thành và tốt hơn rất nhiều sau bao năm, còn sự cáu kỉnh và sự gia trưởng không đổi, chỉ tăng thêm. Anh luôn cho rằng tôi có tầm nhìn không đủ xa. Còn tôi chỉ mong một cuộc sống ổn định, dành thời gian nhiều nhất cho con khi còn bé.

Vì những quyết định của anh, gia đình tôi có thể giàu hơn, nhưng khác biệt giữa chúng tôi lại lớn hơn. Tôi chạy theo không kịp tư duy của chồng, cưới rồi tôi mới thấm thía việc đừng lấy chồng thông minh hơn mình một cái đầu, như thế chỉ làm mình thấy mình kém đi. Tôi lương không cao bằng anh nhưng hoàn toàn có thể nuôi con, không phụ thuộc kinh tế. Tôi có bạn bè, đồng nghiệp, có niềm vui trong những thứ xung quanh, không dựa dẫm tinh thần vào chồng. Tôi không có bồ và không có ý định đó; chồng từng có bồ nên tôi không muốn làm tổn thương anh.

Về chuyện ấy, chúng tôi rất hòa hợp; chồng tôn trọng tôi chứ không đến mức coi thường, có điều cách cư xử của anh không thay đổi được. Chúng tôi khác biệt, có lẽ các con là đứa tổn thương nhất. Các con vui vẻ, vô lo nhưng bắt đầu nhận thấy những ấm ức của tôi, biết sợ ba mẹ chia tay. Một lần tôi phản kháng bằng cách hét lên, có phần thách thức. Tôi không nói tục, không mày tao hay dùng từ thiếu văn hóa, chồng tát tôi. Anh hiếm khi làm thế, có lẽ vì tôi cũng không cãi to bao giờ. Anh bảo các con rằng: "Bố nhắc rồi mà mẹ vẫn không nghe nên phải làm thế", các con chấp nhận rằng bố cư xử vậy cũng bình thường. Điều đó khiến tôi đặt câu hỏi về hôn nhân của mình, một lần thôi nhưng tôi rất sợ các con sẽ giống hệt chúng tôi; một người chủ động và luôn cho mình là đúng, còn một người cam chịu và thụ động. Nếu chia tay, chỉ gặp nhau vì con, hai bên cùng vui vẻ, bình thản, biết đâu con lớn lên sẽ bình an hơn. Có ai có hoàn cảnh giống tôi không?


Điệp

Theo VnExpress

Ý kiến của bạn
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Tâm sự - 3 giờ trước

GĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Tâm sự - 7 giờ trước

GĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.