Nhà trai vô trách nhiệm, đòi xét nghiệm ADN khiến tôi nghẹn đắng

Thứ bảy, 20:14 29/04/2023 | Tâm sự

Tôi uất ức đến tột cùng khi nghe bố mẹ bạn trai nói: "Phải chuẩn là máu mủ nhà tôi, nhà tôi mới nhận".

Tôi năm nay 20 tuổi, đang là sinh viên đại học năm thứ hai.

Tôi và Tùng cùng quê, yêu nhau được một năm thì chia tay. Sau đó, tôi phát hiện mình lỡ dính bầu ba tháng.

Bối rối quá, tôi liền gọi điện ngay cho người yêu cũ để báo tin và bàn xem nên xử trí thế nào. Dù đã "đường ai nấy đi", nói thật, tôi vẫn có chút hy vọng vào anh ấy.

Sau phản ứng bất ngờ, đáp lại tôi, Tùng bảo: "Tùy em quyết định, nếu em không muốn giữ thì anh sẽ chi tiền và đưa em đi giải quyết. Còn nếu em muốn giữ đứa bé thì anh sẽ chịu trách nhiệm".

Nghe đến đây tôi mừng thầm, nghĩ đúng là trước đây mình chọn không sai người. Nhưng tôi đã nhầm.

"Anh nói là chịu trách nhiệm, em thích thì cứ đẻ đi. Nhưng không có chuyện cưới xin gì đâu nhớ, anh hết tình cảm với em rồi", anh ấy tiếp lời.

Tay tôi run run, nước mắt cứ thế chảy xuống. Tôi đột nhiên cảm thấy rất cáu giận, liền dập máy ngay.

Không biết nên làm thế nào, tôi quyết định về quê nói thật với bố mẹ. Biết tin, bố mẹ tôi như ngã quỵ, tra hỏi bằng được xem đây có phải là "sản phẩm" của Tùng không?

Ban đầu thấy tôi chỉ nói mang bầu ba tháng, nhất quyết không khai tên bố đứa bé, mẹ tôi nổi giận đùng đùng, tát tôi hai cái. Bố tôi phải kéo mẹ ra góc nhà để mẹ bình tĩnh lại. Mãi sau đó, tôi mới dám mở lời:

- Vâng, đúng là con của Tùng ạ. Nhưng bọn con chia tay rồi.

- Cái gì? Chia tay thì làm sao, giờ đứa con này tính sao? Nó biết chưa?

- Anh ấy bảo sẽ chịu trách nhiệm nhưng không cưới ạ. Bọn con hết yêu rồi, cưới xin chỉ làm khổ nhau thêm thôi.

Nhà tôi và Tùng ở quê cách nhau không xa. Nghe thấy tôi nói vậy, dường như không thể chấp nhận được, bố mẹ tôi ngay lập tức kéo tôi sang nhà anh ấy nói cho ra lẽ.

Lúc hai bên phụ huynh gặp nhau, tôi run lắm. Tôi vừa cảm thấy xấu hổ, vừa lo lắng không biết mình nên làm gì.

Trong khi bố mẹ tôi bắt bằng được gia đình Tùng phải chịu trách nhiệm thì phía bên kia sau khi hết bàng hoàng, chỉ trả lời: "Anh chị cứ bình tĩnh, đâu còn có đó, phải để xem các cháu muốn như nào".

Một tuần sau, hai gia đình lại gặp mặt, có đầy đủ bố mẹ, tôi và Tùng. Sau thời gian suy nghĩ và bàn tính, phía nhà trai phản hồi rằng, khi tôi đẻ con ra, nếu đúng là cháu nhà họ, họ sẽ có trách nhiệm nuôi đứa bé. Nhưng trước đó, em bé cần được đi xét nghiệm ADN.

"Phải chuẩn là máu mủ nhà tôi, nhà tôi mới nhận", bố mẹ Tùng nói như thế đấy.

Tôi nghe câu này thấy sao mà khốn nạn quá, uất ức không để đâu cho hết.

Bố mẹ tôi thấy vậy liên tục lớn tiếng: "Nếu không cưới xin đàng hoàng thì không sinh đẻ gì hết. Lúc con tôi mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày ai chăm? Nhà anh chị khôn vừa thôi, không muốn mất gì mà vẫn có được cháu à?

Danh dự, mặt mũi con gái tôi và cả nhà tôi để đâu? Nó mới 20 tuổi không chồng mà chửa à? Rồi còn lỡ dở học hành, tương lai sau này của con gái tôi biết tính sao? Muốn lấy cháu mà không lấy dâu à, đừng có mơ".

Khi tình hình hai bên gia đình rất căng thẳng, đột nhiên Tùng chen vào một câu khiến tôi phải ngay lập tức cho anh ta một phát tát: "Chắc gì đây đã là con của cháu ạ?".

Bạn trai cũ của tôi từ bao giờ lại trở thành một tên đểu cáng, mất nhân tính như thế này? Anh ta còn nhai đi nhai lại chuyện đã hết yêu tôi và chắc chắn không bao giờ đồng ý tổ chức đám cưới.

Thật sự đến lúc này, tôi chẳng cần gì hết, chẳng thiết tha gì hết. Nói thẳng ra từ lúc biết tin tôi mang bầu, Tùng chẳng mấy khi hỏi han xem sức khỏe của tôi và con như thế nào.

Anh ta cũng chưa từng mua được hộp sữa hay túi hoa quả nào cho tôi. Chỉ có đúng một lần, anh ta chuyển khoản cho tôi 500.000 đồng để tôi tự đi siêu âm, chứ cũng không thèm đưa tôi đi.

Thậm chí, Tùng bây giờ còn chặn Facebook và số điện thoại của tôi. Thấy bạn bè tôi bảo, anh ta vẫn thường xuyên đăng ảnh vui vẻ lên mạng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trong khi tôi đau khổ, bế tắc thế này thì người làm cho tôi mang bầu lại nhởn nhơ như không.

Tôi mới là sinh viên năm hai thôi, rồi đời tôi sẽ đi về đâu? Tôi rất sợ hai nhà cứ to tiếng thế này rồi cả làng, cả xóm đều biết chuyện mất. Như thế chắc tôi rồi bố mẹ tôi không sống nổi.

Ý kiến của bạn
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Tâm sự - 1 giờ trước

GĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Tâm sự - 4 giờ trước

GĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.