Nhờ mẹ vợ lên trông cháu, bà nhất định đòi trả lương khiến tôi cạn lời
Tôi sốc và cạn lời khi mẹ vợ nói nếu lên thành phố trông cháu thì sẽ chẳng giúp không công như lần trước nữa, chúng tôi phải trả lương thì bà mới đi.
Vợ chồng tôi cưới nhau được 4 năm thì sinh liền hai con, bé đầu hơn 3 tuổi và bé thứ hai mới sinh. Khi bé đầu tiên ra đời, vì bà nội vẫn đi làm nên chúng tôi nhờ bà ngoại lên trông giúp. Vợ tôi cũng thích như vậy vì cô ấy không hợp với tính nghiêm khắc của mẹ chồng. Bà ngoại thì cẩn thận, chăm sóc cháu chu đáo nên chúng tôi rất yên tâm.
Ngoài việc bế và trông nom em bé, nấu cho bé ăn, bà còn giúp luôn mọi việc trong nhà, từ đi chợ sáng, nấu bữa tối, dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ phơi phóng quần áo. Tôi từng rất cảm động nghĩ rằng bà ngoại đúng là kiểu phụ nữ thôn quê truyền thống, rất siêng năng và hết lòng vì con vì cháu.
Nhưng bà chỉ giúp được một thời gian, đến khi con tôi tròn 8 tháng thì nhất định xin về quê với lý do phải đi làm kiếm tiền và dành thời gian chăm sóc ông. Bố vợ tôi sức khỏe yếu. Ông chỉ ở nhà làm việc lặt vặt, còn mẹ vợ tôi là lao động chính.
Trong khoảng thời gian này, tôi phải thuê giúp việc cho đến khi con đủ 2 tuổi mới có thể cho đi nhà trẻ. Qua mấy đời “ô sin”, cả hai vợ chồng tôi đều rất mệt mỏi. Hình như chúng tôi không có cung nô bộc nên người giúp việc nào cũng không nên hồn, làm việc đối phó và qua quýt, không chút tận tâm, chỉ đòi tăng lương là nhanh.
Mẹ vợ tôi chăm cháu rất tốt, nhưng bà lại không muốn giúp đỡ con cái miễn phí. (Ảnh minh họa)
Tôi thường so sánh họ với mẹ vợ và sinh ra gắt gỏng, tranh cãi với người giúp việc, khiến họ dỗi mà nghỉ, phải thuê người mới. Gia đình cũng vì "khủng hoảng ô sin" mà suốt ngày loạn hết cả lên.
Khi có con thứ hai, vợ chồng tôi lại muốn nhờ bà ngoại lần nữa, bởi không có ai yêu cháu và chăm cháu tốt hơn bà. Hơn nữa nếu có bà ở cùng, vợ tôi sẽ có nhiều thời gian chăm chút gia đình và quan tâm đến chồng hơn. Còn vấn đề nữa là kinh tế gia đình tôi cũng còn khó khăn, nếu thuê giúp việc thì ngoài việc nuôi ăn ở còn tốn thêm mỗi tháng 7 triệu đồng tiền lương, chưa kể tiền quần áo, rồi tàu xe, quà cáp mỗi lần về quê, cả tiền khám, tiền thuốc thang nếu nhỡ họ ốm.
Vợ chồng tôi bàn bạc, đằng nào bà ngoại ở quê cũng chỉ làm mấy sào ruộng, chẳng được bao nhiêu thóc, thỉnh thoảng làm thêm việc nọ việc kia cũng chẳng kiếm thêm được mấy đồng. Bà lên ở trông cháu thì không phải lo tiền cơm nước nữa, lại được gần gũi con cháu, tăng thêm tình cảm. Phần chi tiêu của ông ở nhà, vợ chồng tôi gửi biếu mỗi tháng 1-2 triệu đồng là đủ. Ở quê thứ gì cũng rẻ, mà ông cũng đâu có nhu cầu gì.
Vậy là tôi gọi cho mẹ vợ. Bà từ chối, nói không giúp được vì phải chăm sóc ông, và còn phải dành thời gian kiếm thêm chút tiền phòng thân, dưỡng già. Tôi cố gắng thuyết phục, nói bọn con khó khăn, xin mẹ giúp một thời gian, chuyện tuổi già sau này của bố mẹ bọn con cũng có một phần trách nhiệm chứ đâu dám trốn tránh.
Tôi nói khô cả lưỡi bà mới có vẻ xuôi xuôi, bảo thu xếp ít hôm sẽ tới, nhưng với điều kiện: " Lần này nếu mẹ lên thì hai đứa phải trả lương. Cả đời còng lưng nuôi con rồi, giờ nếu bỏ công bỏ việc để chăm cháu thì mẹ chả giúp không như trước được nữa. Bố ốm yếu, phải có chút tiền giắt lưng nhỡ gì còn thuốc thang chứ, chúng mày hai đứa con thơ biết bao giờ mới giúp lại được ". Rồi bà nói ráo hoảnh là nếu không trả lương thì không lên.
Nghe đến đây, tôi sốc nặng. Không hiểu bà nghĩ gì mà tính toán đến như vậy; mẹ ruột lên giúp con gái cũng phải đòi tiền công sao? Nghĩ cũng buồn, bạn bè tôi sinh mấy đứa con cũng đều có bố mẹ giúp trông cháu, lại còn hỗ trợ tiền bỉm sữa, tiền đi nhà trẻ nữa, có ai nói chuyện tiền nong thẳng thừng như người dưng vậy đâu? Tôi nghĩ, con nhỏ cũng chỉ có giai đoạn thôi, rồi chúng nó lớn lên đi học thì đâu cần nhờ đến bà.
Tôi gọi vợ nói chuyện riêng thêm để thuyết phục bà, thì cô ấy im lặng không nói gì. Bực quá, hai vợ chồng cãi nhau dẫn đến chiến tranh lạnh.
Thật sự, tôi cảm thấy nếu chỉ vì chuyện này mà vợ chồng bất hòa thì thật không đáng, nhưng mà việc phải trả lương cho mẹ vợ thì thật nực cười. Xin hỏi các anh chị có kinh nghiệm, tôi nên làm gì để thuyết phục mẹ vợ đồng ý lên giúp mà không kèm cái điều kiện vô lý kia?
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Đặt 100 bàn tiệc hoành tráng cho đám cưới con trai, chú tôi ê chề vì dân làng không một ai đến
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tổ chức đám cưới 100 bàn tiệc cho con trai với mong muốn nở mày nở mặt, chú tôi không ngờ ngày vui lại trở thành bài học cay đắng về cách đối nhân xử thế.
Đi họp lớp sau nhiều năm, tôi sốc nặng khi bị phân chia đẳng cấp ngay từ chỗ ngồi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng buổi họp lớp là dịp để bạn bè cũ gặp gỡ, ôn lại kỷ niệm, nhưng cách sắp xếp chỗ ngồi đã khiến nhiều người thất vọng và quyết định rời đi ngay.
Cháu nội về nghỉ hè, vợ chồng tôi phải rút tiền tiết kiệm nhưng không dám nói
Tâm sự - 1 ngày trướcBa cháu nội về quê nghỉ hè khiến chi phí sinh hoạt của hai vợ chồng già tăng vọt, thế nhưng tôi lại không dám nói với con.
Tôi 60 tuổi, vừa nghỉ hưu nhưng vẫn tràn đầy năng lượng nhờ duy trì 4 điều này mỗi ngày
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng bước qua tuổi 60 là bắt đầu già đi, sức khỏe và tinh thần khó tránh khỏi sa sút. Thế nhưng trên thực tế, không ít người ở độ tuổi này vẫn giữ được sự minh mẫn, dẻo dai và niềm vui sống mỗi ngày.
3 lần kết hôn đều đổ vỡ, ở tuổi 58 tôi mới ngộ ra: Bạn đời có tốt đến đâu, không có lương hưu cũng khó đi đường dài
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 3 cuộc hôn nhân không trọn vẹn, một người phụ nữ 58 tuổi cho rằng điều giữ một cuộc hôn nhân bền vững không chỉ là tình yêu hay sự tử tế.
Phụ nữ trong thời kỳ mãn kinh: Có những ngày tôi bật khóc mà không hiểu vì sao
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người vẫn nghĩ, mãn kinh chỉ đơn giản là việc kinh nguyệt thưa dần rồi biến mất. Nhưng với không ít phụ nữ, đó là quãng thời gian cơ thể thay đổi, cảm xúc thay đổi và đôi khi chính họ cũng không còn nhận ra mình nữa...
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sựGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...