Nhắc đến "phố vẫy" ở Hà Nội, người ta thường nghĩ đến những con phố mà hằng đêm các cô gái "bán hoa" vẫn thường hay qua lại vẫy khách. Tuy nhiên, Hà Nội cũng có những "phố vẫy" mà ở đó toàn là con trai, tuổi đời còn rất trẻ. Công việc chính của những chàng trai này là "đón lõng", rồi "túm cổ" và "dí" người đi đường vào quán hàng của họ. Chính vì thế mà xung quanh "nghề" đặc biệt này đã có không ít chuyện bi hài.
Mê hồn trận "phố vẫy"
|
|
|
Đứng ra đường để "đón lõng" người qua đường. |
Phải đến một số con phố nổi tiếng về ăn uống tại Hà Nội như Trúc Bạch, Đặng Văn Ngữ, Cao Bá Quát, Phùng Hưng, Lê Đức Thọ... mới cảm nhận hết nỗi nhọc nhằn khó nói khi muốn đường đường, chính chính đi qua những con phố này. Xe vừa trờ tới ngã ba Đặng Văn Ngữ - Hồ Đắc Di, ngay lập tức đã có hàng chục anh chàng lao ra nhiệt tình lôi và mời. Chưa kịp phản ứng, một anh chàng nói giọng Thanh Hóa đã nhanh như cắt chặn ngay đầu xe, hai chân dang rộng kẹp lấy bánh xe vào giữa, một tay cầm lấy ghi đông, một tay thò ra phía trước định tắt máy, miệng không quên: "Phố 2 anh ơi! Cà phê phố 2".
Những anh chàng ở xa hơn thì như một quán tính, đứng hẳn ra lòng đường, hai tay giang rộng như đón lõng và không quên mời chào: "Cà phê anh ơi. Bát Bảo đi anh ơi...". Nhìn thấy quán Phố 2 không còn ghế trống, chúng tôi vọt xe lên phía trước nhưng tình hình cũng không khả quan hơn. Càng thấy xe qua, các anh chàng này càng thi nhau lao ra, người giữ ghi đông, người nắm đuôi xe khiến chúng tôi "tiến thoái lưỡng nan". Không còn đường lui, buộc lòng chúng tôi phải chọn một quán để vào.
Phố Đặng Văn Ngữ vốn nổi tiếng là "phố cà phê" vì đoạn đường giáp hồ Hồ Đắc Di này chỉ chưa đầy 400 m nhưng đã có tới trên dưới 20 quán cà phê mọc san sát nhau. Đó cũng là lý do khiến lực lượng "trai vẫy" ở đây chiếm vị trí thứ hai sau phố "chân gà nướng" Lê Đức Thọ. Ở đây, mỗi quán có ít nhất 2 nhân viên nam, đại đa số đều trong độ tuổi từ 16 - 25, đến từ rất nhiều vùng quê khác nhau.
2 nhân viên vừa thực hiện chức năng "đón lõng" hay còn gọi là "vẫy khách" vừa kiêm luôn bảo vệ. Vì quán phục vụ khách từ sớm tinh mơ cho tới đêm khuya nên lực lượng "trai vẫy" ở đây trực chiến liên tục. Họ ăn uống, sinh hoạt và giao lưu với nhau ngay bên vỉa hè cho đến khi quán đóng cửa, nghỉ bán hàng thì họ mới hết việc.
Khác với Đặng Văn Ngữ, phố "chân gà nướng" Lê Đức Thọ dù mới hình thành cách đây chưa đầy một năm và chủ yếu hoạt động về đêm nhưng lại có đội quân "trai vẫy" đông nhất Hà Nội. Một số ít trong đó là sinh viên đi làm thêm, còn lại là lao động tự do. Do đoạn đường Lê Đức Thọ rộng, lại là đường hai chiều nên lực lượng "trai vẫy" ở đây có nhiều đất vùng vẫy hơn. Họ chiếm dụng tới cả nửa lòng đường để hoạt động và sẵn sàng "chặn" bất cứ đầu xe nào nếu "bắt được tín hiệu" có nhu cầu ăn uống.
Tuy nhiên, cũng không ít khách dù không có nhu cầu ăn uống nhưng vẫn bị "vướng bẫy" ở đây như thường. Theo quan sát, phần đa ở đây là quán nhậu nên lượng khách mỗi đêm khá đông. Mỗi quán có thể lên tới hàng chục nhân viên phục vụ và các nhân viên này sẽ thay nhau vẫy khách từ 5 giờ chiều cho đến 12 giờ khuya.
Lẻo mép nhanh nhẹn Liều = Lương cao
|
|
|
Khách chưa kịp xuống xe một "trai vẫy" đã nhanh nhảu nắm lấy đuôi xe để dắt vào quán. |
Nhiều nhân viên tâm sự rằng, làm "nghề" này không có bí quyết gì mà làm lâu sẽ quen, sẽ tự biết cách tránh xe, biết nhìn người nào ăn hay không. Và đã vào làm ở đây là phải nhanh nhẹn và lẻo mép thì mới "sống" được. "Công việc vẫy, đón khách không khó nhọc nhưng đòi hỏi phải biết cách chèo kéo khách hàng thì mới có thể trụ được. Bởi vậy, nhiều lúc biết là đứng giữa đường thế này rất nguy hiểm nhưng chúng em cũng buộc phải liều" - Thắng, quê ở Thái Nguyên, cho biết.
Ngoài liều lĩnh ra thì một yếu tố quan trọng không thể thiếu đối với đội quân "trai vẫy" ở các phố ăn uống đó là chịu nghe chửi. Không bắt được khách thì bị chủ quán chửi. Bắt không đúng khách cũng bị khách văng tục và nếu không vừa ý khách cũng bị khách mắng chẳng tiếc lời. Ấy thế nhưng vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Thậm chí, không may "đụng" phải đầu gấu, giang hồ còn bị "táng" thẳng vào mặt không thương tiếc.
Lê Văn Việt (21 tuổi) - nhân viên quán phở cuốn ở Trúc Bạch vén vết thương đang lên da non ở đầu phân trần: "Cách đây hơn một tháng em vô tình vớ phải hai thằng đầu gấu, vừa kịp giữ được xe chúng lại thì một thằng ngồi phía sau cởi mũ bảo hiểm đánh liên tục vào đầu làm em ngất tại chỗ. Chỉ đến khi bà chủ chạy ra xin chúng mới ngừng đánh. Hậu quả em bị khâu 6 mũi và phải nghỉ làm ở nhà một tháng để dưỡng thương. Tai nạn như của em là chuyện cơm bữa, làm nghề này mà không bị đánh mới là chuyện lạ".
Tình cảnh chung của đại đa số thanh niên làm "trai vẫy" ở các phố này là vì gia đình có hoàn cảnh khó khăn, không được học hành đến nơi đến chốn... "Biết là nguy hiểm nhưng vẫn phải làm vì không còn cách nào khác, mỗi người mỗi nghề mà. Tuy nhiên, vẫn sợ nhất là gặp phải bọn đầu gấu, nó mà "oánh" thì chỉ có te tua. Ngoài ra, nhiều người bình thường nhưng cũng ghê gớm lắm, sẵn sàng tung "nước bọt" vào mặt bọn em nếu vô tình bị chặn xe lại" - Kiên (Phú Thọ) nhân viên một quán ốc ở đường Lê Đức Thọ cho biết thêm.
Thực tế, do số lượng quán ở các phố ăn uống này đều nằm san sát nhau nên doanh thu chủ yếu của quán phụ thuộc phần nhiều vào đội quân "trai vẫy". Quán nào tuyển được nhiều "lính thiện nghệ", biết cách bắt khách thì doanh thu của quán sẽ tăng lên rất nhiều. Tất nhiên, lương và thưởng của lực lượng "trai vẫy" cũng sẽ tăng lên nếu bắt được nhiều khách trong tháng, do đó ai làm ở đây cũng phải cố gắng hết mình.
Theo Trần Minh Long (23 tuổi, quê Nghệ An) - nhân viên quán cà phê Bát Bảo (Đặng Văn Ngữ), hàng tháng cậu được trả mức lương cứng là 1,4 triệu đồng, bao ăn ở. Ngoài ra, cậu còn được hưởng thêm một khoản gọi là thù lao vẫy khách nữa. Đây cũng chính là lý do khiến tình trạng giành giật khách giữa các quán liên tục xảy ra. Nhiều "trai vẫy" sẵn sàng "thượng cẳng chân, hạ cẳng tay" ngay với cả bạn bè, đồng hương vì họ dám cướp khách của mình.
Nhiều "trai vẫy" ở phố Đặng Văn Ngữ vẫn còn rỉ tai nhau câu chuyện bi hài của một cậu tên Phong quê ở Nghệ An. Phong có vẻ ngoài điển trai, lại rất nhanh nhẹn nên dù mới ra làm nhưng đã "vẫy" được rất nhiều khách về cho quán mình. Có lần, vì không biết khách đó là khách quen của quán bên cạnh nên Phong ra "vẫy" và khách đồng ý vào quán của anh.
Tuy nhiên, tối hôm đó khi đang đi chơi với bạn gái về đến gần hồ Hồ Đắc Di thì Phong bị 3 thanh niên đuổi theo. Nhìn lại Phong phát hiện người đuổi đánh mình chính là nhân viên của quán bên cạnh. Vừa đuổi theo, chúng vừa hô hoán: "Đánh cho nó chừa cái tội cướp khách. Đánh cho chết m... nó đi". Sợ quá, cô bạn gái nhảy xuống nấp ở mép hồ, còn Phong thì bị đánh gãy tay, phải đi bó bột.
Rất nhiều "trai vẫy" tâm sự họ sẽ không gắn bó với "nghề" này lâu dài vì nhiều khi thấy xấu hổ và nguy hiểm. Tuy nhiên, muốn có tìm được một nghề gì đó khác thì họ phải có thời gian và cũng phải tích lũy được một số tiền rồi mới tính đến.
Hà Tùng Long