Như sống trong địa ngục chỉ vì mẹ chồng siêu tiết kiệm

| Tâm sự

GiadinhNet - Tôi thực sự đang cảm thấy rất bức bối. Tôi về làm dâu được 6 tháng, 6 tháng đó như sống trong địa ngục, có lúc tôi bị stress nặng chỉ vì tính tình tằn tiện của mẹ chồng tôi.

Tôi cũng là dân tỉnh lẻ chứ không phải người thành phố còn mẹ chồng tôi đúng chuẩn là gái Hà Nội xưa. Nhưng cách sống của gia đình tôi và gia đình chồng thì quá khác biệt. Mẹ chồng tôi quá tiết kiệm. Đến giọt nước mắm bà rót trong bữa ăn cũng không thừa giọt nào. Bà đã nấu cơm là không còn thừa lấy một hạt, có muốn ăn thêm cũng chẳng có mà ăn. Vì thế mà bữa ăn hôm nào cũng "xinh" đến mức tôi cảm giác thiếu thiếu. Nhưng nếu để tôi vào bếp thì luôn luôn thừa. Mỗi lần thừa, tôi cũng biết ý cất tủ lạnh nhưng xem chừng mẹ chồng tôi không vừa ý. Lần nào bà cũng mắng tôi "của ăn không hết người lần chẳng ra" nên phải tiết kiệm. Nhiều lần như thế, sau thành ra tôi sợ vào bếp khi có mẹ chồng đứng cùng. Rồi đến nước rửa cũng vậy. Có hôm buổi sáng tôi rửa mặt, xong tiện tay đổ ngay chậu nước đi thì bà đi ngang qua bảo "dừng lại" làm tôi giật hết cả mình. Bà nói để nước rửa đó để sau ai đi vệ sinh có cái mà dội hoặc để cọ rửa phòng tắm. Tôi thấy như vậy càng bẩn thỉu. Mỗi lần tôi rửa phòng tắm tôi cứ lấy luôn cái vòi tắm mà cọ rửa phòng. Nhưng thấy mặt bà, là tôi lại không dám làm như vậy nữa. Nhà là của bà, tôi về làm dâu hệt như sống chung, nhiều lúc mệt vô cùng.

Trước đây sống ở nhà mẹ đẻ rất thoải mái. Mẹ tôi dạy tôi sự tiết kiệm từ nhỏ rồi va chạm cuộc sống tôi hiểu rằng đôi khi chính mình cũng phải biết hưởng thụ nữa. Nhưng mẹ chồng tôi thì khác hẳn. Sống như bà nhiều khi tôi cảm thấy mình như nô lệ của sự tiết kiệm. Và như thế thì đó đích thực là tằn tiện chứ không phải là tiết kiệm như cách tôi được dạy dỗ.

Đi đâu một bước mẹ chồng tôi tắt hết điện, hết quạt. Nhiều lúc tôi chỉ sang phòng khác lấy tài liệu, về phòng làm việc đã thấy cái máy tính của mình đang làm dở bị tắt từ bao giờ. Tôi rất cáu vì dữ liệu thế là đi toi. Tôi hỏi thì còn bị mẹ chồng trách: "con đi đâu khỏi phòng thì phải tắt điện đi, máy móc không dùng thì tắt đi. Để đó lãng phí". Tôi nói lại thì bà nói "kể cả đang dùng cũng phải tắt tạm đi. Công bật lại có là bao lâu mà để lâu quá thì tốn cả điện, rồi mình có việc gì bỏ quên thì có phải chết tiền điện không". Tôi chỉ biết ngậm miệng lại trong sự ấm ức vô cùng. Tôi là người làm ra tiền, tôi trả tiền điện chứ có phải mẹ chồng đâu mà nhiều lúc sống như nô lệ. Rồi các thiết bị khác trong nhà cũng vậy, bà rút hết cả dây ra. Tôi thì có thói quen dùng công tắc, tắt/bật đều nhanh gọn, nhưng bà thì rút hết cả phích cắm với lý do "để cả dây cắm tức là vẫn tiêu thụ năng lượng điện".

Có chị em nào phải sống giống như tôi không? Xin chia sẻ chút kinh nghiệm để thay đổi suy nghĩ, thói quen của mẹ chồng, chứ sống thế này tôi không chịu nổi. Nhiều lúc chẳng muốn về nhà chỉ vì chuyện ấy. Mong quý độc giả cho lời khuyên. Xin chân thành cảm ơn!

thuytran....@gmail.com

Thanh Loan
Ý kiến của bạn
Tags:
Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Tâm sự -

GĐXH - Gần 30 năm làm dâu, người phụ nữ ấy vẫn nghĩ mình đã làm tròn bổn phận. Chỉ đến khi ngồi bên giường bệnh của mẹ đẻ, nhìn các anh chị em quây quần chăm sóc bà, chị mới nhận ra điều mẹ chồng thiếu nhất trong những năm cuối đời không phải là thuốc men hay cơm nước, mà là những lần con cháu trở về đông đủ. Và sự thấu hiểu ấy đến vào lúc... bà đã không còn nữa.

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

Tâm sự -

GĐXH - Một người sống hơn một thế kỷ có lẽ đã chứng kiến đủ mọi thăng trầm của đời người. Vì thế, những điều họ đúc kết thường không cầu kỳ hay triết lý, mà giản dị đến mức ai cũng có thể nhìn thấy chính mình trong đó. Những dòng chữ cuối cùng mà một cụ bà 106 tuổi để lại trước khi nhắm mắt không nói về tiền bạc hay thành công, mà chỉ xoay quanh cách con người tự làm mình mệt mỏi suốt cả cuộc đời.

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Tâm sự -

GĐXH - Từ ngày con gái bước vào tuổi dậy thì, khoảng cách giữa hai mẹ con ngày một lớn. Tôi vẫn nghĩ đó chỉ là sự thay đổi của tuổi mới lớn. Cho đến khi vô tình đọc được những dòng tâm sự con dành cho người lạ, tôi mới sững người nhận ra, điều con cần bấy lâu không phải là một người mẹ luôn nhắc nhở, mà là một người mẹ biết lắng nghe con nhiều hơn...

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Tâm sự -

GĐXH - Phần lớn cuộc đời, chúng ta miệt mài gây dựng sự nghiệp, chăm lo cho gia đình và dành mọi điều tốt đẹp cho con cái. Thế nhưng khi tuổi già gõ cửa, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại bình yên và hạnh phúc lâu dài không hẳn là con cái hiếu thảo, người bạn đời hay số tiền trong tài khoản, mà là những bài học sống giản dị nhưng vô cùng đáng giá.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.