Những sĩ tử “dội nước sôi'” vào lòng cha mẹ
Nhiều phụ huynh mòn mỏi dõi theo kì thi đại học, trải bao gian truân cùng con đi ứng thí. Đáp lại, vô tình hay hữu ý, các sỹ tử đã "dội" vào lòng bố mẹ mình không ít những nỗi tái tê.
![]() |
|
Phụ huynh mòn mỏi đợi con ra khỏi phòng thi |
Người mẹ với khuôn mặt rám nắng đã ngồi ngong ngóng chờ con suốt mấy tiếng dưới cái nắng thiêu đốt . Luống cuống vì phải xoay sở một mình với túi bánh mì, hai chiếc ba lô to đùng cùng một đống đồ lặt vặt, nên suýt nữa thì bị ngã khi quay xe. Vậy mà bà vẫn chẳng dám than thở, dù trong đôi mắt đã tối lại có thể vì buồn, hoặc giận con.
Hầu hết các bậc cha mẹ trong mấy ngày thi đều phải đặt tiêu chí chiều con lên hàng đầu. Không một lời mắng mỏ, không một lời trách cứ. Đắng cay cũng phải nhịn, thậm chí còn phải “nịnh” con, để con vui vẻ học hành, thi cử.
“Chỉ sợ nó xuống tinh thần thì… hỏng hết” - Chị Trần Thu Mai (Giáp Bát, Hà Nội) đưa con đi thi ở ĐH Xây dựng chia sẻ. Vì “sợ” như thế nên dù cậu quý tử nhà mình có sẵng giọng quát mẹ, có yêu sách đủ kiểu chị cũng phải “nhịn”. Chị điếng người khi nghe con gọi điện bô bô với bạn: “Tranh thủ mấy ngày này mà làm vua! Vua hết! Thi cử đ. làm được cũng tha hồ mà hạch!”.
“Đau” chẳng dám than
![]() |
|
Đội nắng ngong ngóng chờ bóng con. Ảnh: Ngọc Ánh |
“Bảo bỏ bớt ở nhà thì không nghe” - Cô con gái chì chiết người cha đầu bạc trắng rồi giật chiếc ba lô của bố chạy lên hàng ghế đầu ngồi, mặc kệ người cha lỉnh kỉnh túi xách, nồi cơm điện ở đằng sau. “Chắc trời nắng nóng nên cháu nó căng thẳng” - Bố Dung ngượng ngùng thanh minh hộ con khi người ngồi bên cạnh hỏi chuyện.
Với những gia đình có điều kiện thì việc thuê nhà nghỉ, khách sạn cho con đi thi là chuyện thường. Nhưng với nhiều gia đình có kinh tế bình thường hoặc eo hẹp thì đó thực sự là một nỗi lo có thật khi con em họ ra “yêu sách”!
“Nhà cũng chẳng khá giả gì, nhưng trước đợt thi, thằng bé nhà tôi nhất định đòi đi thi phải ăn nhà hàng, nghỉ khách sạn. Vợ chồng tôi bàn nhau cả năm cả đời mới đưa con đi thi một lần, thắt lưng buộc bụng vài triệu bạc để con được thoải mái cũng đáng” - Bác Nguyễn Văn Dững (TP Vinh, Nghệ An) tâm sự.
Hai vợ chồng bác đều là công chức đã nghỉ hưu, chỉ còn độc một cậu con trai. Thương con, mong con yên tâm đi thi nên bác Dững quyết định chiều theo ý con. Thuê xong khách sạn, bác Dững lại phải lần mò hỏi thăm vài nhà hàng “to to” ở gần điểm thi ĐH Kinh tế Quốc dân cho con vui lòng.
Chẳng bố mẹ nào vui được khi có những cậu ấm cô chiêu con nhà lính, tính nhà quan như thế. Song phần vì thương con, phần vì lo con không thi tốt, hầu hết đều không dám than thở hoặc cố nén đợi qua mùa thi.
Bác Hoàng Văn Minh, ở Lạng Sơn kể, bác đã bán cả ruộng thuốc lá non mới có tiền đưa con đi thi. Trước khi lên đường, bác Minh còn phải cắn răng mua cho con chiếc điện thoại mới để con tiện liên lạc với bạn bè. “Nó bảo xuống Hà Nội mà không có điện thoại thì ngượng, không còn tâm trí đâu mà thi với cử. Thôi thì không sớm cũng muộn vẫn phải mua” - Bác Minh phân trần.

