Nỗi buồn nhà ngoại
Cô bắt đầu ngại về sự nghèo nàn, giản dị của nhà mình và bận rộn với việc nhà chồng, lo “nâng cấp” chính mình cho sành điệu để không bị chê bai xuất thân nghèo.
![]() Minh họa: Văn Nguyễn |
Trước kia gặp bà, họ giả lả hỏi han, biếu cái này cái nọ, luôn tỏ ra không đặt nặng vấn đề môn đăng hộ đối. Nhưng đám cưới vừa xong, bà Kết đã thấy họ thay đổi thái độ ngược lại hẳn. Khi bà thu lại một số phong bì bên nhà gái “để trang trải số tiền mượn lo đám cưới”, thì mẹ chú rể quay sang cô dâu nói mát ngay: “Tiền phong bì cưới bên đằng trai mẹ cho hai đứa hết, cứ giữ cả lấy, chứ đáng bao nhiêu đâu mà thu lại. Lo có cái đám cưới cho con còn thu tiền lại thì...”. Câu nói như gáo nước lạnh dội vào bà Kết. Rồi tiếp đó, mẹ chồng Xinh bắt đầu đưa ra những quy định “con gái lấy chồng rồi phải lo nhà chồng, về nhà mẹ đẻ nhiều không hay”, “việc nhà chồng phải ưu tiên”... Mà bà cũng không phải dạy nhiều, chính Xinh lại rất nhiệt tình quán triệt điều đó.
Cô bắt đầu ngại về sự nghèo nàn, giản dị của nhà mình. Ba mất sớm, mẹ sống bằng lương hưu, em gái đi làm công nhân may lương chẳng là bao, ăn tiêu gì cũng phải tằn tiện. Trong khi đó, nhà chồng Xinh thì giàu có sang trọng, tuần nào cũng tiệc tùng, khách khứa toàn người cũng giàu sang như thế. Cô bận rộn với việc nhà chồng, lo “nâng cấp” chính mình cho sành điệu để không bị chê bai xuất thân nghèo. Hằng tháng Xinh cũng không qua nhà mẹ, tiền bạc chẳng giúp thêm, như cô đã nói thẳng với mẹ: “Con lấy chồng chẳng có của hồi môn đã... nhục, lại còn giấu giếm cho mẹ, người ta biết... cười chết”.
