Nuôi người yêu ăn học 8 năm rồi nhận về sự bội bạc, nhưng khi anh tôi đang yên bề gia thất thì cô ta lại muốn nối lại tình xưa
Cuộc đời này thường cứ xuất hiện biến động vào lúc mọi thứ đang êm ái nhất.
Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên gặp cô ta, người yêu cũ của anh trai tôi. Đó là một chiều thu năm 2015, khi anh dắt về nhà một cô gái mặc chiếc váy hoa nhẹ nhàng, mái tóc dài buộc cao, nụ cười e ấp khi bắt tay từng thành viên trong gia đình.
Lúc ấy, tôi đã từng nghĩ: "Hai người thật xứng đôi" .
Ai ngờ tám năm sau, mọi thứ đổ nát trong sự nghiệt ngã và cũng lấy đi sự vô tư, không nghi ngại tính toán trong con người của anh trai tôi.
Anh trai tôi hơn cô người yêu cũ năm tuổi. Khi hai người gặp nhau, anh đã có công việc ổn định với mức lương khá trong khi chị mới chỉ là sinh viên những năm cuối đại học.
Nói qua 1 chút về gia cảnh thì nhà tôi tuy không giàu nhưng tuyệt đối không phải nhà nghèo. Tuy không danh gia vọng tộc nhưng tuyệt đối là gia đình có quy môn đàng hoàng. Còn Liên - cô người yêu cũ của anh tôi thì hoàn cảnh phức tạp, bố đi tù chung thân vì buôn bán ma túy, mẹ thì "ghi số má" chứ không có công việc nào cả.
Anh tôi thương Liên lắm, hồi đó Liên xác định là bỏ học rồi nhưng anh tôi bảo nếu đến cái bằng đại học mà không lấy nổi thì sợ rằng sau này Liên sẽ vất vả. Thế là học phí anh tôi lo cho Liên hết.
Suốt những năm tháng yêu nhau, anh chăm lo cho Liên từng li từng tí. Từ việc đóng học phí đến thuê trọ nhỏ gần trường cho Liên ở, đến việc xin nghỉ cả tháng trời để chăm sóc mẹ Liên khi bà mổ u giáp. Gia đình tôi coi chị như người thân, mẹ tôi cũng thương Liên vì hoàn cảnh khó khăn. Tuy vậy, tôi biết trong lòng bà vẫn không thoải mái vì gia đình của Liên phức tạp quá.
Cứ thế, với sự hỗ trợ của anh tôi và gia đình tôi, Liên thuận lợi tốt nghiệp đại học và kiếm được công việc khá ổn định.
Nhưng cuộc đời không như là mơ. Khi Liên đi làm được hai năm, mọi thứ thay đổi. Hôm đó anh tôi về muộn, đứng ở ngoài sân hút thuốc, tôi thấy người anh nồng mùi rượu. Anh tôi không nói gì hết, chỉ đến cuối tuần, khi mọi người hỏi Liên không sang chơi à thì anh nói đơn giản rằng từ nay Liên sẽ không sang nữa.
Sau này chúng tôi mới biết, trưởng phòng của Liên - một người đàn ông giàu đã ngỏ lời yêu và hứa hẹn cho Liên một cuộc sống đủ đầy hơn. Anh tôi chắc hẳn đã đau đớn nhưng không tuyệt nhiên không hề níu kéo.
Chỉ gần 1 năm sau, anh tôi lấy chị dâu hiện tại. Ban đầu, anh thừa nhận chỉ cưới vì "đến tuổi". Anh tôi không yêu chị dâu nhưng thương chị.
Mặc dù 2 người lấy nhau vội vã những chẳng hiểu sao lại hòa hợp đến lạ, họ chẳng bao giờ cãi cọ, chỉ là lúc nào cũng khách sáo như người ngoài.
Có 1 khoảng thời gian chị dâu tinh tế nhận ra chồng mình không thoải mái khi ở với mình nên toàn kiếm cớ sang ngủ chung với tôi. Chị vốn là dân buôn bán nên đành hanh ghê gớm lắm, thế nhưng chẳng hiểu sao cứ như bị anh trai tôi bắt vía, chị lúc nào cũng có vẻ như hơi sợ chồng.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi theo chiều hướng tốt hơn sau cái lần mà chị dâu bị sảy thai. Thật ra chuyện đấy chẳng phải do lỗi của ai hết nhưng cũng không thể phủ nhận rằng anh trai tôi có 1 phần trách nhiệm khi vợ mang thai đến tháng 4 rồi mà chẳng hề hay biết gì.
Từ đó, tôi chứng kiến tình cảm của anh dành cho chị dâu ngày một lớn dần. Chị không xinh đẹp bằng người cũ, không giỏi giang bằng, nhưng chị yêu anh bằng cả trái tim chân thành. Chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ cho anh, cùng anh gây dựng tổ ấm nhỏ. Dần dần, tôi thấy anh hạnh phúc hơn bao giờ hết.
Nhưng cái cuộc đời này thường cứ xuất hiện biến động vào lúc mọi thứ đang êm ái nhất.
Rồi một ngày, Liên bất ngờ liên lạc. Cô ta khóc lóc kể về cuộc hôn nhân tan vỡ. Liên vẫn đẹp lắm, gái 1 con nên mặn mà hơn hẳn. Từ ngày anh trai tôi gặp lại Liên, chị dâu cũng xin phép được bế con về ngoại chơi 1 thời gian. Trong 1 lần tâm sự, chị bảo rằng chị để cho anh có không gian để suy nghĩ mà không vướng bận trách nhiệm gì. Tôi thật sự nể phục tình cảm mà chị dâu dành cho anh mình. Chắc có lẽ tôi chẳng bao giờ bao dung được đến thế.
Nhưng chị dâu cũng chỉ về ngoại được hơn 1 tuần thì anh tôi đã đến đón về bằng được rồi. Không rõ chuyện giữa 2 người họ cụ thể thế nào nhưng tôi chắc chắn rằng sự xuất hiện của Liên lúc này sẽ chẳng thể là mối đe dọa với gia đình anh trai chị dâu tôi được.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tuổi già đắng chát: Con trai trả hơn 300 triệu để mẹ thôi sống cùng gia đình
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Có những người dành cả cuộc đời hy sinh cho con cái, đến tuổi già lại nhận về sự cô đơn và hụt hẫng. Tôi là một trong số đó.
7 năm tôi bán sức ở Hàn Quốc, tiền kiếm được bị mẹ đem mua nhà cho anh trai
Tâm sự - 17 giờ trướcTích lũy được 2 tỷ đồng sau 7 năm bán sức lao động ở Hàn Quốc, tôi bàng hoàng rồi suy sụp khi phát hiện mẹ đã đem hết cho vợ chồng anh trai mua nhà.
Hôn nhân ở tuổi trung niên: Chồng ngoại tình nhưng tôi chưa ly hôn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những cuộc hôn nhân kết thúc bằng một tờ đơn ly hôn. Nhưng cũng có những cuộc hôn nhân đã chết từ rất lâu mà người trong cuộc vẫn cố gắng giữ lại. Không phải vì còn yêu. Cũng không phải vì không biết đau. Mà bởi họ còn những điều chưa thể buông bỏ.
Sau tuổi trung niên, tôi không còn sợ già đi vì nhận ra 4 điều giúp mình sống bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người xem tuổi trung niên là giai đoạn đầy áp lực. Thế nhưng với tôi đây lại là khởi đầu của sự an yên và thấu hiểu bản thân sâu sắc hơn.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.
52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?
Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng tin chỉ cần có lương hưu ổn định và tiền tiết kiệm đủ lớn, tuổi già sẽ an nhàn. Thế nhưng sau chuyến về quê thăm người em họ, tôi mới nhận ra mình đã nhầm.
Con anh chị về quê cả tháng chả sao, con tôi lên Hà Nội 1 tuần đã bị kêu tốn kém
Tâm sự - 3 ngày trướcHè nào anh chị cũng đưa 2 cháu về quê ở nhà tôi 2 tháng nhưng chỉ đưa 1 triệu đồng; con tôi năm nay mới lên Hà Nội chơi 1 tuần mà chị dâu đã bóng gió kêu tốn kém.
Tuổi già, bỏ thành phố về quê an dưỡng, tôi hối hận sau chưa đầy 2 năm
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lần lượt về quê và sống cùng con cái, tôi nhận ra đâu mới là nơi phù hợp nhất để an dưỡng tuổi già một cách bình yên.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.


