Sa lầy trong sự bao dung mù quáng với chồng
Sau15 năm cưới nhau, người phụ nữ nặng 65kg, ăn mặc xộc xệch, đau đớn tâm sự: “Bây giờ, tôi vừa béo, vừa xấu, không hiểu biết, lại đau yếu liên miên, làm sao giữ chân anh ấy được. May mà anh ấy vẫn chăm lo cho con, vẫn hỏi han tôi, vẫn chu đáo với họ hàng nhà vợ"
Sau khi sinh một cậu con trai bụ bẫm, chị Hà hy vọng chồng có thể vì con mà sống cho tốt. Tuy nhiên, anh Đính ngày càng lún sâu vào vòng cờ bạc. Số tiền lương ít ỏi kiếm được từ việc đưa hàng, anh nướng cả vào lô đề, ba cây, tá lả. Chị Hà là giáo viên, lương tháng chẳng được là bao, phải còng lưng nuôi cả 3 người. Nhưng xấu hổ nhất là thỉnh thoảng lại có người đến gõ cửa đòi nợ, không có tiền trả ngay, họ đứng ngay ngoài ngõ róng riết, chửi bới. Chuyện chồng chị cờ bạc, nợ nần đến tai cả giáo viên và phụ huynh của trường. Chị Hà xấu hổ đến tủi nhục.
Mỗi lần như thế, anh Đính đều xin lỗi, hứa hẹn đủ điều. Anh khẳng định: “Em không thể tìm được ai yêu thương em hơn anh”. Trong vòng tay âu yếm của chồng, chị giống như con cá nhỏ mắc lưới, không còn sức phản kháng. Chị tự nhủ: “Anh ấy chỉ ham vui thôi. Anh ấy vẫn yêu thương vợ con, chu đáo với gia đình, còn hơn ối ông chồng đánh đập vợ con, nghiện ngập rượu chè”.
Sa lầy trong đau đớn
Đến một ngày, chị Hà suýt lạc mất đứa con chỉ vì thói ham cờ bạc của chồng. Chị bận đi làm nên hai bố con con dẫn nhau đi công viên chơi.Đến nơi, thấy mấy đám xóc đĩa, anh sà vào chơi đến tối, quên mất cả con, về nhà“tay không”. Cả nhà đổ xô đi tìm mới thấy con trai đang mệt lả, ngủ dưới ống cống. Chị Hà như điên như dại, tuy nhiên, chị vẫn không dám có hành động kiên quyết với chồng. “Nhà tôi đã có anh trai ly hôn, nếu tôi ly hôn nữa thì bố mẹ tôi không sống nổi. Hơn nữa, trước khi cưới, anh ta cũng đã có thói xấu như vậy, tôi đã lựa chọn thì tôi phải chịu” - chị Hà cho biết.
Sự thân tình có thể là một cái bẫy hoàn hảo khiến nhiều người phụ nữ tha thứ hết lần này đến lần khác. Đôi khi, họ không dám thay đổi những thói quen thường nhật hàng ngày, tiếc tuổi thanh xuân đã mất, công sức bỏ ra cho gia đình, sợ cô đơn, sợ đối mặt với dư luận, sợ con cái không được nuôi dạy tốt nếu thiếu cha... Có hằng hà sa số những lý do khiến người phụ nữ chỉ nhẫn nhịn nuốt nước mắt vào trong, tặc lưỡi: “thà có còn hơn không”.
Rốt cuộc, sống trong đau khổ, nghi ngờ, miệt thị chính bản thân, người phụ nữ bao dung mù quáng thường mắc bệnh trầm cảm, nghiện rượu, nghiện mua sắm, dùng thuốc quá liều, tính cách thất thường. Họ cứ hy vọng, chờ đợi sẽ có một ngày người chồng của họ hiểu ra sai lầm, hy vọng gia đình sẽ yên ấm. Nhưng lỗi lầm chỉ nhân lên chứ không bao giờ được triệt tiêu bằng biện pháp bao dung quá đà.
Khi đã đánh mất mình, tự buộc tội mình, sự bao dung chỉ giết chết nốt chút ăn năn mà khi phạm sai lầm, người chồng thấy hối lỗi với vợ. Nếubản thân không tự cảm thấy mình xứng đáng với những điều tốt đẹp thì cũng khó nhận được hạnh phúc.