Sắm váy cưới rồi anh còn hủy hôn
Tình yêu 10 năm của chúng tôi kết thúc nhạt nhẽo bằng một tin nhắn chia tay.
Tôi gặp anh năm 18 tuổi, khi ấy tôi chỉ là cô bé học trung học ngây ngô, còn anh đã vào năm 2 đại học. Anh là bạn của anh họ tôi, vì thế anh thường hay đến nhà chơi và mật độ đó còn thường xuyên hơn từ khi anh biết tôi. Qua lời anh họ, tôi biết anh mến tôi và bản thân tôi cũng thinh thích anh, bởi anh trông rất phong độ với dáng người cao to, đôi mi dày và đôi vai vững chắc. Tình yêu tuổi học trò với những khoảnh khắc lãng mạn đầy ắp tiếng cười...
Anh rất biết lo nghĩ cho tương lai nên luôn là người động viên tôi trong việc học hành thi cử. Cũng chính anh là người ngày ngày kèm cho tôi từ môn toán khô khan đến môn hoá phức tạp của những kỳ thi cam go. Tôi đỗ vào đại học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn, anh là người vui mừng đến sụt sùi nước mắt, anh nói, chỉ như vậy tình yêu của hai đứa mới có thể dễ dàng hơn.... Ngày đó tôi ngây ngô, đâu hiểu những điều anh nói có ý nghĩa gì...
Chúng tôi cũng vì tình yêu đó mà ra sức học tập, nỗ lực hết mình những năm tháng trên ghế giảng đường. 4 năm tôi miệt mài học tập trong khi anh ra trường, nhanh chóng tìm được việc làm mà ai cũng thèm muốn là dầu khí. Rồi thì anh ra dàn khoan, chúng tôi không còn gặp nhau thường xuyên nữa. Tôi biết anh chăm chỉ như thế cũng vì lo nghĩ cho ngày sau của cả hai, và tôi lại càng yêu anh hơn. Những ngày phép ngắn ngủi của anh ở đất liền ngoài việc dành cho gia đình, hầu hết là ở bên tôi. Những tháng đầu, anh mang chuyện của biển cả, chuyện những ngày bão, chuyện về những hôm biển cuồng phong hay những đêm phải khảo sát thâu đêm về kể cho tôi nghe, tôi thấy tương lai lắp lánh trong mắt anh.
Tôi yêu cả công việc anh làm, yêu cả cách anh ôm tôi thật chật để bù vào những ngày thiếu vắng.... Cứ như thế thời gian trôi. Tôi tốt nghiệp cử nhân văn chương với tấm bằng loại khá và vào làm biên tập viên cho một công ty truyền thông internet. Đó cũng là ngày anh dẫn tôi về ra mắt gia đình sau 4 năm yêu nhau.
Đêm trước khi đi cùng anh về Đồng Nai ra mắt mẹ anh, tôi đã không ngủ được. Tôi vẽ cho mình con đường chúng tôi đi thật đẹp, thật êm đềm - một ngôi nhà nhỏ ấm cúng, một tương lai đủ ăn đủ mặc, thi thoảng cùng nhau đi du lịch, mỗi tuần vợ chồng chạy xe máy từ Vũng Tàu về Đồng Nai thăm mẹ anh, những ngày Tết sẽ cùng nhau về thăm ba mẹ tôi, rồi chúng tôi sẽ có những đứa con thật xinh, chúng sẽ quấn quít bên ba mẹ và yêu quý cả họ nội ngoại... Nhưng tất cả đều nhanh chóng vỡ oà...
Khác với suy nghĩ của tôi, mẹ anh là một người lạnh lùng và thích sự hào nhoáng. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, bà đã dành cho tôi đôi mắt thờ ơ, nghi kỵ, nụ cười nửa miệng lạnh nhạt và không hề hỏi han gì về tôi – người mà con trai bà yêu thương. Bà không chào đón tôi bước vào ngôi nhà đó. Anh bối rối trước thái độ của mẹ thì ít mà ngại ngùng trước sự hụt hẫng của tôi thì nhiều. Áp lực của tôi về gia đình anh từ ngày đó cũng tăng lên .
Lần một, lần hai, và nhiều lần sau đó, hễ tôi về cùng anh thì trong nhà bao giờ cũng có không khí ngột ngạt đến tức thở. Sự ghẻ lạnh đó của bà lan sang cả những người bên họ nội nhà anh, tôi trở thành một cái gai mà họ đều muốn nhổ đi.
Ngược lại với mẹ anh, cha mẹ tôi chào đón anh với tình yêu của những người thiếu con trai. Cha mẹ tôi vui mừng khôn xiết khi thấy tôi tìm được người tốt và cứ thế ông bà hối thúc chuyện cưới xin. Cha mẹ tôi đâu biết, nỗi đắng ngắt trong lòng tôi không cách nào xóa bỏ được.
Dùng dằng mãi, biết không thể thay đổi thái độ của mẹ đối với tôi, anh quyết định về thưa chuyện với bà. Câu trả lời tôi cũng đã dễ dàng đoán được là “không!”. Bà còn nói với theo khi anh ra cửa, nếu anh không bỏ tôi cưới người khác, thì anh đừng về nhà nữa!
Chuyện không giải quyết được, tôi và anh cứ thế kéo dài tình trạng cưới không được bỏ không xong, vì mỗi lần tôi buồn khổ đòi chia tay, anh lại ỉ ôi bảo tôi hãy kiên nhẫn…. Cứ thế bẵng đi 6 năm. Cách đây 2 năm, mẹ tôi không thể chờ được ngày tôi xuất giá mà rời xa cha con tôi do căn bệnh xuất huyết dạ dày. Tôi cứ thế mà sống, mà đi làm, sau nhiều lần thay đổi công ty, tôi giờ là một người chai lỳ, chỉ biết lao vào công việc mà không còn hy vọng gì vào mái ấm nhỏ tôi từng vẽ ra…
Rồi một ngày trước Tết anh từ biển về ghé qua, nét mặt rạng rỡ như đứa trẻ được quà, ôm tôi vào lòng và thì thầm “tháng 3 tới mình cưới nhau nhé em!”. Anh bảo mẹ đã đồng ý, giờ đến phiên 2 đứa lo liệu đám cưới cho mình.
Tương lai tươi đẹp lại ào về với chúng tôi. Anh phải đi đi về về giữa biển và đất liền nên hầu như chuyện cưới xin tôi tự liệu mọi thứ. Bạn bè giúp đỡ nhiều, tôi cũng xong đâu vào đó, áo dài cưới cũng đã may, thiệp ba tôi ở quê cũng đã viết xong gần một nửa, bè bạn cũng đã được báo tin, có những người bạn thân từ hồi đại học cũng không ngại xa xôi, đặt sẵn vé máy bay chờ đến ngày ra chia vui với tôi…Mọi thứ ngỡ đã xong, nào ngờ...
Anh nhắn cho tôi một cái tin để kết thúc mọi chuyện đã rồi, rằng, đám cưới sẽ không diễn ra như đã nói, rằng mẹ anh bệnh nặng và bà yêu cầu hủy hôn lễ, chờ đến khi có thể khỏe để tham dự, rồi anh xin lỗi! Anh không dám đến gặp tôi. Tim tôi cũng không còn nguyên vẹn để có thể bình thường nếu gặp anh. Vì đến cuối cùng, anh đau khổ khi phải chọn gia đình bỏ rơi tôi, đến cuối cùng tôi đau khổ vì thấy anh phải chọn lựa. Tôi gọi về cho cha, báo rằng con không thể cưới nữa. Cha tôi im lặng, chỉ lắng nghe tôi mà không gặng hỏi, tôi biết cha đau đớn hơn cả tôi. Một mình tôi ôm mối hận bản thân mình, ôm hết tất cả sự oán trách của các dì cậu với hàng tá câu hỏi tại sao tôi lại hủy hôn? Tại sao lại bỏ người đàn ông tốt như anh, tại sao và tại sao?
Tình yêu 10 năm của chúng tôi, cuộc hôn nhân tôi trong đợi 10 năm để nhận được kết thúc bằng một cái tin nhắn không đầu không cuối, chỉ một câu xin lỗi!
Đã được mười ngày rồi, tôi đón nhận hung tin của đời mình như thế đó. Tôi không oán trách cuộc đời, không oán trách anh, không thù hằn mẹ anh, tôi chỉ muốn được đi đâu đó thật xa để có thể lấy lại cuộc đời 10 năm tuổi thanh xuân của mình. Tôi còn có thể yêu lần nữa không? Còn có thể mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ thêm lần nào nữa không?
Theo Eva
Chăm bố mẹ ốm nặng suốt nhiều năm, tôi chạnh lòng khi mở di chúc
Tâm sự - 10 giờ trướcTôi không tranh giành, cũng không trách em gái nhưng khi biết trong di chúc toàn bộ 2 tỷ tiết kiệm và 10 cây vàng bố mẹ để lại cho em gái, tôi cảm thấy chạnh lòng vì không được đối xử công bằng...
Bố mẹ phân biệt đối xử, chia toàn bộ tài sản cho các em trai
Tâm sự - 21 giờ trướcDù tôi có góp tiền mua đất, nhưng đến khi chia tài sản, bố mẹ lại cho hết 2 em trai, còn tôi, bố mẹ cho rằng đó là nghĩ vụ hiển nhiên phải báo đáp, đóng góp cho gia đình trước khi lấy chồng.
Mẹ chồng cấm con dâu về nhà ngoại ăn Tết, con trai nói một câu khiến bà cứng họng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Chuyện ăn Tết bên nội hay bên ngoại từ lâu đã là đề tài gây nhiều tranh cãi trong các gia đình.
Sợ Tết khi suốt ngày phải cặm cụi trong bếp nấu nướng
Tâm sự - 1 ngày trướcNhà chồng tôi khá truyền thống, mấy ngày Tết ngày nào cũng phải làm cơm thắp hương đủ 3 bữa. Thế nên cả ngày tôi phải lụi hụi trong bếp, chẳng có thời gian nghỉ ngơi.
Lấy vợ 5 năm, tôi vẫn mơ tưởng người yêu cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi biết, việc một người đàn ông đã có gia đình êm ấm nhưng tôi mà vẫn còn vương vấn bóng hình cũ là một sự phản bội về mặt cảm xúc.
Vợ chồng cãi nhau vì chuyện hướng nghiệp, chọn nghề cho con
Tâm sự - 2 ngày trướcGia đình chồng tôi có truyền thống theo nghề Y, từ ông nội chồng đến bố chồng và chồng tôi đều làm bác sĩ. Bởi vậy chồng tôi muốn con trai nối tiếp truyền thống gia đình, nhưng thằng bé lại ước mơ trở thành phi công.
Ngoại tình khi đi làm xa, tôi mất tất cả chỉ sau một cuộc điện thoại
Tâm sự - 3 ngày trướcĐến khi bạn gái bên ngoài mang thai, vợ tôi biết chuyện qua một cuộc điện thoại, nhất quyết đòi ly hôn và giành quyền nuôi con
Tôi chỉ muốn bố dượng dắt tay lên lễ đường dù có bố đẻ
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi lớn lên nhờ vòng tay của bố dượng, người yêu thương chị em tôi như con đẻ. Thật trớ trêu, lúc tôi chuẩn bị làm đám cưới, bố đẻ lại quay về nhận con…
Người yêu tài giỏi tốt tính, nhưng gia đình nợ nần vì bố cờ bạc
Tâm sự - 4 ngày trướcNgười yêu tôi hiền lành, chịu khó, lại rất giỏi kiếm tiền, thế nhưng khi biết gia đình anh đang nợ nần, bố lại cờ bạc rượu chè khiến tôi hơi lo ngại.
Vay bạn 10 cây vàng cách đây 10 năm, tôi bối rối không biết trả 300 triệu hay 2 tỷ
Tâm sự - 4 ngày trướcGiờ 10 cây vàng trị giá gần 2 tỷ, tôi hỏi trả tiền hay trả vàng thì bạn nói thế nào cũng được khiến tôi bối rối
Tuổi già bị con cái thờ ơ, cụ ông ra một quyết định dứt khoát: Tất cả lập tức quay đầu
Tâm sựGĐXH - Tuổi già lẽ ra phải là quãng thời gian bình yên, khi con cháu trưởng thành, gia đình sum vầy. Thế nhưng với tôi tuổi già lại bắt đầu bằng sự hụt hẫng và cô độc.