Sau 2 năm trông cháu, mẹ 64 tuổi bị con trai ‘đuổi’ khỏi nhà
Cháu vừa đi học được 1 tháng, con trai bảo tôi là: “Mẹ ở đây, vợ chồng con bỏ nhau mất. Mẹ rất tốt nhưng vợ con không hợp với mẹ”.
Tôi năm nay 64 tuổi, có 2 con trai. Ngày xưa, khi mẹ chồng còn sống, bà luôn coi vợ chồng tôi là hình mẫu lý tưởng, bắt các anh chị em nhìn vào học tập.
Trong số đó, mẹ hay mắng vợ chồng chú út nhất. Mẹ bảo, chú út kém cỏi vì sinh được 3 đứa con nhưng toàn con gái. "Lũ con gái thì như đàn vịt trời, đủ lông đủ cánh lại bay đi, biến công của bố mẹ thành công cốc".
Chú út nghe mẹ nói vậy thì buồn lắm nhưng không dám cãi nửa lời. Sau đó, không biết có phải vì tự ti chuyện không sinh được con trai hay không mà chú có vẻ xa lánh anh em.
Thỉnh thoảng tôi chỉ nghe vợ chú khóc mếu kể, sau mỗi lần tụ họp gia đình chú lại dằn vặt vợ con. Thậm chí, cứ say rượu chú lại kiếm cớ chửi bới đánh đập lũ con gái.
Nhiều năm trôi qua, con nhà tôi và cả con nhà chú thím đều đã trưởng thành, có công ăn việc làm.
Hai con của tôi còn tìm được việc lương cao. Đi làm mấy năm, các con đã tích góp mua được nhà, xe ở thành phố khiến vợ chồng tôi mát mày mát mặt. Nhưng cuộc đời không ai biết được chữ ngờ. Khi các con lập gia đình, bao nhiêu vấn đề phức tạp kéo đến.
Ảnh minh họa: Pexels
Con trai cả của tôi lấy vợ là con của một gia đình quyền chức. Con bé rất cá tính. Trước khi cưới, con bé yêu cầu con trai tôi bán căn nhà cũ để góp tiền mua căn nhà lớn hơn, đứng tên 2 vợ chồng. Con bé cũng thỏa thuận không sống chung với bố mẹ chồng. Bố mẹ, anh em nhà chồng đến chơi phải báo trước và nó đồng ý mới được đến.
Ngày lễ Tết, con dâu cả cũng ít khi ở lại nhà chồng vì không thích cảnh sống ở quê.
Con trai tôi yêu vợ nên nghe vợ răm rắp. Vợ chồng tôi không hài lòng với quan điểm sống của con dâu. Nhưng hễ nói, con trai lại gạt đi, bảo đừng làm hỏng hạnh phúc gia đình chúng nó. Thành ra, vợ chồng tôi sống cách nhà con trai chưa đầy 100km nhưng chẳng mấy khi gặp được con, cháu.
Con trai thứ 2 của tôi lấy vợ nghèo hơn nhưng vợ thằng bé khéo léo nên tôi rất quý.
Vợ chồng nó sinh con, tôi mang tiền, mang gạo đến ở rồi giúp các con trông cháu, dọn dẹp nhà cửa. Các con đi làm về là có cơm ngon canh ngọt, chỉ việc dọn ra ăn. Mẹ con, bà cháu vui vẻ lắm.
Tuy nhiên, theo thời gian, cuộc sống chung cũng khiến tôi và con dâu nảy sinh mâu thuẫn. Vài lần, tôi lớn tiếng mắng các con, mong các con thay đổi theo hướng tốt lên. Nhưng rồi một hôm, con trai bảo tôi là: “Ở đây, mẹ chỉ cần bế cháu Bắp và lo dọn dẹp, cơm nước cho chúng con thôi. Mẹ đừng can thiệp vào chuyện khác. Nếu có gì không vừa ý, mẹ cứ coi như không nghe, không thấy nhé”.
Vậy là, tôi hiểu ý của con trai. Từ đó trở đi, tôi chỉ chuyên tâm làm việc các con nhờ. Còn lại, tôi không lên tiếng bất cứ việc gì.
Khi cháu Bắp được 2 tuổi, con trai tôi nói rằng, hai vợ chồng đã quyết định cho thằng bé đi học để cháu dạn dĩ, học hỏi được nhiều hơn. Tôi hơi xót cháu, muốn giữ cháu ở nhà đến năm 3 tuổi. Nhưng các con đã quyết, tôi đành tặc lưỡi nghe theo.
Khi cháu đi học, tôi thay bố mẹ thằng bé ngồi xem camera lớp học. Hễ thấy không hài lòng việc gì, tôi điện ngay cho cô giáo để phản ánh. Buổi chiều, tôi lại đón cháu về sớm, cho thằng bé đi chơi quanh khu chung cư để bù đắp cho cháu. Vậy mà, thằng bé đi học chưa được 1 tháng, vợ chồng con trai đã đuổi khéo tôi về quê. Cháu bảo, có tôi chiều chuộng, thằng bé sinh hư.
Tôi nói thẳng: “Thằng bé có gì mà hư. Nó vẫn ăn, ngủ điều độ, sáng ra đi học không mè nheo… Mẹ không hiểu các con nghĩ gì mà bảo như thế. Hai năm nay, một tay mẹ chăm cháu, mẹ không hiểu cháu mẹ hay sao”.
Lúc này, con trai tôi mới vò đầu bứt tai, miệng lí nhí bảo: “Mẹ ở đây, vợ chồng con bỏ nhau mất. Mẹ rất tốt nhưng vợ con không hợp với mẹ. Mỗi khi không hài lòng về mẹ, cô ấy đều than vãn và gây sự với con. Nhiều lần cô ấy còn đưa đơn ly hôn... Thôi thì, mẹ đã vì con, vì cháu mà rời quê lên đây, bây giờ, mẹ cũng vì con vì cháu mà về quê. Thỉnh thoảng, chúng con sẽ đưa Bắp về thăm ông bà”.
Tôi như chết lặng. Sáng hôm sau, đưa cháu nội đi học xong, tôi gấp quần áo rồi bắt xe về quê.
Lúc về đến ngõ, tôi thấy một chiếc ô tô đậu ở cổng nhà chú út. Hỏi ra tôi mới biết, con gái và con rể đang về đón vợ chồng chú út đi du lịch. Lúc ấy, tôi nhắn tin cho con dâu và con trai để thông báo việc mình đã về quê mà nước mắt tự nhiên trào ra. Đúng là, cuộc đời không ai nói trước được điều gì.
Phạm Ngát
Họp lớp rôm rả, đến khi trả tiền thì 'mỗi người một lý do'
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Tôi vẫn còn nhớ buổi họp lớp cấp 3 hôm ấy, một cuộc gặp tưởng như chỉ để ôn lại kỷ niệm cũ nhưng lại khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về tình bạn khi trưởng thành.
Bỏ lương cao, rời ghế phó chủ tịch tập đoàn, tôi về quê và tìm thấy điều quý giá nhất
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm việc trong môi trường doanh nghiệp, thậm chí giữ vị trí phó chủ tịch tập đoàn, tôi quyết định từ bỏ tất cả để về quê sống bình yên bên gia đình.
Con trai muốn bán nhà, dùng 3 tỷ tiết kiệm dưỡng già của tôi đầu tư bất động sản
Tâm sự - 14 giờ trướcTôi tưởng đã an nhàn tuổi già với 3 tỷ dành dụm cả đời để dưỡng già nhưng mới đây con trai đề nghị bán nhà, dùng 3 tỷ tiết kiệm của tôi để đầu tư và đón mẹ ra Hà Nội sống cùng
Gặp lại đồng nghiệp cũ, tôi ngỡ ngàng khi biết cái giá phía sau chức giám đốc
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau hai thập kỷ xa cách, buổi gặp mặt đồng nghiệp cũ tưởng chừng là dịp để nhìn lại những thành tựu rực rỡ. Thế nhưng, càng trò chuyện, tôi càng nhận ra một sự thật hoàn toàn khác.
Sau khi nghỉ hưu, tôi bỏ 6 thói quen giúp ví tiền không còn hao hụt mỗi tháng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi nghỉ hưu, tôi bắt đầu rà soát lại các khoản chi tiêu trong gia đình và bất ngờ nhận ra căn bếp mới chính là nơi “ngốn tiền” nhiều nhất.
Nghỉ hưu lên ở với con gái, một câu nói của con rể khiến tôi lập tức quay về quê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu, tôi lên thành phố sống cùng con gái với hy vọng tuổi già an yên. Nhưng một cuộc trò chuyện khiến tôi nhận ra mình đang mắc sai lầm mà nhiều người lớn tuổi mắc phải.
Đi họp lớp với chiếc áo cũ, tôi nhận về lời mỉa mai và bài học đắt giá
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khoảng cách giữa con người đôi khi không nằm ở ví tiền, mà ở cách họ nhìn nhận và đối xử với nhau. Tôi nhận ra điều đó sau một buổi họp lớp tưởng chừng chỉ để gặp lại bạn cũ.
Sau khi nghỉ hưu, tôi dứt khoát không làm 5 việc, nhờ vậy cuộc sống nhẹ nhàng hẳn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau khi bước sang tuổi 65 và chính thức nghỉ hưu, bà Dương chọn sống một mình trong căn nhà riêng.
Cả nhà đồng thuận khi bố mẹ chia thừa kế, lúc đất tăng giá gấp 5 lần, 3 em trai liền trở mặt với tôi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Mâu thuẫn vì thừa kế không còn là chuyện hiếm, nhưng đôi khi những xung đột ấy lại xuất hiện theo cách không ai ngờ tới.
Tưởng ôn kỷ niệm, ai ngờ toàn khoe bản thân: Người phụ nữ dự họp lớp một lần rồi 'cạch mặt'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Không khí buổi gặp gỡ khiến bà nhận ra rằng, theo thời gian, ý nghĩa của họp lớp cũng đã thay đổi.
Nghỉ hưu lên ở với con gái, một câu nói của con rể khiến tôi lập tức quay về quê
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, tôi lên thành phố sống cùng con gái với hy vọng tuổi già an yên. Nhưng một cuộc trò chuyện khiến tôi nhận ra mình đang mắc sai lầm mà nhiều người lớn tuổi mắc phải.