Sợ cành cong
Hồi học phổ thông, tôi và nhỏ bạn chơi với anh rất thân. Chúng tôi là bộ ba rất hợp ý nhau, học giỏi mà quậy cũng dữ. Tôi và nhỏ bạn đều yêu quý anh.
Cuối cấp, anh thi đậu vào đại học kinh tế như mơ ước, nhỏ bạn thì vào ngành y, còn tôi cũng đạt được giấc mơ làm cô giáo. Ra trường, cả ba chúng tôi đều có việc làm ổn định, vẫn rất thân nhau như ngày nào. Và, tôi và anh yêu nhau.
Thái độ của anh sau đó rất khác lạ, tôi hỏi thì anh thú nhận gia đình không đồng ý cưới tôi. Anh bảo anh sẽ thuyết phục họ, nhưng lời lẽ lại ỉu xìu. Tôi hiểu, anh đã bị gia đình tác động, lập trường của anh đang lung lay. Tôi chẳng biết làm gì hơn, dịu dàng chăm sóc anh, an ủi anh phải kiên nhẫn chờ đợi. Sau đó tôi hay tin gia đình anh đã nhờ mai mối đến gặp gỡ gia đình nhỏ bạn. Bạn bảo sẽ không cướp tình yêu của tôi nhưng lại mơ màng khen nhà anh giàu có, ba má của anh sang trọng… Tôi hiểu, bạn tôi cũng đang chao đảo.
Suốt mấy năm, ba chúng tôi vẫn ở vào thế chông chênh không lối thoát. Tôi đành chọn giải pháp chia tay anh. Đám cưới của anh và cô ấy diễn ra không lâu sau đó. Ngày họ đám cưới, tôi không dám đi dự. Tôi sợ mình sẽ ngã quỵ khi nhìn họ hạnh phúc sánh bước bên nhau…
Chuyện đã qua lâu rồi mà nỗi đau trong tôi vẫn còn nguyên. Sau này cũng có vài người muốn tìm hiểu tôi nhưng tôi như con chim sợ cành cong, mất hết lòng tin vào tình yêu.