Sợ sống chung nhà với bố chồng "dê"

| Tâm sự

GiadinhNet - Chào các chị, em năm nay 27 tuổi và vừa mới kết hôn được hơn một năm. Chồng hơn em 3 tuổi, anh đóng quân tận Bắc Ninh, cách nhà hơn 50 cây số.

Chính vì thế mà vợ chồng em cưới xong đã phải xa nhau. Anh chỉ cuối tuần mới về với mẹ con em. Chúng em chưa có điều kiện nên phải ở chung cùng ông bà nội. Ông bà là người rất tốt nhưng lâu nay em luôn có một cảm giác không an tâm khi sống chung. Chuyện này có liên quan đến bố chồng em.

Bố chồng em là một người tốt. Từ khi em về làm dâu, ông không bao giờ quát mắng hay tỏ ra gia trưởng điều gì. Ông là một người cẩn thận, ý nhị và cặn kẽ. Ngược lại mẹ chồng cũng tốt nhưng tính bà vô tâm. Bởi vậy mọi việc trong nhà em gần như phải lo lắng hết. Kể từ khi mang bầu đến khi sinh con, em phải chu toàn mọi việc trong sự trợ giúp của bố mẹ chồng.

Mọi việc có lẽ không có gì phải bàn nếu như em không phát hiện ra việc bố chồng em coi "phim đen". Hôm đó mẹ chồng em đi họp khu phố về nhà muộn, bố chồng em chờ cửa nằm xem tivi. Em chờ lâu không thấy mẹ chồng về thì bế con xuống xem nhà cửa thế nào. Em thấy bố chồng em nằm trên ghế sopha đã ngủ, tay còn cầm chiếc điều khiển tivi, trên màn hình là cảnh giường chiếu. Em hốt hoảng bế con lên luôn. Em sợ bố chồng em tỉnh dậy thì cả bố và con đều ngại. Lên phòng rồi em vẫn chưa hết thấp thỏm. Em khóa cửa vào, đặt con xuống và gọi điện cho mẹ chồng giục bà về với lý do còn khóa cửa. Một lúc sau có tiếng chuông cửa, rồi tiếng bố chồng em lịch kịch mở khóa. Em nghĩ mẹ chồng không biết điều này. Sau lần đầu phát hiện ra việc ấy, em bắt đầu thấy sợ và thu mình nhiều hơn.

Lần khác, cũng là khi mẹ chồng đi vắng, em mời bố chồng xuống ăn cơm không thấy ông đâu. Em lên phòng bố mẹ chồng ở tầng 3, gọi cũng không thấy ông đâu, em khẽ mở cửa thì thấy ông đang đứng ở góc ban công. Em gọi thì bố chồng em giật mình vì khi ấy ông đang tập trung xem điện thoại. Sau đó bố chồng em xuống ăn cơm. Ăn xong ông bảo em cứ lên phòng với cháu, để đấy bát đũa ông rửa cho. Em nghe theo lên phòng, nửa giờ chiều em xuống tầng một thì lại thấy ông nằm ghế sopha, điện thoại để bên cạnh màn hình vẫn còn sáng. Em xuống nhòm vào điện thoại thì lại là cảnh giường chiếu. Hóa ra bố chồng em toàn xem phim đen xong rồi ngủ quên không biết. Em vô cùng kinh hãi và thấy hơi "tởm". Em nói thế mong các anh chị thông cảm nhưng sự thật nó làm đổ hết hình ảnh về một bố chồng mẫu mực ở trong em từ trước đến nay.

Bây giờ hễ cứ làm điều gì là em lại cảm thấy sợ khi có mặt bố chồng. Nhà chỉ có bố mẹ chồng và mẹ con em mà mẹ chồng em thì mải chơi, bà không thể nào ở yên trong nhà lấy nổi một ngày. Bà tính quảng giao nên hay đi. Vì thế mà em càng sợ khi sống trong nhà chỉ có bố chồng với mẹ con em. Bây giờ con em còn nhỏ, em ở nhà còn lâu mới đi làm trở lại, ở nhà cho con bú không thiếu gì những lúc hớ hênh. Em sợ lắm. Bố chồng em không biết rằng em đã phát hiện ra việc đó của ông. Ông vẫn có vẻ không có gì thay đổi. Vẫn chu toàn và quan tâm đến cả gia đình. Nhưng em sợ, sợ cảm giác sống chung nhà, sợ những tình huống xấu, sợ những điều không bao giờ được phép xảy ra... Em mong mọi người cho em lời khuyên ạ. Em xin chân thành cảm ơn!

phongthuy...@gmail.com

Thanh Loan
Bình luận (0)
Ý kiến của bạn
Tags:

Cùng chuyên mục

Nghỉ hưu ở nhà chăm cháu, đến lúc muốn đi du lịch, tôi lặng người với câu hỏi của con trai

Nghỉ hưu ở nhà chăm cháu, đến lúc muốn đi du lịch, tôi lặng người với câu hỏi của con trai

Tâm sự -

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, tôi dành nhiều năm liền để chăm cháu. Tôi chưa bao giờ nghĩ đó là sự hy sinh, bởi thương con thương cháu thì giúp được gì tôi đều sẵn lòng. Chỉ đến khi muốn đi đâu đó vài ngày cùng bạn bè, tôi mới nhận ra cuộc sống của mình từ lâu đã gắn với lịch trình của các con. Và một câu hỏi của con trai khiến tôi lặng người: Có phải lâu nay, sự có mặt của tôi đã trở thành điều mặc nhiên với các con...

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Tâm sự -

GĐXH - Suốt nhiều năm qua, tôi gác lại cuộc sống riêng để lên thành phố chăm hai cháu ngoại, chỉ mong con gái bớt vất vả. Đến khi chồng ở quê đau yếu, các cháu nội cũng cần người chăm nom, tôi quyết định trở về. Nhưng khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của thông gia, tôi mới cay đắng nhận ra, có lẽ những năm tháng mình nghĩ là tình thân, trong mắt họ lại chỉ là một sự tiện lợi.

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.