Sốc tận óc khi nghe những lời vợ nói với bạn thân
Đến giờ đầu óc tôi vẫn quay cuồng vì những câu nói của vợ. Hóa ra mọi việc chỉ là sự giả dối.
Vợ tôi là người có tư tưởng tiến bộ. Vẻ ngoài em ương bướng, ngang ngạnh, khó bảo nhưng bên trong em lại mềm yếu. Những người lần đầu tiên gặp chắc sẽ không thích em vì sự thẳng tính, cách ăn mặc bụi bặm. Chính tôi cũng vậy.
Khi được chuyển vào công ty làm giám sát viên, người tôi ghét nhất chính là em. Em không bao giờ nhận khuyết điểm mà luôn tìm lý lẽ cãi lại. Năng lực em cao nhưng khả năng hoạt động nhóm lại không có vì chẳng ai chịu làm chung với một người quá cầu toàn như em. Nhưng những đề án em đề xuất nhiều khi khiến tôi khâm phục vì sự thông minh và tính khả thi.
Có lẽ tôi sẽ không thay đổi định kiến về em nếu không một lần thấy em khóc thầm trong phòng làm việc. Sau đó tôi tìm hiểu mới biết được hoàn cảnh bi đát của em và cả quá trình tự sinh tự diệt vì chẳng ai trong gia đình quan tâm. Để đến hôm nay, được làm trong công ty lớn như vậy đã là điều không tưởng. Từ đó tôi thay đổi cách nhìn và bắt chuyện với em nhiều hơn.

Chúng tôi bắt đầu những buổi cà phê. Càng tiếp xúc nhiều tôi càng hiểu và yêu em lúc nào không hay. Chuyện chúng tôi thành một cặp đã trở thành đề tài bàn tán cho cả công ty. Ai cũng nói tôi khùng điên khi yêu em nhưng tôi không quan tâm. Ngày cưới tôi cũng hạn chế mời nhân viên trong công ty vì không muốn họ xì xào nhiều.
Sau khi cưới, vợ chồng tôi dọn về nhà riêng của tôi sống. Sáng chúng tôi đưa nhau đi làm, tối đưa nhau đi ăn, đi chơi và tận hưởng thời gian vợ chồng son đáng quý. Từ lúc yêu, vợ tôi cũng thay đổi nhiều. Em thay đổi cách ăn mặc sang quý phái, đáng yêu. Em cũng hạn chế to tiếng với người khác và dịu dàng, đảm đang hơn. Đặc biệt tôi có thể cảm nhận được vợ yêu mình rất nhiều. Em chưa bao giờ để tôi mặc một cái áo nhăn nào. Tôi thích ăn gì, em đều mua về rồi nấu cho tôi ăn. Cưới vợ hơn 5 tháng mà tôi tăng tới mấy kí khiến mẹ tôi cứ tròn mắt lên.
Tuy nhiên vợ tôi nhất quyết không chịu sinh con. Em nói không muốn làm cùng công ty tôi nữa mà muốn chuyển sang công ty khác để môi trường làm thoải mái hơn. Tôi cũng đồng ý vì ở công ty hiện tại, mối quan hệ của em với mọi người không tốt lắm. Em bảo tôi đợi em hai năm nữa rồi em sẽ sinh cho tôi mấy đứa con cũng được.
Nhưng hai hôm trước tôi mới biết lý do thật sự của việc vợ hoãn sinh con.
Hôm ấy đã khuya lắm rồi, đang ngủ thì tôi khát nước nên giật mình tỉnh dậy. Không thấy vợ đâu, tôi ngạc nhiên đi nhẹ xuống lầu xem em có ở dưới đó không. Quả nhiên điện nhà vệ sinh phát sáng và có tiếng nói vọng ra. Hình như vợ tôi nghĩ tôi đã ngủ say nên nói chuyện rất thoải mái.
"Đừng khóc nữa, mày khóc thì có giải quyết được gì đâu? Hãy mạnh mẽ lên, tao khuyết khích mày ôm con về ngoại. Mày cũng dở quá, tự nhiên yêu chồng nhiều đến mức không chừa đường thoát cho mình. Như tao nè, tao yêu chồng ít thôi nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra yêu thật nhiều cho lão tưởng bở mà sống tốt với mình. Đối với tao, chồng cũng như cái áo thôi, thích thì mặc, không thì thay. Đàn bà mà yêu sâu đậm quá chỉ có khổ thôi. Tao cũng không vội sinh con như mày đâu. Tao phải thử thách lão hai năm xem lão thế nào? Nếu lão vẫn yêu tao thì sinh, không thì dẹp, kiếm người khác".
Tôi đứng nghe mà sững sờ không thể nói lời nào. Lên lại phòng, tôi rối bời như canh hẹ. Hóa ra, sự thương yêu, quan tâm của vợ tôi chỉ là giả dối. Em không hề coi trọng tình cảm của tôi. Giờ tôi chán nản nên đang thay đổi thái độ với vợ và cả lý do vợ không chịu sinh con. Theo mọi người, tôi có nên im lặng như không biết, hay cũng tìm cách thử lại cô ấy?
Theo Trí Thức Trẻ
Nhiều người 'đi làm như đi chơi' nhưng cứ đòi thưởng Tết cao
Tâm sự - 7 giờ trướcNhững người có công việc nhẹ nhàng, tinh thần trách nhiệm chưa cao lại so bì, hơn thua chuyện thưởng Tết với tôi, điều này khiến tôi vô cùng khó nghĩ.
Con gái dọa không đẻ nếu tôi không chịu chăm cháu
Tâm sự - 17 giờ trướcCon gái tôi đã 30 tuổi mà chưa chịu sinh nở gì, tôi giục thì con ra điều kiện là ông bà phải chăm cháu thì mới đẻ; nhưng chúng tôi đã già yếu, cần chăm nhau.
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc
Tâm sự - 1 ngày trướcTết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.
Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết
Tâm sự - 1 ngày trước5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...
Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 2 ngày trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 2 ngày trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 3 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 3 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.